Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 186: Người giám hộ hợp pháp

Trình Kiệt muốn xác định sự quan trọng của Tiêu Kỷ Mặc trong lòng Tiêu Dật, nếu như Tiêu Dật quan trong Tiêu Kỷ Mặc như vậy thì cậu nhất định sẽ không có khả năng rời xa hắn được, nhưng mà nhận ra Tiêu Dật rất quan tâm Tiêu Kỷ Mặc, Trình Kiệt lại tránh không được có điểm thất vọng. Đứa nhỏ Tiêu Kỷ Mặc kia luôn là một cái gì đó khó nói trong lòng Trình Kiệt, khiến cho hắn không thể nào thành thật thân cận được nhưng cũng không thể nào buông bỏ cậu, không phải bởi vì có Tiêu Kỷ Mặc là có được Tiêu Dật nên Trình Kiệt mới một lòng dành lấy Tiêu Kỷ Mặc cho bằng được, mà là hắn cũng có một chút thích đứa nhỏ kia, nhưng mà không thể phủ nhận việc hắn muốn có Tiêu Kỷ Mặc chính là để ràng buộc Tiêu Dật. Trình Kiệt luôn muốn tìm ra được đáp án rằng đối với Tiêu Dật hắn và Tiêu Kỷ Mặc ai là người có chỗ đứng cao hơn trong lòng cậu, Trình Kiệt điên cuồng tìm kiếm câu hỏi này đến mức hắn mãi mà không nhận ra được một điều rằng tình cảm của Tiêu Dật dành cho hắn và tình cảm của Tiêu Dật dành cho Tiêu Kỷ Mặc căn bản không cùng chung một mục tiêu thì làm sao có thể so sánh được. Nếu như Trình Kiệt mang toàn bộ suy nghĩ trong lòng mình ra hỏi Tiêu Dật, Tiêu Dật nhất định sẽ cho hắn một đáp án hợp lý, nhưng mà Trình Kiệt lại không có hỏi cậu, chính vì vậy cậu lại không thể biết được Trinh Kiệt rốt cuộc là đang phân vân cái gì.

Buổi sáng ngày hôm sau là thời gian tòa án hẹn Tiêu Dật, Trình Kiệt quả thật không có đưa cậu và Tiêu Kỷ Mặc đi, Tiêu Dật tuy rằng có chút thất vọng nhưng dù sao đối với lời nói của Trình Kiệt ngày hôm qua cũng khiến cho cậu bớt lo lắng đi rất nhiều. Tòa án nói người đệ đơn lên tòa chính là Thẩm Tiểu Thúy, Thẩm Tiểu Thúy ủy quyền cho anh trai mình là Thẩm Đào muốn Tiêu Dật trả lại quyền giám hộ cho mình, mà người được ủy quyền kia nghiễm nhiên trở thành người giám hộ hợp pháp. Có điều phiên tòa hôm ấy từ người đệ đơn đến người được ủy quyền đều không ai tới cả, nhưng mà trong tòa lại xuất hiện một người đáng lý ra không có liên quan - Bà nội Trình.

Tòa án sau khi nói Thẩm Tiểu Thúy và Thẩm Đào không đến tòa án liền tự động hủy đi việc nhận được quyền giám hộ hợp pháp, vốn tưởng rằng sẽ kết thúc ở đây nhưng tòa án lại đưa ra được giấy tờ kê khai tài sản của Tiêu Dật và thu nhập lương mỗi tháng của cậu. Lần ấy sửa sang lại tiệm cà phê kia Tiêu Dật dùng chính tiền tiết kiệm của mình cho nên cậu hiện tại không còn tiền nữa, lại nói tiệm cà phê kia là Trình Kiệt mua cho cậu, khi ấy Trình Kiệt nói sẽ lấy tên cậu đứng tên cho mảnh đất này nhưng mà cậu nhất quyết không chịu, một lòng muốn hắn là người đứng tên, kết quả hiện tại hắn vẫn chưa xuất hiện, bà nội Trình liền nói rằng đó là tài sản của nhà họ Trình, số tiền thu được mỗi tháng Tiêu Dật phải trả nợ cho cháu trai bà, số tiền trả nợ đó trong nhất thời không thể nào trả ngay được, cho nên Tiêu Dật cậu sẽ không có đủ khả năng để nhận nuôi Tiêu Kỷ Mặc, bởi vì cậu hiện tại chính là nợ nần chồng chất, tòa án nói Tiêu Kỷ Mặc tạm thời sẽ được đưa vào viện cô nhi đợi người có đủ khả năng nhận nuôi, Tiêu Dật nghe thấy phán xét này liền giật mình hoảng hốt, cứ như vậy Tiêu Kỷ Mặc liền bị một nhân viên bảo vệ trong tòa án dẫn đi, Tiêu Kỷ Mặc gào khóc muốn ở lại, Tiêu Dật cũng làm loạn một hồi nhưng tất nhiên không có khả năng làm gì được cả, cậu vội vã mang điện thoại gọi cho Trình Kiệt, hắn nói rằng hắn sẽ tới tại sao bây giờ vẫn còn chưa tới nữa.

“Tiểu Dật?”

Đầu dây bên kia vẫn như trước có một giọng nam trầm khàn từ tính trả lời cậu, Tiêu Dật nghẹn ngào nói không rõ ràng, ở trước cửa lớn tòa án đỏ mắt nói chuyện với hắn:

“Trình Kiệt… Trình Kiệt… anh đến… đến chưa?”

Đối diện bên đường có một chiếc xe quen thuộc đã đỗ ở đó rất lâu rồi, đỗ ở đó từ khi phiên tòa bắt đầu cho đến khi phiên tòa kết thúc, mọi biểu hiện hốt hoảng của người nào đó đều thu hết vào trong đáy mắt của hắn. Trình Kiệt vẫn là như vậy, khi thấy người đó khóc liền không thể nhẫn tâm được, hắn mở cửa xe bước xuống. Hôm nay Trình Kiệt mặc một chiếc măng tô dài màu đen, cả người đều toát ra khí chất giàu có cao ngạo, hắn đứng ở bên đường đợi tín hiệu giao thông, điện thoại vẫn áp ở trên tai nhưng ánh mắt đều thẳng tắp nhìn về phía Tiêu Dật, hắn giống như một phép màu dành cho Tiêu Dật lúc này vậy:

“Anh đang ở trước mặt em”

Tiêu Dật đưa mắt tìm kiếm, quả nhiên người đàn ông của cậu đứng ở trước mặt của cậu thật, Tiêu Dật khi đó liền cảm thấy có hy vọng trở lại, cũng thật gấp gáp muốn người đó mau mau đến đây:

“Trình Kiệt, anh cuối cùng cũng đến rồi, Trình Kiệt…”

Trình Kiệt giống như một thiên thần xuất hiện ở tại chỗ này, Tiêu Dật vừa nhìn thấy hắn liền có cảm giác trên người hắn còn phát ra vầng sáng của hy vọng, nếu như Trình Kiệt hiện tại mà mặc đồ trắng thì thật sự vô cùng giống, có điều hắn hiện tại lại mặc một bộ đồ màu đen... hắn vốn dĩ là một ác quỷ đến từ thiên đường.

“Trình Kiệt, tòa án nói sẽ cho khỉ con của chúng ta vào cô nhi viện, Trình Kiệt anh mau mau nghĩ cách, Trình Kiệt”

Giống như là một thói quen rồi, thói quen này của Tiêu Dật khiến cho Trình Kiệt rất hài lòng, bởi vì cậu chính là muốn phụ thuộc vào hắn, không có hắn thì cậu sẽ không giải quyết được chuyện gì cả. Trình Kiệt đưa tay lên lau nước mắt cho Tiêu Dật, cảm giác gần đây Tiêu Dật của hắn khóc thật nhiều:

“Đừng lo, anh sẽ giải quyết”

Tiêu Dật nghe thấy câu nói này của Trình Kiệt liền ngay lập tức ôm chầm lấy hắn, cậu rất có niềm tin vào Trình Kiệt, chỉ cần hắn nói hắn sẽ giải quyết là hắn nhất định sẽ giải quyết được:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt nắm lấy tay của Tiêu Dật, bước đi tuy rằng không gấp gáp nhưng lại nhoáng một cái đã tới trước cửa văn phòng tòa án, đó là một gian phòng họp dành cho quan tòa cùng nhau bàn bạc đưa ra quyết định. Trình Kiệt gõ cửa, người bên trong nói mới vào, Trình Kiệt mở cửa mang theo Tiêu Dật của hắn bước vào, Tiêu Kỷ Mặc một bộ dạng khóc đến đáng thương đang ngồi ở trong một góc chờ làm thủ tục, Tiêu Kỷ Mặc vừa thấy Tiêu Dật liền ngay lập tức chạy về phía cậu ôm chặt lấy chân cậu:

“Oa oa, ba ơi, ba đi đâu thế?”

Tiêu Dật cũng ngồi xổm xuống ôm lấy Tiêu Kỷ Mặc vào trong lòng, bàn tay ở phía sau đưa lên lưng vuốt ve trấn an:

“Ba xin lỗi, ba bây giờ đến đón con về, chúng ta cùng nhau đến công viên giải trí”

Tiếp đó kế hoạch chính là giống như Trình Kiệt dự đoán, không có bất cứ một ai khác có thể đứng ra là người giám hộ hợp pháp cho Tiêu Kỷ Mặc ngoài hắn cả. Tiêu Dật cũng không có phát hiện ra chuyện gì không đúng, ngược lại còn vô cùng biết ơn Trình Kiệt, đối với chuyện mình đã không còn quyền giám hộ cũng không quan tâm. Một nhà ba người cùng nhau bước ra khỏi tòa án, Tiêu Dật cùng Tiêu Kỷ Mặc đồng dạng đỏ mắt, Trình Kiệt thì vẫn chậm rãi bước bên cạnh hai người.

Tiêu Dật bế Tiêu Kỷ Mặc ở trên tay, một bộ dáng xúc động quay sang nhìn Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, may mà có anh”

Trước cửa tòa án Trình Kiệt đứng đối diện Tiêu Dật, hắn cúi xuống đặt vào trán cậu một nụ hôn nhẹ giống như là thay cho lời xin lỗi, ánh nắng vàng chiếu qua kẽ hở giữa hai người tạo ra, xe cộ ở dưới lòng đường cũng không có vì cảnh tượng này mà di chuyển chậm hơn một chút nào, chỉ có người đi bộ thỉnh thoảng sẽ đưa mắt nhìn về phía bọn họ lâu thật lâu:

“Anh xin lỗi Tiểu Dật”

Tiêu Dật không biết Trình Kiệt tại sao lại nói lời xin lỗi với mình, sau đó cậu nghĩ có lẽ Trình Kiệt tưởng rằng mình đến tòa án muộn cho nên mới làm cho cậu khóc, hắn trước đây có nói không muốn nhìn thấy cậu khóc, chính vì thế lúc này hắn mới nói lời xin lỗi với cậu. Tiêu Dật lắc đầu thành khẩn nhìn hắn, trong đôi mắt lớn xinh đẹp kia còn chứa rất nhiều tia yêu thương cùng cảm kích:

“Anh không có lỗi, may mắn còn có anh”.



“Lâm Chí Huyền, cậu rốt cuộc có muốn làm hay không?”

Trong một quán cà phê ở trên tầng ba rộng lớn, xung quanh quán chỉ có duy nhất hai người đàn ông đang ngồi ở chiếc bàn đôi đặt trong góc. Đây chính là quán cà phê quen thuộc của Thẩm Đào, hiện tại hắn đang phải lẩn trốn giới truyền thông cùng cảnh sát, tuy rằng tình thế hiện tại không được khả thi cho lắm nhưng trên gương mặt của người đàn ông này vẫn chưa khi nào chịu ngừng lại nụ cười mỉm kia.

“Tôi, chuyện này… chuyện này nếu như bị phát giác, anh có chắc chắn sẽ không khai ra tôi hay không?”

Thẩm Đào nói muốn trả thù Trình Kiệt, nhưng mà Lâm Chí Huyền lại không muốn Trình Kiệt phải chết, cậu tuy rằng có hận hắn nhưng cậu chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ giết hắn cả. Lâm Chí Huyền luôn nghĩ mọi lỗi lầm đều là do Tiêu Dật gây lên, nếu như Tiêu Dật không có trở về thì mọi chuyện sẽ không thành ra bước đường này, cậu và Trình Kiệt vẫn có thể ở bên cạnh nhau.

“Cậu nghĩ cậu hiện tại còn cái gì để mất sao?”

Thứ mà Thẩm Đào giỏi nhất chính là thôi miên người khác, dùng lời nói của bản thân để kích động người khác, Lâm Chí Huyền hiện tại vẫn còn dựa vào số tiền của Thẩm Đào để sống tiếp, hắn hiện tại đang đứng trước nguy cơ công ty bị phá sản liền không thể cấp tiền cho cậu được nữa. Thẩm Đào nói hắn muốn nhờ cậu lừa Tiêu Dật ra bên ngoài, sau đó hắn sẽ bắt cóc Tiêu Dật, đến lúc đó liền mang Tiêu Dật ra đòi tiền chuộc với Trình Kiệt, nhưng mà Lâm Chí Huyền trong một lần tình cờ nghe được Thẩm Đào nói chuyện điện thoại, cậu phát hiện ra thứ mà hắn ta muốn không phải là khoản tiền chuộc kia mà chính là mạng của Trình Kiệt, việc này liên quan đến đến mạng người cho nên cậu không thể nào dũng cảm có thể quyết định nên làm hay không nên làm.

“Lâm Chí Huyền, tiền cậu nợ tôi cũng không ít đâu” Thẩm Đào nhấp một ngụm cà phê nhàn nhạt nói.

Lâm Chí Huyền nhíu mày:

“Anh phải hứa với tôi không được làm quá, giết người nhất định sẽ phải đền mạng, tôi không muốn dính dáng gì đến chuyện đáng sợ này”

Thẩm Đạo nhếch môi cười, ánh mắt thâm trầm bắn thẳng về phía Lâm Chí Huyền:

“Tôi cũng chỉ cần cậu hẹn Tiêu Dật ra gặp mặt thôi, cậu chỉ cần hẹn cậu ta ra gặp mặt những chuyện khác căn bản sẽ không liên quan đến cậu”

...

Tối hôm ấy ti vi đưa tin ngày hôm nay tuyết đột nhiên rơi rất nhiều khiến cho giao thông liền trở nên tắc nghẽn, Tiêu Dật và Tiêu Kỷ Mặc ngồi ở nhà đợi Trình Kiệt về ăn cơm, Tiêu Dật xem được tin tức kia trong lòng liền càng nóng ruột hơn, mới vừa rồi gọi điện thoại cho Trình Kiệt hắn nói hắn đang trên đường trở về, nói giao thông ở đây tắc nghẽn nghiêm trọng cho nên cậu ăn cơm trước đi. Tiêu Dật cho Tiêu Kỷ Mặc ăn cơm trước, lại theo thường lệ 8 giờ liền cho Tiêu Kỷ Mặc vào trong phòng tô tô vẽ vẽ một chút, cậu sốt ruột đi đi đi lại ở ngoài phòng khách, một lúc sau liền ở trong nhà nghe thấy được tiếng xe hơi quen thuộc, cậu vội vã mở cửa chính rồi bước ra ngoài ba bước, người đàn ông quen thuộc mặc một chiếc áo dạ màu xám bước xuống từ chiếc xe hơi hiệu range rover màu đen. Trình Kiệt bước lên bậc thang của cửa chính nhíu mày nhìn Tiêu Dật:

“Em ở đây làm gì? Bên ngoài lạnh lắm”

Tiêu Dật giúp Trình Kiệt cầm lấy chiếc cặp máy tính ở trên tay của hắn, còn cẩn thận đưa tay lấy đi tuyết còn đọng lại ở trên vai áo kia:

“Trình Kiệt, anh có đói không?”

Trình Kiệt khoác eo Tiêu Dật bước vào trong nhà:

“Vào nhà thôi, em đã ăn cơm chưa?”

Tiêu Dật ở trong bếp bận rộn hâm nóng lại thức ăn cho Trình Kiệt, Trình Kiệt đi tắm xong liền thấy được một bàn đồ ăn quen thuộc thơm ngon đã bày sẵn, cảm giác này chính là cảm giác của một gia đình thực thụ mà từ nhỏ hắn chưa bao giờ có cơ hội được trải qua. Tiêu Dật đang ở trong bếp rửa nồi, cậu có thói quen vừa nấu vừa rửa, lúc này liền cảm thấy có một vòng tay ấm áp ôm lấy eo của mình, cằm của đối phương cũng đang đặt lên vai cậu:

“Tiểu Dật, em đợi anh về ăn cơm hả?”

Tiêu Dật vừa rửa nồi vừa đáp:

“Em cũng chưa có đói cho nên đợi anh về ăn cơm cùng”

Trình Kiệt gục đầu vào hõm cổ của Tiêu Dật, tham luyến hít một hơi thật sâu vào nơi đó, cảm nhận được mùi hương sữa tắm nhàn nhạt thơm mát, trong đầu lại có một trận đê mê:

“Tiểu Dật, thời gian gần đây công việc của anh có hơi nhiều… đợi anh giải quyết xong rồi thì chúng ta cùng nhau đi Nhật Bản nghỉ dưỡng nhé”

Tiêu Dật ừ nhẹ một tiếng, Trình Kiệt ở phía sau vẫn không có ý định buông cậu ra, ngược lại còn liên tục ôm lấy cậu hôn lấy cần cổ, má cậu, tai cậu:

“Trình Kiệt, ăn cơm thôi…”

Trình Kiệt luồn tay vào bên trong áo hoodie của Tiêu Dật khàn giọng đáp:

“Anh vẫn chưa đói”

Tiêu Dật muốn kéo cổ tay của Trình Kiệt tách khỏi người mình:

“Trình Kiệt…”

Người phía sau đột nhiên dùng sức xoay người cậu lại thật mạnh, để cậu đối diện với hắn, hắn cúi đầu hôn lấy môi cậu, đầu lưỡi tách mở khoang miệng cậu ra, thần tốc tiến vào bên trong khám phá thế giới nhỏ ngọt ngào trong đó. Tiêu Dật hai tay để ở trước ngực của Trình Kiệt chống đỡ, dần dần cậu liền di chuyển đến trên cần cổ hắn ôm lấy. Trình Kiệt cắn môi dưới của Tiêu Dật, mút lấy cánh môi mềm mại căng mọng kia, trêu đùa đầu lưỡi của cậu, mang nước miếng của cậu cuốn vào trong khoang miệng mình, kết quả ở bên khóe miệng của Tiêu Dật cũng có một dòng nước nhỏ trong suốt còn đọng lại không rõ là của ai.

“Trình Kiệt, chúng ta ra ăn cơm…”

Trình Kiệt nhấc bổng Tiêu Dật trên tay đặt cậu trên bàn bếp, bàn bếp làm bằng đá cẩm thạch màu đen óng ánh, nhìn qua liền có cảm giác gồ ghề nhưng đó lại chính là một mặt phẳng. Tiêu Dật hơi e ngại địa phương này một chút, cho dù biết Tiêu Kỷ Mặc trong khoảng thời gian này sẽ ở trong phòng tô vẽ rất nhập tâm nhưng mà cũng không có chắc chắn được rằng Tiêu Kỷ Mặc sẽ không bước ra ngoài. Hoodie của Tiêu Dật hôm nay thật rộng, là một chiếc áo màu trắng đơn giản, Tiêu Dật của hắn rất thích những màu sắc tươi sáng, cũng giống như cảm nhận của cậu trong lòng hắn vậy, chính là người đơn thuần tốt đẹp nhất thế gian này.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi