Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 184: Nhập viện

Trình Kiệt lúc trước chỉ có một thói quen xấu là uống cà phê rất nhiều, uống nhiều đến mức Tiêu Dật phải mang toàn bộ cà phê ở trong nhà giấu đi, nhưng mà sau khi Trình Kiệt trở về từ Thiên Tân tính đến nay đã là một tuần rồi, hắn không những không giảm đi thói quen xấu mà còn tăng lên nhiều hơn, lúc trước Trình Kiệt không hay hút thuốc, ngay cả rượu cũng chỉ khi đi xã giao mới uống nhiều hơn vài ly, nhưng mà hiện tại mỗi ngày hắn đều mang thuốc và rượu ra giống như là dùng thay cơm vậy. Tiêu Dật ở dưới quê không biết Trình Kiệt lâm vào tình trạng này, mỗi ngày đều đặn gọi điện thoại cho hắn ít nhất một cuộc cũng không hề phát giác ra điều gì không đúng cả.

“Trình Kiệt, anh đã ăn cơm chưa?” Tiêu Dật ở bên ngoài ban công nhỏ giọng nói chuyện điện thoại với Trình Kiệt.

Trình Kiệt ngồi trong phòng khách, điếu thuốc vẫn còn cháy để ở trên gạt tàn, trong chiếc gạt tàn đó cơ hồ còn có rất nhiều xác thuốc ngắn ngắn:

“Anh ăn rồi”

Tiêu Dật khẽ thở nhẹ một hơi cũng chẳng biết nên nói cái gì nữa cả, ba Tiêu đã xuất viện rồi, sức khỏe cũng đã khá hơn, nhưng mà ba Tiêu lại không cho phép cậu lên Bắc Kinh nữa. Tiêu Dật nhiều lần lấy lý do công việc của cửa tiệm còn đang dang dở, nếu như không lên thì sẽ không có ai đứng ra xử lý, ba Tiêu khi ấy còn nghiêm mặt dùng tay đập mạnh xuống bàn nói cậu đi thì đừng có trở về. Tiêu Dật mỗi lần như thế lại im lặng trở lại phòng ngủ, cậu không muốn chọc ba Tiêu tức giận, dù sao sức khỏe của ông vẫn chưa hồi phục hoàn toàn.

“Trình Kiệt, anh đừng làm việc quá nhiều nhé, đừng để bị bệnh”

Trình Kiệt mấy ngày nay giống như một bức tranh không có màu sắc, nhịp sống vô cùng chán nản nhạt nhẽo, chỉ mỗi lần ngồi nói chuyện với Tiêu Dật như thế này hắn mới có thể phấn chấn lên một chút:

“Tiểu Dật, sức khỏe của ba em đã tốt hơn chưa?”

Trình Kiệt ngày nào cũng sẽ hỏi câu đó, kiên trì hỏi đã được hai tuần rồi, nhưng mà Tiêu Dật lại không dám nói rằng ba cậu đã hồi phục rất tốt, chỉ có thể nói rằng tiến triển hồi phục của ba rất chậm. Trình Kiệt mỗi lần nhận được đáp án liền tự động châm lửa tìm thuốc lá hút hoặc là rót cho mình một ly rượu đầy, hắn nghĩ rằng Tiêu Dật đang cố ý không muốn trở về, bởi vì thời gian cũng đã được gần nửa tháng rồi ba Tiêu hẳn đã hồi phục tám chín phần.

“Trình Kiệt…”

Tiêu Dật muốn nói cái gì đó nhưng lại thôi, Trình Kiệt ở phía bên kia cũng im lặng chờ đợi, hai người bọn họ đều không muốn mở lời nhắc đến chuyện quay trở về, Tiêu Dật không muốn nhắc là bởi vì cậu vẫn chưa có cách nào có thể giải quyết được chuyện ba Tiêu, Trình Kiệt không muốn nhắc là bởi vì hắn không muốn thúc giục cậu, nếu như hắn thúc giục cậu sẽ làm cho cậu tức giận, cậu mà tức giận rồi liền sẽ không muốn quay trở lại với hắn nữa.

Tiêu Dật nghe thấy tiếng mở cửa, cậu quay người phát hiện ra Tiêu Lãng đang bước vào thế cho nên liền muốn dừng lại cuộc trò chuyện với Trình Kiệt ở đây:

“Trình Kiệt, như vậy em cúp máy trước, anh cũng đi ngủ sớm đi”

Trình Kiệt trầm mặc cầm lấy điếu thuốc lá vẫn còn đang cháy dở đặt ở trên gạt tàn đưa lên miệng bắt đầu chầm chậm thưởng thức tư vị nhàn nhạt kia. Trình Kiệt lần ấy trở về từ Thiên Tân liền rất tiều tụy, lúc đến công ty tuy rằng vẫn như thường ngày không cười nói quá nhiều luôn giữ một bộ dáng lãnh đạm, nhưng hiện tại khi hắn tới công ty liền làm cho đám nhân viên cấp dưới cũng nghi hoặc không dám đến gần.

Mãi cho đến hôm sinh nhật của Trình Kiệt, Tiêu Dật lại gọi điện cho hắn nhưng lần này đầu dây bên kia đều truyền tới tiếng tút tút đơn điệu, gọi bao nhiêu cuộc cũng không chịu bắt máy. Tiêu Dật bắt đầu sốt ruột, trong lòng nóng ran như lửa đốt, cậu có dự cảm không lành.

“A Kiệt, lại cãi nhau với Tiểu Dật sao?” Tống Ngộ Phàm lớn tiếng nói, bởi vì hiện tại hai người đang ở trong quán bar cho nên nhạc đập rất lớn.

Trình Kiệt nhíu mày nhấp một ngụm rượu, Tống Ngộ Phàm biết tửu lượng của Trình Kiệt cực kỳ tốt, mắt nhìn thấy năm sáu ly rượu trống không xếp bên cạnh hắn cũng không có ý định ngăn cản, số ít này vốn không nhằm nhò gì với Trình Kiệt cả.

Tống Ngộ Phàm hôm nay trốn Vincent ra ngoài chơi, từ sau khi kết hôn liền cảm thấy bị đối phương quản rất chặt khó khăn lắm mới được lúc ở một mình như thế này:

“A Kiệt… này…”

Tống Ngộ Phàm còn chưa kịp nói hết câu đã thấy Trình Kiệt nằm gục xuống bàn, cậu đưa tay lay người hắn mấy cái cũng không thể có động tĩnh gì cả, kết quả liền lắc đầu khinh thường nghĩ trong lòng mới như thế liền đã say. Nhưng mà khi Trình Kiệt ra xe, Tống Ngộ Phàm liền phát hiện ra có điều gì đó không đúng cho lắm, cậu có gọi thế nào thì Trình Kiệt cũng không cử động, kết quả liền một đường nhanh chóng đưa hắn đến bệnh viện. Nhận được thông báo của bác sĩ nói Trình Kiệt bị xuất huyết dạ dày, Tống Ngộ Phàm lúc đó nhíu mày ở bên giường bệnh hỏi Trình Kiệt:

“Có cần gọi Tiểu Dật đến hay không?”

Trình Kiệt lắc đầu:

“Không cần đâu”

Trình Kiệt đương nhiên rất nhớ Tiêu Dật nhưng mà hắn lại không muốn vì chuyện này bức ép cậu quay trở về. Tống Ngộ Phàm khi ấy im lặng, cho dù không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì nhưng vẫn tôn trọng quyết định của Trình Kiệt.

Ngày đầu tiên Trình Kiệt nằm viện, Lâm Chí Huyền lại đột nhiên đến thăm, lúc hắn đưa mắt nhìn thấy Lâm Chí Huyền liền có một chút bất ngờ, không phải là hắn bất ngờ vì sự xuất hiện của cậu ta mà là vì hắn bất ngờ bởi người này có ba phần rất giống Tiêu Dật, hắn rất nhớ Tiêu Dật của hắn. Lâm Chí Huyền kéo ghế ngồi xuống, sau một thời gian trốn tránh sự truy đuổi của giới báo chí, Lâm Chí Huyền cũng nhẫn nhịn đợi được vụ này chìm xuống, dĩ nhiên thì từ sau sự kiện đó sự nghiệp của cậu ta vĩnh viễn không thể chuyển mình được nữa. Lâm Chí Huyền lần này đến đây cũng chỉ muốn hỏi lý do tại vì sao Trình Kiệt lại nhẫn tâm như vậy, Trình Kiệt khi ấy chỉ đáp một câu rằng bởi vì cậu ta có thể là mối nguy hại cho Tiêu Dật.

Ngày thứ hai Trình Kiệt nằm viện, Lâm Chí Huyền lại đến thăm hắn, Lâm Chí Huyền giúp hắn mua tới một bát cháo thanh đạm không quá nhiều thịt, cẩn thận mang bát cháo đó đặt ở bên cạnh giường, mặc kệ hắn có ăn hay không cũng đều đặt ở đó. Lâm Chí Huyền lại hỏi Tiêu Dật đến tột cùng có cái gì tốt, Trình Kiệt khi ấy chỉ đáp cái gì cũng đều tốt cả.

Ngày thứ ba Trình Kiệt nằm viện, Lâm Chí Huyền vẫn đến thăm hắn, lần này Lâm Chí Huyền mang tới một giỏ trái cây, ngồi ở bên cạnh giúp hắn gọt một trái táo, cẩn thận tỉ mỉ mang trái táo đó bổ làm sáu xếp ra đĩa đặt ở bên cạnh Trình Kiệt, mặc kệ Trình Kiệt có ăn hay không cũng vẫn đặt ở đó. Lâm Chí Huyền hỏi nếu như Tiêu Dật chết rồi hắn có yêu cậu ta hay không, Trình Kiệt khi ấy nhíu mày giận giữ, bàn tay vẫn còn cắm ống tiêm truyền nước đưa tới bóp cổ cậu ta, hắn nói chi bằng hắn giết cậu ya trước. Lâm Chí Huyền một hồi vùng vẫy, cầm lấy con dao gọt hoa quả rạch vào mu bàn tay của hắn một đường dài, máu tươi khi ấy lại chảy ra mới có thể làm cho hắn thất thủ khiến cho Lâm Chí Huyền thoát được.

Ngày thứ tư Trình Kiệt nằm viện, Tiêu Dật của hắn cuối cùng cũng xuất hiện, hơn nữa trên gương mặt nhỏ nhắn kia còn đẫm lệ đáng thương, cậu thật gầy, dáng vẻ cũng phong trần giống như là mới chạy ở bên ngoài về tới chỗ này vậy. Tiêu Dật lặng người đứng ở trước cửa phòng bệnh nhìn Trình Kiệt tự động rơi nước mắt, hai chân giống như bị chôn chặt xuống đất không thể cử động, Trình Kiệt gương mặt nhợt nhạt, râu cũng mọc ra rồi, nhưng ánh mắt kia lại thủy chung không thay đổi vẫn nhìn cậu đầy yêu thương như vậy. Nếu như không phải Tiểu Khiết nhắn tin cho Tiêu Dật nói cho cậu biết Trình Kiệt đang ở trong bệnh viện thì cậu cũng không có liều mạng mà cãi nhau với ba Tiêu một trận, còn bị ba Tiêu dọa từ mặt cũng kiên quyết phải lên đây cho bằng được.

Tiêu Dật run rẩy bước tới, bước chân không gấp gáp mà cẩn thận dè chừng, cậu kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Trình Kiệt, lúc này thật muốn ôm hắn nhưng sợ hắn không còn có sức ôm lấy cậu nữa, cậu rốt cuộc tại sao hết lần này đến lần khác biến Trình Kiệt trở nên như vậy.

Trình Kiệt đưa tay lau nước mắt cho Tiêu Dật, hắn đau lòng khẽ thở nhẹ một hơi:

“Em sao lại biết anh ở đây thế? Sức khỏe của ba em thế nào rồi?”

Tiêu Dật nghẹn ngào, Trình Kiệt rốt cuộc vẫn muốn mang một bộ dáng cây đại thụ lớn không bị gió làm rung chuyển thể hiện trước mặt cậu. Tiêu Dật nắm lấy bàn tay đang đặt trên mặt mình kia của Trình Kiệt, cậu hỏi hắn:

“Anh có nhớ em không?”

Trình Kiệt gật đầu:

“Rất nhớ”

Tiêu Dật nhìn miếng băng cá nhân ở trên mu bàn tay của Trình Kiệt, lại nhìn thấy ông kim tiêm truyền nước vẫn đang ghim trên tay hắn kia, đến cuối cùng vẫn không dám nhào vào lòng hắn mà chỉ có thể kiềm chế ngồi bên cạnh:

“Anh sao lại ở trong đây?’

Trình Kiệt khẽ mỉm cười, kiên nhẫn lau đi nước mắt trên mặt Tiêu Dật, hắn thế nhưng còn nở một nụ cười trêu chọc cậu:

“Bởi vì anh nhớ em quá”

Tiêu Dật biết Trình Kiệt bị xuất huyết dạ dày, việc này cũng là do Tiểu Khiết nói cho cậu biết, hiện tại lúc gặp mặt này cậu còn phát hiện ra hình như sức khỏe của Trình Kiệt rất không ổn, người cũng gầy đi một chút, nhìn hắn mặc áo bệnh nhân càng khiến cho cậu trái tim một hồi run rẩy đau đớn. Tiêu Dật đưa ngón tay vuốt nhẹ chỗ có dán băng cá nhân trên tay của Trình Kiệt:

“Chỗ này là bị làm sao?”

Trình Kiệt trực tiếp bóc miếng băng cá nhân đó ra vứt ở một bên, vết thương kia cũng không sâu đến mức dọa người:

“Chỉ là ngoài da thôi, không có gì nghiêm trọng”

Một câu không có gì nghiêm trọng này của Trình Kiệt lại làm cho Tiêu Dật phải nuốt một ngụm nước miếng, yết hầu khô khốc cố gắng khắc chế không khóc. Tiêu Dật lại đưa tay chạm vào bụng của Trình Kiệt:

“Bụng còn đau không?”

Trình Kiệt lắc đầu:

“Lúc trước quả thật có đau một chút, nhưng em đến rồi liền không cảm thấy gì”

Tiêu Dật cúi đầu nhìn xuống né tránh ánh mắt của Trình Kiệt:

“Thế tại sao không gọi cho em, tại sao lại một mình nhịn đau?”

Trình Kiệt vẫn mỉm cười, giống như việc hắn nằm viện bốn ngày nay rồi vẫn chẳng là vấn đề gì đáng lo ngại:

“Không sao, cũng chỉ là đau một chút”

Không gian tiếp theo rơi vào trầm mặc, Tiêu Dật im lặng một hồi liền chậm rãi đứng dậy, gương mặt cũng thật chậm rãi tiếng càng ngày càng sát với gương mặt của Trình Kiệt hơn. Đôi môi ấm áp quen thuộc áp lên đôi môi nhợt nhạt của hắn, cảm nhận được sự mềm mại kia liền khiến cho Trình Kiệt tìm kiếm ra được sự thân thiết đã thất lạc hắn gần một tháng nay rồi, Trình Kiệt đáp lại nụ hôn của Tiêu Dật, đầu lưỡi tách mở vươn vào bên trong khoang miệng của cậu, nơi đó vẫn là một thế giới nhỏ khiến cho hắn phải mê muội ngẩn ngơ. Tiêu Dật có lẽ không muốn làm cho Trình Kiệt tốn sức nên liền nhanh chóng rời khỏi Trình Kiêt, cậu đứng bên cạnh hắn nhìn xuống gương mặt tiều tụy điển hình của một người bệnh, lại đau lòng đưa ngón tay chạm lên chỗ đã mọc râu lún phún kia nhẹ giọng nói:

“Trình Kiệt, đã mấy ngày chưa có cạo râu rồi?”

Đây chính là lần đầu tiên Tiêu Dật bắt gặp được bộ dạng không chỉn chu của Trình Kiệt, mới chỉ có gần một tháng không gặp mặt thôi hắn đã biến thành bộ dạng như vậy rồi, thế nhưng còn đến mức phải nhập viện. Tiêu Dật đôi mắt đỏ hoe, trong đôi mắt kia giống như một hồ chứa nước đầy vậy, chỉ cần một cử động rất nhẹ thôi thì nước trong hồ sẽ bị tràn ra. Trình Kiệt biết Tiêu Dật của hắn đang đau lòng, nhưng mà hắn lại chính là không muốn nhìn thấy bộ dạng đau lòng của cậu, hơn nữa cậu còn muốn chuẩn bị khóc lại nữa, Trình Kiệt mỉm cười nửa đùa nửa thật sờ lên chỗ râu mọc lún phún của mình:

“Em không ở đây thì anh chỉn chu cho ai xem, sao nào có phải là mất hình tượng lắm hay không?”

Tiêu Dật tiến lên một bước, đứng ở bên cạnh Trình Kiệt vươn tay ôm hắn vào trong lòng, đây là lần đầu tiên Tiêu Dật bao bọc hắn, cơ hồ từ đó đến giờ đều là hắn đứng ra che chở cho cậu, cũng đã là quen cảm giác ỷ lại vào hắn rồi, bây giờ đột nhiên phải đóng vai người cứng rắn liền cảm thấy không thể nào quen thuộc được, lại nghĩ đến chuyện Trình Kiệt dù có mệt mỏi bao nhiêu cũng cố luôn ở trước mặt cậu vững chãi như một cây cổ thụ lớn, Tiêu Dật lúc này mới hiểu hóa ra Trình Kiệt cũng phải có lúc sẽ mệt mỏi:

“Trình Kiệt… một lát nữa em giúp anh cạo râu”

Trình Kiệt thỏa mãn cảm nhận cái ôm ấp quen thuộc, hắn lúc này vẫn là nhịn không được phải hỏi ra vấn đề mình muốn hỏi suốt nửa tháng nay, hắn muốn hỏi cậu rằng:

“Tiểu Dật, em lên đây mấy ngày, có cần phải trở về nữa không?”

Tiêu Dật cúi đầu hôn vào mái tóc của Trình Kiệt, nước mắt vì hành động cúi đầu này của cậu mà dễ dàng rơi xuống hai giọt lăn dài trên bờ má:

“Em cũng đưa theo khỉ con lên nữa, bởi vì sợ anh còn mệt mỏi cho nên liền gửi nó ở nhà cho người giúp việc trông giúp rồi”

Trình Kiệt vẫn chưa nhận được câu trả lời chính xác lại muốn kiên trì hỏi thêm:

“Gần một tháng rồi Kỷ Mặc không có đến lớp… phía bên đó cũng cần phải liên hệ lại nói qua phải không?”

Tiêu Dật ừ nhẹ một tiếng, giống như là sợ Trình Kiệt vẫn chưa thể nào ngừng đau buồn còn cố tình nói thêm:

“Sau này em ở với anh, sức khỏe của ba em đã tốt rồi”

Trình Kiệt ngay lập tức ôm Tiêu Dật vào trong lòng, bởi vì ống tiêm vẫn ghim trên tay của Trình Kiệt cho nên lúc hắn không để ý vươn tay ống tiêm kia liền rơi ra khỏi tay hắn, còn có để lại theo sau vài giọt máu. Tiêu Dật thấy thế liền hốt hoảng cúi người cầm lấy bàn tay của Trình Kiệt, ngón trỏ đặt lên chỗ mà kim tiêm ghin vào vừa mới rồi như muốn cầm máu, tuy rằng chỗ vết thương này chẳng là cái gì cả nhưng mà cậu vẫn không thể nào thôi kích động được:

“Trình Kiệt, anh đừng động”

Trình Kiệt thấy Tiêu Dật hốt hoảng như vậy cũng đình chỉ mọi động tác, ngồi ở trên giường dùng ánh mắt yêu thương nồng đượm nhìn cậu:

“Anh không sao cả”

Buổi tối hôm ấy Tiêu Dật đón Tiêu Kỷ Mặc vào trong bệnh viện xem Trình Kiệt, Tiêu Kỷ Mặc ở bên cạnh Trình Kiệt líu ríu liên hồi, Tiêu Dật sợ Tiêu Kỷ Mặc làm cho Trình Kiệt mệt thế cho nên liền chỉ cho nó ngồi chơi một lúc rồi nhờ người đưa nó trở về. Tiêu Dật gọi người giúp việc lúc trước trong nhà nhờ trông nom Tiêu Kỷ Mặc, còn cậu thì ở trong bệnh viện với Trình Kiệt. Ngày đó lúc Tiêu Kỷ Mặc về, Tiêu Dật liền nói muốn cạo râu cho Trình Kiệt, cậu mang kem cạo râu phun trắng xung quanh miệng của hắn, rồi lại cúi người cẩn thận dùng dao cạo cạo đi lớp bọt trắng kia. Tiêu Dật vừa làm vừa nghiêm khắc trách cứ Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, bác sĩ nói là do anh uống rượu hút thuốc quá nhiều, còn có cộng thêm việc suy nhược nữa, anh rốt cuộc đang nghĩ cái gì thế hả?”

Trình Kiệt lợi dụng lúc Tiêu Dật cạo râu cho mình không thể nói liền hoàn hảo im lặng. Tiêu Dật hơi dừng lại động tác nhìn thẳng về hắn:

“Trình Kiệt, chuyện ở bệnh viện lần đó xin lỗi anh”

Tiêu Dật xin lỗi vì chuyện ở bệnh viện đã lớn tiếng với Trình Kiệt, từ sau khi hắn trở về cậu vẫn luôn áy náy chuyện này không dám mở lời:

“Trình Kiệt, em rất muốn anh nhanh chóng khỏe lại, anh còn phải bảo vệ em nữa…” Sau đó Tiêu Dật nói đến đây liền dừng lại, cậu hạ giọng sửa lời: “Anh lại sẽ bảo vệ cho em giống như lúc trước nữa… có được không?”

Tiêu Dật đã giúp Trình Kiệt cạo râu xong, cậu cần lấy khăn bông bên cạnh lau đi những bọt trắng dư thừa trên miệng hắn, kế đó chỉ một cái nháy mắt thôi liền trả lại cho cậu một Trình Kiệt sáng lạn như thường ngày, tuy rằng gương mặt của hắn vẫn còn hơi tái nhợt. Trình Kiệt mỉm cười kéo lấy tay của Tiêu Dật:

“Anh đương nhiên sẽ lại bảo vệ cho em, cũng chỉ là đột nhiên bị ốm phải nằm viện vài ngày mà thôi, không có cái gì lớn cả”.

Ngày thứ năm Trình Kiệt liền xuất viện, quả nhiên Tiêu Dật vừa tới liền chính là liều thuốc tốt nhất cho hắn. Lúc Trình Kiệt bước ra khỏi bệnh viện còn đưa mắt nhìn tới chiếc xe đỗ ở đối diện bệnh viện một đoạn, ánh mắt âm trầm một lúc rồi rời đi bước vào trong xe của mình. Tiêu Dật không phát hiện ra được có cái gì đó không đúng cả, ở bên cạnh nắm lấy tay của Trình Kiệt cùng hắn vào trong xe.

Tiêu Dật tự ý thay đổi toàn bộ bố trí trong nhà của Trình Kiệt, mang bộ ghế sô pha màu nâu đổi thành một bộ màu kem tươi sáng, rèm cửa lúc trước cũng là màu xám lúc này liền tự động chuyển đổi thành màu trắng, trên cái kệ tủ kính mới kia còn đặt một vài những đồ trang trí nhỏ xinh tinh tế, đặc biệt hơn cả giường của hắn cũng thay hết thành một bộ chăn ga màu xanh. Tiêu Dật nói rằng trước tết rời đi chưa kịp tân trang lại nhà cửa, bây giờ trở về rồi liền muốn đổi mới lại hết, nhưng mà trong lòng Trình Kiệt hiểu Tiêu Dật là muốn hắn đừng lại nghĩ đến chuyện lúc trước, có lẽ lúc Tiêu Dật về đây đã thấy được nhà cửa bừa bộn đầy xác thuốc cùng chai rượu vứt ngổn ngang.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi