Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 183: Anh cũng cần có em

Trình Kiệt trực tiếp mở cửa xe phía sau để cho Tiểu Kỷ Mặc ngồi vào trong đó, hắn không muốn để cho Tiêu Kỷ Mặc ngồi lên đùi của Tiêu Dật bởi vì cậu vừa mới rồi bị đánh rất đau ở chân. Tiêu Kỷ Mặc khóc đến đáng thương đứng dậy vòng cánh tay ngắn kia đến phía trước chỗ Tiêu Dật:

“Ba ơi ba… ông nội vì sao lại đánh ba? Ba có đau hay không?’

Tiêu Dật cũng đỏ mắt nhưng vẫn cố gắng mỉm cười quay lại phía sau lau nước mắt cho Tiêu Kỷ Mặc:

“Ba không sao, con ngồi xuống ghế đi”

Tiêu Kỷ Mặc vừa mới rồi nhìn thấy Trình Kiệt cứ như vậy đưa Tiêu Dật rời đi còn bỏ cậu lại, cậu hiện tại không muốn cách xa Tiêu Dật nữa, cậu sợ mình vừa ngồi xuống thì hai người sẽ liền rời đi. Tiêu Kỷ Mặc vẫn đứng ở phía sau ôm lấy cổ của Tiêu Dật, Tiêu Dật thấy như vậy đành phải xuống xe vòng về phía sau ngồi với cậu.

Đi được một đoạn điện thoại của Tiêu Dật liền vang lên, cậu mang điện thoại từ trong túi áo ra xem phát hiện là số của Tiêu Lãng.

“Dật ca, ba ngất xỉu rồi”

Tiêu Dật nghe vậy thì giật mình vội vã hỏi đến bệnh viện nào rồi cúp máy, cậu lại bắt đầu hoảng loạn nhìn Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, ba em ở trong bệnh viện anh mau lái xe đến đó đi”

Trình Kiệt im lặng khởi động xe đi đến bệnh viện mà Tiêu Dật nói, cả một quá trình đó hắn không nói bất cứ một lời nào cả, hắn rất sợ bởi vì ba của mình mà Tiêu Dật sẽ lại rời xa hắn, hắn trong đầu còn có ý định ngay bây giờ lái xe quay trở về Bắc Kinh nhưng mà nghe thấy tiếng khóc bất an ở phía sau kia liền không kìm lòng được mà lái xe đến bệnh viện. Lúc vào trong bệnh viện Trình Kiệt đều theo sát Tiêu Dật, Tiêu Kỷ Mặc cũng nắm lấy tay cậu, Tiêu Dật bị đau chân bước đi cũng có phần chậm chạp, đi một hồi mới đến được phòng cấp cứu, vừa thấy mẹ Tiêu và Tiêu Lãng đứng ngoài liền gọi:

“Mẹ, ba có ổn không?”

Mẹ Tiêu vốn định lớn tiếng la mắng Tiêu Dật nhưng nhìn thấy Tiêu Kỷ Mặc còn đang nức nở khóc bên cạnh liền kìm lại quay đi không nói gì cả, Tiêu Lãng nhìn ba người phía trước mặt khẽ thở dài:

“Ba vừa mới được đưa vào phòng cấp cứu, còn chưa biết tình hình bên trong thế nào”

Tiêu Dật lùi lại một bước ngồi xuống hàng ghế chờ bên ngoài, Trình Kiệt thấy vậy lại đi đến bên cạnh cậu nắm chặt lấy cổ tay kia của cậu. Trình Kiệt rất sợ nếu như ba Tiêu xảy ra vấn đề gì thì Tiêu Dật sẽ rời xa hắn. Có một y tá đi ngang qua phòng cấp cứu nhìn thấy vết thương đang chảy máu ở phía sau đầu của Trình Kiệt, một mảng áo dạ xanh tối phía sau cũng bị ướt một chút liền nhíu mày bước về phía hắn:

“Anh này, phía sau của anh đang chảy máu, anh có muốn băng bó vết thương hay không?”

Vừa mới rồi Trình Kiệt bị ba Tiêu dùng cây gậy lớn đánh vào phía sau đến mức chảy máu, nhưng mà hắn ngay cả đau đớn cũng không quản luôn im lặng đứng ở bên cạnh nắm chặt lấy cổ tay của Tiêu Dật giống như sợ cậu sẽ chạy mất. Tiêu Dật lúc này mới để ý thấy gương mặt có điểm trắng bệch của Trình Kiệt mới hốt hoảng đứng dậy nhìn về phía sau hắn, quả nhiên ở phần phía trên gáy kia có một mảng tóc ướt đẫm vì máu đang chảy, Tiêu Dật muốn rút tay ra liền bị Trình Kiệt dùng sức nắm càng chặt lấy:

“Trình Kiệt, anh sao vậy, anh đi băng bó vết thương đi, y tá phiền cô đưa anh ấy đi băng bó vết thương”

Y tá gật đầu:

“Phiền anh đi theo tôi”

Nhưng mà Trình Kiệt vẫn đứng nguyên ở một chỗ không có ý định rời đi, Tiêu Dật nhíu mày lo lắng nhìn hắn:

“Trình Kiệt anh sao thế, anh mau đi băng bó vết thương lại đi”

Tiêu Dật nhìn xuống phía cổ tay của mình phát hiện ra Trình Kiệt nãy giờ vẫn nắm chặt không chịu buông ra. Tiêu Dật nhíu mày khó hiểu ngẩng đầu nhìn Trình Kiệt:

“Trình Kiệt?”

Đúng lúc này trong phòng cấp cứu có một vị bác sĩ trung niên bước ra, sắc mặt của ông không được tốt cho lắm:

“Bệnh nhân tình trạng không ổn, cần tiến hành làm phẫu thuật gấp”

Tiêu Dật nghe thấy câu kia thì giật mình lùi lại phía sau một bước, tiếp sau đó mẹ Tiêu cũng ngồi phịch xuống băng ghế, lúc này có lẽ chỉ có duy nhất Tiêu Lãng còn giữ được sáng suốt:

“Bác sĩ, mong bác sĩ cứu ba tôi”

Bác sĩ căng thẳng, động tác nhanh gọn dứt khoát xoay người rời đi, trước khi rời đi còn không quên để lại một câu:

“Người nhà bệnh nhân theo tôi đi làm thủ tục”

Trình Kiệt im lặng quay sang bên cạnh nhìn Tiêu Dật, trong đôi mắt của hắn lúc này cũng chứa đựng sự hoảng loạn, không phải hắn lo sợ việc ba Tiêu còn đang nằm ở phía trong phòng bệnh mà việc hắn lo sợ lại chính là Tiêu Dật sẽ vì việc này mà rời bỏ hắn nữa, hắn nghĩ đi nghĩ lại cũng luôn nghĩ rằng là vì hắn cho nên mới trở thành cơ sự này. Nữ y tá lúc này mới ở bên cạnh lên tiếng một lần nữa:

“Vậy anh có muốn đi băng bó vết thương hay không?”

Tiêu Dật ngẩng đầu nhìn Trình Kiệt, tay còn lại muốn gỡ lấy bàn tay đang dùng lực nắm chặt cổ tay cậu:

“Trình Kiệt anh theo cô ấy đi băng bó vết thương trước đi”

Trình Kiệt nửa lời không nói, ánh mắt gắt gao dán chặt lên người của Tiêu Dật, hắn sợ một khi hắn buông tay rồi thì người này lại chạy mất nữa, đến lúc đó hắn biết tính làm sao đây. Tiêu Dật lúc này rất hỗn loạn, trong lòng rối như tơ vò, tránh không được có chút xúc động dùng sức thu tay lại rồi quát lớn:

“Trình Kiệt, anh đi băng bó trước đi!”

Một lời này của Tiêu Dật khiến cho cả một dãy hành lang cũng phải vang vọng lại giọng của cậu, may mắn hiện tại là tết trong bệnh viện chẳng có mấy bệnh nhân nếu không khẳng định cả cái dãy hành lang này đã bị cậu làm cho giật mình rồi.

Trình Kiệt lúc này mới chịu lên tiếng, hắn khàn giọng:

“Tiểu Dật, đi cùng anh đi”

Tiêu Dật lúc này giống như là bị bức ép đến phát điên vậy, không phải là cậu tức giận Trình Kiệt mà là cậu không thể kiềm chế được cảm xúc của mình lúc này, ba của cậu đang ở trong phòng cấp cứu, Trình Kiệt lại đang chảy máu nữa, ai cũng đều rất quan trọng đối với cậu nhưng mà hai người này hình như đang muốn bắt ép cậu phải chọn lựa một trong hai vậy, cậu biết muốn có cả hai là rất tham lam nhưng mà ai cậu cũng không muốn bị bỏ lại. Tiêu Dật xét thấy tình trạng của ba Tiêu nặng hơn, hiện tại chỗ này cũng chỉ có một mình mẹ Tiêu đang thất thần ngồi ở một chỗ, còn có cả Tiêu Kỷ Mặc nữa, cậu không thể nào bỏ bọn họ ở đây để cùng đi với Trình Kiệt băng bó được. Tiêu Dật nhắm mắt cố gắng kiềm chế cảm xúc, cậu nhẹ giọng kiên nhẫn nói:

“Trình Kiệt, anh đi băng bó trước đi”

Trình Kiệt vẫn không muốn đi, hắn chỉ muốn ở trong thời khắc này nhìn thấy được Tiêu Dật, nếu lúc hắn đi băng bó trở ra phát hiện cậu biến mất một lần nữa thì phải tính sao:

“Tiểu Dật…”

Lời của Trình Kiệt còn chưa kịp nói ra thì Tiêu Dật đã một lần nữa mất hết lý trí quát lớn:

“Trình Kiệt, anh làm ơn đi đi có được hay không?”

Một lời này của Tiêu Dật chỉ có ý muốn hắn nhanh một chút đi băng bó vết thương lại nhưng mà ở trong tai của Trình Kiệt lại nghe ra được ý vị khác, hắn hơi giật mình lùi lại một bước, kế đó chỉ nghe thấy Tiêu Dật hướng nữ y tá kia nói:

“Xin lỗi, phiền cô đưa anh ấy đi băng bó cẩn thận”

Nữ y tá kia nãy giờ cũng bị bộ dạng của Tiêu Dật dọa cho đến kinh hách ngây người, vốn nên là phải nghiêm khắc nhắc nhở cậu không được to tiếng nhưng chẳng hiểu sao lại bị cậu dọa cho đến nửa lời không thể nói. Cuối cùng nữ y tá nọ cũng lôi kéo được Trình Kiệt đi băng bó, khi Trình Kiệt băng bó trở ra liền phát hiện không thấy Tiêu Dật đâu cả, hắn nhanh chóng rút điện thoại ra gọi cho cậu nhưng mà điện thoại của Tiêu Dật căn bản vừa mới rồi lại để trên xe của hắn, Trình Kiệt cũng chẳng muốn nán lại nơi này quan tâm cái gì, hắn chạy ra ngoài tìm Tiêu Dật, mặc dù hắn cơ bản không biết Tiêu Dật hiện tại ở chỗ nào.

Giao thừa sớm đã qua, thời điểm cũng đã muộn, tuy rằng mấy ngôi nhà bên ngoài vẫn còn treo đèn điện nhấp nháy sáng trưng nhưng không thể nào còn nhìn thấy được sự náo nhiệt nữa. Bầu trời tối đen, tuyết rơi càng lúc càng nhiều, Trình Kiệt âm trầm phát hiện ra một điều rằng Tiêu Dật rất có khả năng sẽ lại rời đi nữa, nhưng mà hắn ngàn vạn lần không muốn cậu rời đi, cậu muốn cái gì hắn cũng đều có thể cho cậu, nếu như bây giờ cậu nói hắn ở trước mặt ba Tiêu diễn một đoạn hai người chia tay, cứ như vậy giấu giếm ba Tiêu cả đời này hắn cũng chấp nhận hết, hắn không quan tâm đến người khác có đồng ý hay là không đồng ý, hắn cũng chỉ muốn có Tiêu Dật ở bên cạnh mà thôi. Tâm tình của Trình Kiệt kích động, hắn chưa khi nào có thể tự mình không chế sự kích động này của bản thân, một đường chạy khắp cả dãy hành lang bệnh viện đều tìm không thấy bóng dáng Tiêu Dật, hắn thế nhưng còn mất hết lý trí đến độ lái xe quay trở lại nhà của ba mẹ Tiêu, đến nhà cậu, rồi lại một lần nữa vòng trở lại bệnh viên này.

Khi Trình Kiệt trở lại thì cuộc phẫu thuật của ba Tiêu sớm đã kết thúc tốt đẹp, vừa mới rồi số lượng máu không đủ cung cấp cho nên Tiêu Dật phải đi làm xét nghiệm đúng quy trình rồi hiến máu, một hồi loanh quanh bận rộn tâm tình cũng giống như đông cứng lại vì căng thế, đến cuối cùng liền bỏ quên mất Trình Kiệt. Thẳng đến hiện tại khi ở trong phòng bệnh của ba Tiêu, nói chuyện với ba Tiêu cậu mới nhớ đến hắn, cũng không biết hắn đang ở đâu.

“Súc sinh này, mày còn tới đây làm cái gì hả?” Ba Tiêu vừa mới hết thuốc mê tỉnh dậy liền nhìn thấy gương mặt của Tiêu Dật thì suy yếu quát

Tiêu Dật ngoài lời nói xin lỗi ba của mình cũng không dám nói thêm lời nào cả. Ba Tiêu tức giận đến mức cả người rung chuyển, hai mắt trợn lớn khó thở một phen, mẹ Tiêu ở bên cạnh thấy vậy lại bị dọa khóc một hồi:

“Ông đừng kích động, mới vừa làm phẫu thuật xong đó”

Ba Tiêu đưa tay đập vào trên giường quát:

“Súc sinh này, tôi không có đứa con như nó”

Tiêu Dật không muốn ba Tiêu tức giận sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe cho nên liền cố gắng muốn đi tới nói:

“Ba à, ba đừng kích động, con xin lỗi, con đã biết lỗi rồi”

Mẹ Tiêu ở bên cạnh cũng giữ lấy người ba Tiêu ngăn không cho ba Tiêu giãy giụa:

“Ông đừng kích động, có chuyện gì để sau rồi hãng nói, Tiểu Dật chỉ là nhất thời hồ đồ mà thôi”

Ba Tiêu trừng mắt:

“Súc sinh, mày còn không mau cắt đứt quan hệ với thằng đó tao liền không có đứa con như mày”

Theo sau đó là một trận ho dữ dội của ba Tiêu, Tiêu Dật hoảng sợ đỏ cả mắt không có suy nghĩ cái gì nhiều cả cũng liên tục gật đầu đáp ứng đại, chỉ sợ ba Tiêu bệnh lại tái phát nữa thì nguy:

“Ba à con biết rồi, ba nghỉ ngơi cho thật tốt đi”

Trên cánh cửa phòng bệnh có một tấm kính nhỏ có thể nhìn vào bên trong, hơn nữa tường cách âm ở đây cũng cực kỳ kém, Trình Kiệt vừa mới rồi không muốn vào trong sợ ảnh hưởng tới ba Tiêu cho nên liền kiên nhẫn đứng ở ngoài đợi, đợi tới một hồi liền có thể nghe được tất cả, hắn nghe được Tiêu Dật đáp ứng lời nói kia của ba Tiêu, tâm tình một hồi nảy nên xúc động, hắn nếu như lại không còn cậu nữa hắn cũng không thể nào chịu đựng được, cậu là tất cả của hắn rồi.

Tiêu Dật vừa mở cửa bước ra ngoài liền nhìn thấy dáng người cao lớn quen thuộc đứng dựa vào tường, người nọ nghe thấy tiếng bước chân của cậu liền quay người lại nhìn tới cậu, trong ánh mắt kia thế nhưng hiện một tia bi thương hoảng loạn mà trước nay cậu chưa thấy bao giờ. Trình Kiệt nhanh chóng ôm Tiêu Dật vào trong lòng, hắn cũng muốn có cậu ở bên cạnh hắn nữa, tại sao hết lần này đến lần khác hắn cứ luôn bị người khác cướp mất cậu đi:

“Tiểu Dật, anh cũng muốn có em nữa, anh cũng muốn có em”

Một lời nói này của Trình Kiệt ngay lập tức chạm tới nơi sâu thẳm nhất trong cõi lòng của Tiêu Dật, có lẽ hắn vừa mới rồi đứng ở ngoài đã ngay thấy được một số chuyện vốn dĩ không nên nghe. Tiêu Dật đương nhiên sẽ không rời khỏi Trình Kiệt, nhưng tình trạng hiện tại của ba Tiêu không được tốt, cậu nghĩ vẫn là nên để phải ở lại đây thêm một thời gian nữa mới có thể cùng Trình Kiệt quay trở về Bắc Kinh, đợi đến lúc ba Tiêu có thể xuất viện rồi, sức khỏe hồi phục thì cậu sẽ lên đó sau:

“Trình Kiệt, ngày mai anh trở về trước đi”

Lời nói này chẳng khác gì sấm đánh bên tai Trình Kiệt cả, hắn muốn Tiêu Dật cũng sẽ trở về cùng hắn, hắn cũng cần có cậu ở bên cạnh:

“Tiểu Dật, anh cũng cần có em, anh cũng cần có em…”

Chuyện này đáng lý ra Trình Kiệt phải hiểu cho Tiêu Dật, nhưng đầu óc của hắn vốn dĩ thông minh mỗi khi đối diện với cậu liền sẽ tự động biến thành ngu ngốc cố chấp. Trình Kiệt ôm Tiêu Dật ở trong lòng rất là chặt, cậu cảm nhận được trong giọng nói của hắn còn phát run, vừa mới rồi cậu còn lớn tiếng với hắn, có lẽ khiến cho hắn vốn dĩ không bình thường liền suy nghĩ thêm loạn:

“Trình Kiệt, ba của em vẫn còn đang trong tình trạng phải theo dõi. Trình Kiệt, anh đừng như vậy được không, Trình Kiệt em hiện tại cũng không biết phải làm sao…”

Tiêu Dật vốn đã quen Trình Kiệt giống như một cây cổ thụ lớn, cho dù xảy ra bất cứ chuyện gì cũng đều có hắn giữ được bình tĩnh đứng ra giải quyết mọi chuyện thay cho cậu, nhưng bây giờ Trình Kiệt lại lâm vào hoang mang mất rồi khiến cho Tiêu Dật cậu đây càng thêm bế tắc hơn. Tiêu Dật lúc này đây cũng chỉ muốn được Trình Kiệt ôm vào trong lòng mà thôi, muốn hắn nói cho cậu nghe câu nói quen thuộc đại loại như: Tiểu Dật không sao cả, anh sẽ giải quyết chuyện này.

Trình Kiệt cường đại nhưng chẳng phải là thần thánh, hắn cũng sẽ có chuyện không thể giải quyết được, hắn cũng sẽ có những phút giây rơi vào lúng túng hoang mang. Trình Kiệt hiện tại giống như một đứa nhỏ cố chấp cứ giữ khư khư lấy Tiêu Dật liên miệng nói:

“Anh cũng cần có em, anh cũng cần có em…”

Tiêu Dật hơi đẩy Trình Kiệt ra một chút, bắt gặp được ánh mắt yếu đuối khác thường kia của hắn cậu liền giật mình. Có lẽ Trình Kiệt nhận ra được sự giật mình kia của Tiêu Dật cho nên hắn lại ngay lập tức ôm lấy cậu vào trong lòng, không cho cậu nhìn thấy ánh mắt đó của hắn;

“Tiểu Dật anh xin lỗi, lỗi là ở anh… anh xin lỗi”

Tiêu Dật biết cơ sự thành ra như thấy này không phải là do lỗi của Trình Kiệt, cậu cũng chẳng muốn đổ lỗi cho bất cứ ai cả, cũng chẳng có thời gian mà nghĩ xem ai là người có lỗi nhiều nhất ở trong đây. Tiêu Dật vòng tay ôm lấy eo của Trình Kiệt, ngóntay khi di chuyển đưa lên trên lưng hắn, ánh mắt lơ đãng nhìn thấy vết máu đã khô trên cổ áo dạ kia, nhịn không được một hồi tự trách móc bản thân, Trình Kiệt cũng cần có được sự quan tâm, hắn trên người cũng đang mang thương tích vì cậu:

“Đầu có đau không?”

Trình Kiệt nhanh chóng đáp:

“Không đau”

Tiêu Dật lặng lẽ rơi nước mắt, may mắn lúc này Trình Kiệt đang ôm cậu cho nên không thể nhìn thấy gương mặt này của cậu:

“Anh vì em chịu khổ nhiều như vậy…”

Trình Kiệt lại đáp:

“Không khổ”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi