Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 185: Tâm tư sâu kín

Khi Trình Kiệt xuất viện ngày hôm sau liền đến công ty giải quyết công việc, lúc trở về nhà cũng sẽ mang theo công việc về nhà xử lý, Tiêu Dật thấy vậy chỉ im lặng ngoan ngoãn ngồi im ở một chỗ nhìn hắn. Không biết dạo gần đây công ty của Trình Kiệt xảy ra chuyện gì mà mọi người trong công ty rất bận rộn, khi cậu đến đưa cơm cho hắn còn thấy một đám nhân viên chạy toán loạn dưới sảnh giống như là rất gấp gáp.

Tiêu Dật mang ba món thanh đạm đặt lên trên bàn ở trong văn phòng của Trình Kiệt, sắp xếp cẩn thận rồi liền nhẹ giọng gọi hắn:

“Trình Kiệt, ăn cơm thôi”

Trình Kiệt khi ấy sẽ dừng lại động tác không làm việc nữa mà bước tới phía Tiêu Dật ngồi xuống ăn cơm. Tiêu Dật sợ Trình Kiệt mới xuất viện ra liền làm nhiều việc như vậy sẽ không thể nào bình phục tốt được, nhưng mà mỗi lần nói hắn làm việc ít thôi hắn chỉ mỉm cười nói đã biết sau đó lại đâu vào đấy cả.

“Trình Kiệt, công ty của anh dạo gần đây rất nhiều công việc sao?”

Trình Kiệt ừ một tiếng:

“Vốn dĩ không có nhiều nhưng thời gian anh nằm viện không có ai giải quyết nên bây giờ liền bận rộn một chút, sao thể có phải cảm thấy anh dạo gần đây lạnh nhạt em không?”

Tiêu Dật lắc đầu, Trình Kiệt đặt bát cơm xuống bàn rồi vòng tay qua ôm lấy Tiêu Dật vào trong lòng dịu dàng nói:

“Tiểu Dật, đợi anh giải quyết xong công việc thì chúng ta sẽ đi Nhật Bản chơi nhé”

Tiêu Dật gật đầu, Trình Kiệt cầm lấy bàn tay của Tiêu Dật tùy ý nghịch ngợm đầu ngón tay thon dài của cậu:

“Tiểu Dật, đã hứa với em sẽ đưa em đi Nhật Bản chơi nhưng hết lần này đến lần khác lại thất hứa, xin lỗi em…”

Tiêu Dật lại lắc đầu:

“Không sao cả”

Một thời gian sau đó, vào một buổi tối Tiêu Dật ngồi ở trong phòng khách xem ti vi, thời điểm này là thời điểm trên ti vi chiếu tin tức trong và ngoài nước, Tiêu Dật ngồi ở bên cạnh Trình Kiệt xem liền phát hiện ra tin tức mình đang xem liên quan đến Hợp Cảnh, có rất nhiều nhà báo vây xung quanh tòa nhà lớn ở Hợp Cảnh, người đưa tin nói Hợp Cảnh trốn thuế, hiện tại vẫn chưa thể gặp mặt được tổng giám đốc lớn của công ty. Khi Tiêu Dật nghe đến đây liền quay sang nhìn Trình Kiệt, vừa vặn bắt gặp được ánh mắt nóng bỏng của hắn cũng đang nhìn mình, ánh mắt này quả thật vô cùng nóng bỏng, giống như là hắn muốn…

Tiêu Dật ngay lập tức ngây ngốc ngồi ở bên cạnh nhìn Trình Kiệt, chuyện cậu vốn định hỏi hắn hiện tại cũng đều rơi vào quên lãng. Trình Kiệt đột nhiên đưa tay luồn vào trong áo của Tiêu Dật, bàn tay nóng bỏng chạm vào da thịt mềm mịn ở dưới vùng bụng cậu kia. Tiêu Dật không biết Trình Kiệt đột nhiên bị làm sao, hắn thường ngày tuy rằng sẽ tự động nổi lên thú tính với cậu, nhưng mà đối diện với ngọn lửa nóng bỏng hiện tại chính là chưa từng có, giống như là hắn đã uống một loại thuốc kích thích cực kỳ mạnh vậy.

“Trình… Kiệt…”

Trình Kiệt đè Tiêu Dật ở trên ghế sô pha, hắn hé miệng gặm cắn cần cổ cậu:

“Ừ…”

Tiêu Dật cảm thấy ở đây không tiện cho lắm, phòng của Tiêu Kỷ Mặc ở dưới lầu, nếu như cậu hiện tại mà đột nhiên đi ra sẽ không hay:

“Ở đây không tiện cho lắm…”

Trình Kiệt cả người nóng bỏng đè sát Tiêu Dật, bàn tay giống như mang theo đốm lửa nhỏ muốn thiêu đốt da thịt cậu:

“Tiểu Dật, anh phát hiện ra em… càng ngày càng hấp dẫn…”

Kể từ khi xuất viện đến giờ Trình Kiệt và cậu chưa từng thân thiết qua, lại là hôm nay có một chút đặc biệt, Trình Kiệt sau khi ăn cơm xong không có lập tức lên phòng làm việc mà còn kéo cậu ra phòng khách ngồi xem ti vi, kênh tin tức này cũng là do hắn tự mình lựa chọn mở lên. Đúng lúc này điện thoại của Trình Kiệt để ở trên bàn liền vang lên, tiếng chuông điện thoại mặc định đơn điệu cắt ngang không khí nóng bỏng hiện tại, Trình Kiệt vẫn đè ở trên người Tiêu Dật chưa có ý định ngồi dậy, ngay cả điện thoại cũng dường như chưa muốn tiếp nhận ngay. Tiêu Dật ho nhẹ một tiếng liếc nhìn điện thoại vẫn đang đổ chuông trên bàn:

“Trình Kiệt, có nghe điện thoại không?”

Kết quả Trình Kiệt liền ngồi dậy buông tha cho Tiêu Dật, hắn đưa tay với lấy điện thoại rồi đi ra khỏi phòng khách, tùy tiện bước vào chỗ phòng có hồ bơi kia đóng cửa lại để nghe máy. Tiêu Dật cảm thấy kỳ quái, còn có một chút thất vọng nữa, không biết thời gian gần đây Trình Kiệt muốn làm cái gì lại cứ giấu giấu giếm giếm cậu, Tiêu Dật đưa mắt nhìn về phía hồ bơi, ở trong đó có một tấm tường kính cho nên cậu có thể nhờ ánh sáng bên ngoài hắt vào để nhìn bóng lưng cao lớn đang nói chuyện điện thoại kia của Trình Kiệt. Sau khi xác nhận Trình Kiệt đã mang điện thoại tắt đi rồi, Tiêu Dật lúc này mới mở cửa phòng hồ bơi bước vào:

“Trình Kiệt, anh nói chuyện với ai vậy?”

Trình Kiệt xoay người lại khẽ mỉm cười, một nụ cười giống như là rất thỏa mãn còn có một chút đáng sợ chết chóc, hắn bước tới ôm lấy eo của Tiêu Dật:

“Anh nói chuyện với cấp dưới, chỉ là chuyện công việc thôi”

Tiêu Dật lại nhận được nụ hôn nóng bỏng của Trình Kiệt ở trên cần cổ của mình:

“Chúng ta hẳn là nên tiếp tục nhỉ?”

Tiêu Dật hơi đẩy Trình Kiệt ra một chút, ánh mắt nghiêm nghị nhìn hắn:

“Trình Kiệt, có phải anh đang giấu em chuyện gì hay không?”

Trình Kiệt lại tiến tới ôm lấy Tiêu Dật, bàn tay luồn vào trong áo của cậu kéo nó lên muốn cởi ra:

“Không có”

Tối hôm ấy hai người ở ngay tại hồ bơi phát sinh chuyện đó, Trình Kiệt cuồng nhiệt, Tiêu Dật lo lắng nhưng lại bị dục vọng cuốn theo, khi Tiêu Dật rơi vào trạng thái mê man mất hết ý thức có nghe thấy giọng nói trầm khàn của Trình Kiệt ở bên tai mình nói rằng:

“Tiểu Dật, anh phải nhanh một chút, nhanh một chút giải quyết hết tất cả những chuyện rối rắm này sau đó sẽ cùng em đi Nhật Bản”



Buổi sáng hôm sau Tiêu Dật nhận được thư mời từ tòa án thành phố, phía bên trong nói ba ngày sau mời cậu đến tòa án để giải quyết vụ kiện liên quan đến Tiêu Kỷ Mặc. Tiêu Dật lúc đấy nhìn thấy tờ giấy kia liền hốt hoảng ngồi phịch xuống ghế, cậu nhanh chóng tìm điện thoại muốn gọi điện cho Trình Kiệt nhưng điện thoại của hắn lại tắt máy, khi cậu đến công ty tìm hắn thì Tiểu Khiết nói rằng hắn đang ở trong phòng hợp khoảng ba mươi phút sau sẽ họp xong. Tiêu Dật khóc đỏ cả mắt, một bộ dáng hoảng loạn đứng ngồi không yên thấp thỏm lo âu, quả nhiên ba mươi phút sau Trình Kiệt một thân tân trang thản nhiên bước vào trong phòng, hắn vừa nhìn thấy bộ dạng kia của cậu liền ngay lập tức nhíu mày, mang công văn bỏ xuống dưới bàn rồi đi đến cạnh cậu:

“Em sao thế?”

Tiêu Dật đưa cho Trình Kiệt tờ giấy mời của tòa án kian:

“Trình Kiệt, sao thế này, tại sao tòa án đột nhiên lại mời em tới, trong thư còn ghi rõ là chuyện liên quan đến quyền giám hộ của khỉ con. Em có gọi cho Tiểu Thúy rất nhiều lần rồi nhưng mà cô ấy không có nghe máy. Trình Kiệt, làm sao vậy, tại sao đột nhiên lại như thế, em không muốn phải rời xa khỉ con”

Trình Kiệt đưa tay vỗ vỗ lưng của Tiêu Dật:

“Không sao, họ mời em tới thì em cứ tới đi”

Tiêu Dật lo sợ:

“Không được Trình Kiệt, khỉ con không phải là con ruột của em, tòa án nhất định sẽ không để cho em nuôi nó’

Trình Kiệt híp mắt vẫn một bộ dáng bình tĩnh:

“Tiểu Dật, vậy em có biết nó là con của ai không?”

Tiêu Dật lắc đầu:

“Không biết, Tiểu Thúy chỉ nói rằng do cô ấy trong một lần ngu ngốc liền có mà thôi, không có nhắc đến chuyện ba khỉ con”

Sau khi từ Thiên Tân trở về Trình Kiệt điều tra ra được giữa Thẩm Tiểu Thúy và Thẩm Đào có mối quan hệ với nhau, bọn họ chính là anh em tuy rằng khác cha khác mẹ nhưng Thẩm Tiểu Thúy vẫn được mang họ Thẩm, còn được ghi trong gia phả của Thẩm gia. Thẩm Đào biết được chuyện Tiêu Kỷ Mặc là con trai của Thẩm Tiểu Thúy liền bắt đầu có ý muốn dành lại, lấy danh phận cậu ruột mà đón nó về, Trình Kiệt biết mục đích của Thẩm Đào không có tốt đẹp gì, hơn nữa Thẩm Tiểu Thúy cũng đã giao toàn quyền ủy thác cho Thẩm Đào nếu như ra tòa thì Thẩm Đào khẳng định sẽ nhận được quyền giám hộ hợp pháp với Tiêu Kỷ Mặc, mà Tiêu Dật của hắn dĩ nhiên là không có khả năng thắng vụ kiện này.

Bà nội của Trình Kiệt đánh chủ ý lên người Tiêu Dật, việc này Trình Kiệt sớm đã nhận ra, vụ việc kia cũng là do bà nội Trình ở phía sau ngấm ngầm thúc đẩy tiến trình, vốn là Thẩm Tiểu Thúy không đồng ý ủy thác cho Thẩm Đào việc giám hộ hợp pháp với Tiêu Kỷ Mặc, nhưng không biết bằng một cách nào đó, bà nội Trình liền đứng ra thương lượng với cô ấy, kết quả Thẩm Đào thản nhiên tiếp nhận ý tốt này từ người thân của kẻ thù.

Nhưng mà người tính không bằng trời tính, Thẩm Đào vốn mang tâm thế hả hê đợi vở kịch hay tiếp diễn thì công ty của hắn liền phát hiện ra có kẻ bị mua chuộc, cuối cùng bí mật hắn trốn thuế liền bị phanh phui, công ty lâm vào bước đường phá sản, hiện tại bây giờ Thẩm Đào cho dù có danh chính ngôn thuận lấy thân phận cậu của Tiêu Kỷ Mặc đứng ra nhận nuôi đi chăng nữa thì tòa án cũng sẽ không đồng ý, bởi vì hắn ta chính là đứng trước nguy cơ phải vào tù.

Trình Kiệt đã làm thì làm cho triệt để, động tay động chân vào số tài sản ít ỏi kia của Tiêu Dật, còn ở sau lưng cậu làm một vài động tác với tiệm cà phê kia, kết quả liền biến Tiêu Dật thành một kẻ nợ nần chồng chất, không có việc làm lại phải trả nợ cho tiệm cà phê kia nữa, tuy rằng cậu nuôi Tiêu Kỷ Mặc từ nhỏ thì tòa án cũng sẽ không tiếp tục cấp cho cậu việc giám hộ Tiêu Kỷ Mặc bởi vì điều kiện kinh tế không đủ. Kết quả người đủ khả năng đứng ra nuôi dưỡng, nhận được quyền giám hộ hợp pháp chính là Trình Kiệt hắn, hắn muốn dành quyền giám hộ hợp pháp Tiêu Kỷ Mặc để buộc Tiêu Dật thật chặt hắn hơn, vĩnh viễn không thể nào có khả năng rời xa cậu được, cho dù có là vì lý do gì đi chăng nữa. Trình Kiệt biết Tiêu Dật rất yêu thương mình, cậu cũng nói là sẽ không rời xa hắn, ở bên hắn cả đời nhưng mà đời này chính là không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn mà thôi, Trình Kiệt làm như vậy cũng chính là muốn có sự đảm bảo chắc chắn, có Tiêu Kỷ Mặc rồi thì Tiêu Dật có muốn rời xa hắn đi nữa cũng không thể.

Tâm tư sâu kín này của Trình Kiệt, Tiêu Dật không thể nào đoán ra được, cậu ngược lại còn không biết tại sao tòa án tự nhiên lại gửi thư mời cậu tới. Trình Kiệt cũng không nói cho Tiêu Dật biết chủ ý của mình, hắn không phải là không muốn nói, mà là hắn không biết hắn nên nói như thế nào với cậu, Tiểu Dật của hắn rất thông minh nếu như hắn nói ra thì cậu sẽ đoán ra được hắn đang âm thầm tính kế cậu, chi bằng cứ như vậy đợi đến khi cùng cậu đến tòa án diễn một vở kịch ngẫu nhiên trở thành người giám hộ hợp pháp của Tiêu Kỷ Mặc thì hơn.

Tiêu Dật trải qua một ngày thấp thỏm, sang đến ngày thứ hai người cậu muốn tìm cũng tự động gọi điện cho cậu, có điều Thẩm Tiểu Thúy lại chỉ để lại một câu rồi cúp máy, căn bản không có cho cậu cơ hội hỏi thêm bất cứ một câu hỏi nào. Thẩm Tiểu Thúy nói cô ấy đã ủy thác hết mọi quyền lợi của mình cho Thẩm Đào, còn nói Thẩm Đào chính là cậu của Tiêu Kỷ Mặc. Tin tức này chẳng khác gì sấm đánh bên tai, Tiêu Dật sau khi biết chuyện này liền mang toàn bộ nói cho Trình Kiệt biết, nhưng mà hắn lại giống như không quan tâm cái gì cả, chỉ nói cậu lúc đó cứ mang Tiêu Kỷ Mặc đến tòa án. Buổi tối trước hôm đến tòa án một ngày, Tiêu Dật cũng vẫn chưa dám nói cho Tiêu Kỷ Mặc biết chuyện, cứ ngồi ở bên cạnh cậu ôm chặt mãi không thôi, Tiêu Kỷ Mặc cảm thấy hôm nay ba của mình rất kỳ quái thế nhưng lại không sang phòng ba Trình Kiệt ngủ còn muốn nói phải đọc truyện cho cậu:

“Ba à, hôm nay ba ngủ với con sao?”

Tiêu Dật ừ một tiếng nằm xuống giường ôm lấy Tiêu Kỷ Mặc:

“Ngày mai cho con nghỉ một buổi, chúng ta đến nơi này một chút”

Tiêu Kỷ Mặc nghe thấy được nghỉ liền hưng phấn:

“Đi công viên giải trí phải không ạ?”

Tiêu Dật nhìn Tiêu Kỷ Mặc muốn nói lại thôi, kết quả đành gật đầu:

“Được, chúng ta sau đó sẽ đến công viên giải trí”

Đêm hôm ấy khi Tiêu Kỷ Mặc đã ngủ rồi Tiêu Dật liền ngồi dậy bước lên lầu đi đến phòng ngủ của Trình Kiệt, mắt thấy Trình Kiệt vẫn còn chưa đi ngủ, hắn đang ôm máy tính xử lý công việc giống như là rất nhập tâm, ngay cả lúc cậu vào cũng chỉ ngẩng đầu lên nhìn cậu lấy một cái rồi thôi. Tiêu Dật mấy ngày nay rất lo lắng nhưng Trình Kiệt dường như lại không hề có chút lo lắng nào vậy, cậu bước đến ngồi bên cạnh hắn hỏi hắn:

“Trình Kiệt, ngày mai anh cùng đi với em có được không?”

Trình Kiệt dừng lại động tác đưa tay vuốt một bên má của Tiêu Dật:

“Ngày mai anh có cuộc họp quan trọng cho nên không thể đưa em đi được, nhưng mà anh họp xong sẽ ngay lập tức đến với em”

Tiêu Dật đôi mắt hụt hẫng, cậu bây giờ trong lòng thật tức giận Trình Kiệt, cậu cảm thấy thái độ của Trình Kiệt mấy ngày nay rất kỳ lạ, giống như là muốn Tiêu Kỷ Mặc rơi vào tay của người khác vậy. Tiêu Dật mím chặt môi khàn giọng hỏi hắn:

“Trình Kiệt, em có nói với anh rằng đối tượng muốn nhận nuôi khỉ con là Thẩm Đào hay chưa?”

Trình Kiệt bình tĩnh gật đầu, Tiêu Dật đối với cái bình tĩnh này của Trình Kiệt càng thêm tức giận:

“Trình Kiệt, anh có phải là không cần khỉ con nữa hay không? Em nói cho anh biết khỉ con cũng là người rất quan trọng với em, nếu như anh…”

Tiêu Dật nói đến đây thì dừng lại, Trình Kiệt cũng vẫn muốn nghe câu nói tiếp theo của cậu. Thật ra thì Tiêu Dật cũng không biết nếu như Trình Kiệt không quan tâm tới Tiêu Kỷ Mặc nữa thì cậu sẽ làm sao, nhưng mà Trình Kiệt lúc này lại hỏi cậu một câu rằng:

“Nếu không thì em cũng sẽ rời khỏi anh sao?”

Tiêu Dật thất thần nhìn hắn, Trình Kiệt cực kỳ khác thường, bộ dạng này giống như là con người thứ hai đáng sợ của hắn trước đây vậy. Không gian tiếp theo rơi vào trầm mặc, Trình Kiệt nhìn Tiêu Dật lâu thật lâu cuối cùng vẫn là cúi đầu nhìn xuống máy tính, từng ngón tay thon dài lướt nhẹ trên bàn phím gõ gõ ra một đoạn văn bản:

“Em yên tâm, Thẩm Đào hiện tại đang có nguy cơ phải vào tù, hắn ta căn bản sẽ không thể nào dành được quyền giám hộ hợp pháp với Kỷ Mặc, còn có Thẩm Tiểu Thúy kia cô ta đương nhiên không đủ tư cách bởi vì em chính là người nuôi Kỷ Mặc suốt năm năm nay chứ không phải là cô ta. Người dành được quyền giám hộ hợp pháp Kỷ Mặc đương nhiên sẽ là em, không thể là ai khác được”

Tiêu Dật nghe thấy Trình Kiệt nói ra lời nói kia mới giật mình hiểu ra, Trình Kiệt nói rất có lý nhưng mà nếu như hắn đã sớm biết được rồi tại sao cứ im lặng không chịu nói cho cậu biết, hắn rốt cuộc là đang nghĩ đến cái gì trong đầu vậy. Lại nghĩ đến chuyện vừa rồi cậu có nặng lời với hắn, Tiêu Dật cảm thấy mình cũng quá thiên vị rồi, chính vì thế Tiêu Dật liền hạ thấp giọng nói thành thật xin lỗi:

“Trình Kiệt, em xin lỗi, là do em quá gấp gáp…”

Trình Kiệt khàn giọng:

“Không sao, dù sao anh cũng muốn nghe những lời em nói”

Tiêu Dật giật mình, cậu thật sự là không muốn Trình Kiệt đáng sợ kia quay trở về. Tiêu Dật đưa tay nắm lấy bàn tay của Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, em thật sự không có suy nghĩ sẽ rời bỏ anh”

Trình Kiệt quay lại nhìn Tiêu Dật, nhìn lâu thật lâu, đôi mắt hẹp dài tinh anh kia như muốn xuyên sâu vào trong con ngươi của cậu, Tiêu Dật nhận ra được rằng đôi mắt của Trình Kiệt biến đổi rất khác thường, lúc thì lạnh lẽo lúc lại hốt hoảng, lúc thì đau thương lúc lại đáng sợ, kế đó hắn liền mang máy tính ở trên đùi đặt xuống bàn, hắn vòng tay qua ôm lấy Tiêu Dật đè cậu xuống giường, nụ hôn nóng bỏng ngay lập tức rơi trên gương mặt cậu, từng chút từng chút một mà nâng niu giống như sợ làm cậu đau vậy:

“Tiểu Dật, em yên tâm ngày mai anh sẽ đến tòa án với em…”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi