Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 194: Đồng hành

Nói đến chuyện của Thẩm Đào, lần ấy gián tiếp gây ra tai nạn cho Trình Kiệt cũng không có ý định bỏ trốn mà muốn ở lại xác minh xem Trình Kiệt đã chết hay là chưa, đáng tiếc đến cuối cùng sự việc lại không như ý muốn của hắn. Ngày hắn ở trong tù sau khi nghe thấy tin tức Trình Kiệt vẫn còn sống, nụ cười trên môi kia không còn duy trì dáng vẻ bình thản xấu xa như thường ngày nữa mà là đông cứng lại, lông mày nhíu lại thật sâu, cuối cùng hắn liền ha ha cười lớn một tràng dài, người trong phòng giam không ai biết được hắn rốt cuộc bị làm sao, trong đầu vẫn luôn âm thầm tự nghĩ rằng hắn bị một đả kích rất lớn, bởi vì đường đường là một tổng giám đốc lớn của một công ty có tiếng tăm lại lâm vào bước đường cùng này.

Tiêu Dật không biết Thẩm Đào bị phán xét ở tù trong bao nhiêu lâu, ngày đó cậu ở bên cạnh Trình Kiệt mang chuyện này ra hỏi hắn, Trình Kiệt mỉm cười nói với cậu rằng, Thẩm Đào sẽ không có cơ hội xuất hiện trước mặt bọn họ nữa chứ đừng nói là có ý hãm hại. Tiêu Dật sau khi nghe vậy liền thở dài một hơi, không phải là kiểu thở dài nuối tiếc mà chính là kiểu thở dài giống như chút được gánh nặng trên vai vậy.

Thời gian gần đây Tiêu Dật và Trình Kiệt vô cùng hòa hợp, chỉ có một điều Trình Kiệt không thích nhất chính là Tiêu Dật rất dễ xúc động, có lần bác sĩ giúp hắn thay băng trên người, Tiêu Dật đứng bên cạnh lại đỏ mắt thút thít, kể từ đó về sau Trình Kiệt không muốn để cho Tiêu Dật nhìn thấy cảnh mình thay băng nữa, nhưng mà Tiêu Dật rất cứng đầu, cậu nói nếu như mình không có ở bên trong vạn nhất bác sĩ thấy không có người quan sát sẽ làm qua loa thì không được, có điều người nào đó mỗi lần đứng quan sát nhất cử nhất động của bác sĩ luôn bị nước mắt làm cho mờ mắt mất rồi.

“Trình Kiệt, chúng ta sau này sẽ làm phẫu thuật, sẽ không để lại sẹo nữa”

Tiêu Dật đối với việc này không quá lo lắng, điều kiện kinh tế của Trình Kiệt rất tốt, làm một vài phẫu thuật như vậy nhất định không có vấn đề gì, hơn nữa cũng sẽ không nguy hiểm đến tính mạng của hắn.

Trình Kiệt nhìn Tiêu Dật mỉm cười trêu chọc:

“Em thấy xấu đến mức không muốn nhìn anh nữa rồi hả, anh đây biết phải làm sao bây giờ?”

Tiêu Dật lắc đầu, lý do cậu muốn là phẳng đi những vết sẹo trên người Trình Kiệt chính là không muốn nhìn thấy những mảnh ký ức kinh hoàng kia, mỗi lần nhìn thấy liền sẽ nhịn không được mà xúc động khóc:

“Không đâu, anh cho dù có thế nào thì em vẫn sẽ yêu anh”

Dạo gần đây Tiêu Dật mỗi ngày đều nói câu em yêu anh, Trình Kiệt rất thích nghe câu nói này, ngày ngày càng cảm nhận được mức độ tình cảm càng lớn, hắn hỏi Tiêu Dật rằng:

“Một năm 365 ngày đều nói câu này cho anh nghe được hay không?”

Tiêu Dật chậm rãi gật đầu:

“Chỉ cần anh không chán cả đời em cũng đều nói cho anh nghe”

Uông Gia Na người mà bà nội Trình có nhắc đến lần trước thỉnh thoảng sẽ đến thăm Trình Kiệt, Tiêu Dật không biết cô ấy rốt cuộc có ý với Trình Kiệt hay không nhưng mà thái độ cùng hành động của cô ấy quả thật không có gì để chê trách cả, đúng là một thiên kim đại tiểu thư rất biết quy củ, đối mặt với vẻ mặt lạnh nhạt của Trình Kiệt cô ấy vẫn khẽ mỉm cười như trước. Cứ ba ngày Uông Gia Na sẽ đến thăm Trình Kiệt một lần, một tuần đều đặn như thế đến hai buổi, Trình Kiệt sợ Tiêu Dật sẽ suy nghĩ lung tung cho nên mỗi ngày đều làm công tác đả thông tư tưởng cho Tiêu Dật, hắn biết Tiêu Dật không vui nhưng biết làm sao được, người nào đó mỗi lần đều lắc đầu nói không sao cả.

Trình Kiệt nằm viện đã ba tuần, thời gian này đều là do Tống Ngộ Phàm cùng bà nội Trình đứng ra điều hành Trình thị giúp cho hắn, Trình Kiệt ngược lại vô cùng thảnh thơi, tuy rằng trên người đau nhức không thể cử động được, một chân cũng bị gãy rồi vẫn không cảm thấy cuộc đời bế tắc mà vô cùng tươi sáng, còn tự coi đây giống như tuần trăng mật của hắn và Tiêu Dật vậy, rất là thảnh thơi hạnh phúc. Bởi vì vết phỏng trên người Trình Kiệt hạn chế cử động mạnh nên Trình Kiệt không thể nào tập đi được, phải đợi đến khi vết phỏng kết vảy mới có thể, Tiêu Dật mỗi lúc rảnh rỗi đều sẽ giúp Trình Kiệt bóp cái chân bị gãy kia, Trình Kiệt lại sợ Tiêu Dật bị mỏi cứ bóp được năm mười phút liền nói cậu đi làm cái này cái kia cho hắn, ý nghĩa chính là muốn cậu được nghỉ ngơi.

Về chuyện của Tiêu Kỷ Mặc, bởi vì Tiêu Dật còn phải dành thời gian chăm sóc Trình Kiệt cho nên đành phải nói mẹ Tiêu ở lại Bắc Kinh một thời gian giúp cậu chiếu cố Tiêu Kỷ Mặc. Ngày đó ba Tiêu lên xe trở về Thiên Tân, Tiêu Dật có đi tiễn, mắt thấy ba mình đã già đi rất nhiều rồi, mái tóc hoa râm lại thêm gương mặt khắc khổ, dáng người cao gầy chống chọi với bệnh tật tuổi già, Tiêu Dật lại một hồi chua xót ngậm ngùi trong lòng. Ba Tiêu vẫn không đề cập gì tới chuyện của Trình Kiệt, hay nói đúng hơn là ông không hề nói chuyện lấy một lời nào với Tiêu Dật, Tiêu Dật có hỏi thăm sức khỏe của ông vài cậu thì ông cũng coi như điếc không hề lên tiếng, cuối cùng lúc nhìn thấy ba Tiêu lên xe rồi Tiêu Dật liền nhịn không được rơi nước mắt. Ngày ấy Tiêu Dật hai mắt đỏ hoe trở về bệnh viện liền nhìn thấy dáng người lấp ló ở trước cửa phòng bệnh của Trình Kiệt một bộ dạng muốn nhìn trộm mà thôi, Tiêu Dật nheo mắt bước lên phía trước một bước mới phát hiện ra đó là Lâm Chí Huyền.

Tiêu Dật cậu cũng không phải là người ngốc, lần đó Thẩm Đào thuận lợi bắt được cậu như thế cũng là do Lâm Chí Huyền góp phần, nhưng xét nghĩ đến chuyện cậu ta vì yêu sinh hận đến mù quáng Tiêu Dật cũng không màng chấp nhất với cậu ta nữa. Khi Lâm Chí Huyền nhìn thấy Tiêu Dật tiến về phía mình liền làm ra một bộ dạng bất ngờ hốt hoảng, hai mắt tỏ ý trốn tránh xấu hổ không dám nhìn thẳng cậu, Tiêu Dật cảm thấy mình nên là người kết thúc mọi chuyện ở đây, sau này trong cuộc đời của cậu và Trình Kiệt sẽ không còn Lâm Chí Huyền hay là Thẩm Đào nữa.

“Cậu sao lại không vào trong?” Tiêu Dật điềm tĩnh hỏi

Lâm Chí Huyền ngẩng đầu, thời gian này Lâm Chí Huyền đã suy nghĩ rất nhiều những chuyện mà mình đã gây ra, cậu bị tình yêu làm cho mù quáng, bị tiền tài làm cho mờ mắt, lúc trước cậu không phải là một người xấu, là do những cám dỗ trên thành thị biến cậu trở thành như vậy, lúc này muốn rời đi rồi liền nghĩ phải nói một tiếng xin lỗi với Trình Kiệt và Tiêu Dật, nhưng mà cậu lại không có mặt mũi nào đối diện với họ. Lâm Chí Huyền im lặng hồi lâu mới dám mở miệng nói:

“Xin lỗi anh, chuyện ngày đó tôi thành thật xin lỗi”

Đánh người chạy đi không ai đánh người chạy lại, Tiêu Dật cũng là một người nhỏ mọn nhưng bây giờ cậu mệt mỏi rồi, tuy rằng nếu dễ dàng tha thứ cho Lâm Chí Huyền như thế liền sẽ rất thiệt thòi đối với bản thân cậu, nhưng mà Tiêu Dật nghĩ muốn mang thời gian nửa đời còn lại của mình tiêu tốn trên những người cậu yêu thương, chứ không muốn mang những thời gian quý báu đó ở trên người mà mình không thích vì thế cũng dễ dàng gật đầu đồng ý coi như chấp nhận lời xin lỗi đó của Lâm Chí Huyền:

“Sau này cậu định như thế nào?”

Tiêu Dật tùy tiện hỏi một câu, Lâm Chí Huyền nhìn vào trong phòng bệnh, trên giường bệnh có một người đàn ông đang nhắm hai mắt ngủ say rồi lại quay sang nhìn Tiêu Dật:

“Tôi nghĩ giới giải trí không thích hợp đối với tôi, còn có cuộc sống ở thành thị quá mức không phù hợp, tôi cũng đã đặt vé trở về quê rồi”

Tiêu Dật thở phào, về quê cũng thật tốt sau này sẽ không tình cờ mà chạm mặt nhau nữa:

“Cậu định làm công việc gì?”

Lâm Chí Huyền lúc này đã loại bỏ hết ân oán thù hằn ở trong lòng, tuy rằng không thể ngay lập tức gần gũi với Tiêu Dật ngay được nhưng cũng xem như là người bình thường gặp mặt nói chuyện:

“Ba của tôi vẫn luôn muốn tôi trở về quê an ổn làm một công việc gì đó trong hàng ngũ cán bộ xã, lần đó học chuyên ngành phát triển nông thôn cũng là do ba tôi bắt ép, đến cuối cùng lại gặp được Trình Kiệt cảm thấy công việc làm một nghệ sĩ nổi tiếng rất là hoa mỹ thế cho nên mới cùng ba phát sinh ra quan hệ căng thẳng, bây giờ vẫn là trở về nhận lỗi với ông”

Tiêu Dật ngẩn người, lại không nghĩ tới Lâm Chí Huyền cũng sẽ có điểm giống cậu như vậy, ngẩn ngơ một hồi liền mở cửa phòng bệnh nói Lâm Chí Huyền tiến vào đi:

“Nếu đã đến rồi thì vào trong một chút”

Lâm Chí Huyền do dự một hồi cũng chậm rãi tiến vào trong, Trình Kiệt vẫn đang ngủ rất say, cậu ta âm thầm đứng bên cạnh quan sát hắn, ánh mắt kia vẫn còn tia ái mộ sâu đậm, ngưng một hồi Lâm Chí Huyền mới lên tiếng nói khẽ:

“Anh ấy vẫn luôn yêu anh, nếu không tôi đã không có cơ hội trở thành thế thân của anh rồi”

Tiêu Dật im lặng, cậu hiểu Lâm Chí Huyền cũng không muốn Trình Kiệt thức dậy lúc này thế cho nên không có ý định gọi hắn tỉnh giấc. Lâm Chí Huyền xoay người nói với Tiêu Dật:

“Tôi có một việc vẫn luôn mong muốn cho đến tận bây giờ vẫn chưa được anh ấy chấp thuận, lần này anh có thể giúp tôi được hay không?”

Tiêu Dật nhìn vào ánh mắt trong veo kia của Lâm Chí Huyền liền xác định cậu ta không còn ý đồ xấu gì nữa, đối với người sắp trở về quê như cậu ta kia Tiêu Dật cũng không muốn nhỏ nhen quá nên gật đầu. Lâm Chí Huyền thấy vậy thì nói:

“Nơi này có giấy bút hay không?”

Tiêu Dật đáp:

“Có, tôi đi lấy cho cậu”

Nhân lúc Tiêu Dật xoay người đi đến phía chiếc bàn kia lấy giấy bút thì Lâm Chí Huyền đã chậm rãi cúi đầu đặt vào môi Trình Kiệt một nụ hôn, đây chính là mong muốn không được Trình Kiệt chấp thuận từ trước đến nay của cậu ta, vẫn là đành phải làm kẻ xấu lần nữa lừa gạt Tiêu Dật, nhân lúc Trình Kiệt ngủ mà hôn hắn. Tiêu Dật xoay người cầm giấy trở về chuẩn xác nhìn thấy cảnh tượng này, đôi lông mày nhíu chặt, môi mỏng cũng mím lại, Lâm Chí Huyền nở một nụ cười khổ nâng chân bước đi:

“Phiền anh chuyển lời đến anh ấy nói rằng tôi xin lỗi”

Sau khi Lâm Chí Huyền rời đi, Tiêu Dật liền cầm lấy ly nước bên cạnh đưa ngón tay chấm lên mặt nước trong ly rồi chấm vào cánh môi của hắn khẽ chà sát, Trình Kiệt bị chà sát lâu như vậy đành thức dậy khó hiểu đưa tay kéo đầu ngón tay của Tiêu Dật ra:

“Sao thế Tiểu Dật, anh không có khát nước”

Tiêu Dật gương mặt lạnh băng làm cho Trình Kiệt cũng phải khổ sở không biết mình đã làm gì trái ý tiểu tổ tông này, trước khi hắn đi ngủ đối phương vẫn rất là ngọt ngào, lúc hắn tỉnh dậy liền nghênh đón gương mặt oán hận kia, cuối cùng khi hắn còn chưa biết bị làm sao thì người ta đã cúi đầu hôn xuống đôi môi của hắn rồi, nụ hôn vô cùng là cuồng nhiệt, cắn cắn mút mút lại muốn luồn vào trong khoang miệng quấn lấy đầu lưỡi kia của hắn, Trình Kiệt thầm nghĩ hẳn là hồ ly nhỏ nhà mình vì suy nghĩ chuyện của Uông Gia Na nên mới như thế, sau khi kết thúc nụ hôn kia Trình Kiệt liền nói một câu thế này:

“Anh yêu em nhất”

Tiêu Dật khi ấy liền thoáng mỉm cười đứng dậy xoay người đi tới chiếc bàn kia chọn ra một trái táo gọt cho Trình Kiệt ăn, lời xin lỗi mà Lâm Chí Huyền nhờ cậu gửi tới cho Trình Kiệt cậu cũng không nói, chẳng phải Trình Kiệt yêu cậu nhất hay sao, cho nên việc xin lỗi kia liền do một mình cậu chấp thuận đã là được rồi, Trình Kiệt nhất định cũng sẽ chiều theo ý cậu, hơn nữa hắn khẳng định sẽ không quan tâm đến mấy vấn đề không quan trọng kia.

___

Thời gian cứ thế trôi đi, chớp mắt một cái đã nửa năm rồi, về chuyện của Uông Gia Na không rõ Trình Kiệt đã làm cách nào liền có thể khiến cho cô ấy không xuất hiện trước mặt hai người nữa, Tiêu Dật có hỏi qua hắn nhưng hắn đều nói không biết, Tiêu Dật đến cuối cùng cũng không quan tâm nhiều đến chuyện này nữa. Tối hôm ấy Tiêu Dật ngồi ở trong lòng của Trình Kiệt lên kế hoạch cho hôn lễ của bọn họ, chỉ là muốn mơ mộng một chút mà thôi chưa có thật sự chắc chắn sẽ định ngày cử hành:

“Trình Kiệt, anh nghĩ nên ở trong nhà hay ngoài trời thì tốt”

Trình Kiệt ôm eo nhỏ của Tiêu Dật thỏa mãn cảm nhận sự mềm mại trên da thịt cậu, đã là mùa hè rồi cho nên hiện tại trên người Tiêu Dật cũng chỉ mặc duy nhất một chiếc quần tứ giác mà thôi, hơn nữa đây là trong phủ ngủ mặc như thế cũng là chuyện bình thường:

“Em muốn ở đâu?”

Tiêu Dật dụng tâm suy nghĩ một hồi:

“Đến bãi biển Tam Á nhé”

Tam Á này chính là lần đầu tiên của Tiêu Dật, hơn nữa còn vô cùng thảm liệt, nhưng bây giờ nghĩ lại cũng thật là kích thích:

“Tam Á sao, rất có ý nghĩa”

Trình Kiệt cười xấu xa một tay đưa ra bóp bóp điểm nhỏ trước ngực của Tiêu Dật, tay còn lại thì vuốt ve đùi cậu. Tiêu Dật cũng không có phản kháng hắn, nhìn cánh tay và vùng lưng của Trình Kiệt đã hoàn hảo lại rồi, cậu lại nhịn không được khẽ nở một nụ cười ngọt ngào, còn chậm rãi đưa tay lên vuốt ve nơi mịn màng bằng phẳng kia:

“Chúng ta nhất định sẽ kết hôn, đợi đến khi rảnh rỗi, anh đưa em về nhà nói với ba mẹ em chuyện này nhé, sau đó chúng ta cũng cần phải nói cho bà nội của anh”

Trình Kiệt chẳng để lời nói kia của Tiêu Dật vào trong đầu, hắn nhanh chóng đẩy mạnh cậu xuống giường, bàn tay xấu xa kia bắt đầu vuốt ve xoa nắn khắp người cậu, hắn nhịn lâu lắm rồi đến hôm nay mới được ăn ăn thật thỏa đáng, người ta không phải nói một khắc xuân tiêu đáng ngàn vàng hay sao, hai người bọn hắn phải tận dụng triệt để đi, chuyện kết hôn hay là đưa về nhà xin phép gì đó cũng đều mặc kệ, dù sao thì bọn họ chấp nhận hay không chấp nhận thì Tiêu Dật cũng là Tiêu Dật của hắn rồi.

Tiêu Dật năm này gần ba mươi tuổi, lựa chọn yêu Trình Kiệt chính là lựa chọn sáng suốt nhất của cậu từ trước đến nay, lựa chọn bên cạnh hắn cũng là lựa chọn mà cậu nhất định sẽ không hối hận. Đời người có mấy ai có thể tìm được đối tượng vì mình mà không cần sinh mệnh của bản thân như thế, vì mình mà đánh đổi hết mọi thứ như vậy, Tiêu Dật nghĩ muốn phải nắm thật chặt bàn tay của người này, nắm chặt không buông bỏ, trong lòng âm thầm nhận định, hắn chính là người sẽ đồng hành cùng cậu suốt cả chặng đường bảy mươi năm còn lại, dĩ nhiên có thể ngắn hơn hoặc có thể dài hơn một chút, nhưng chắc chắn một điều rằng hai người sẽ nắm chặt hai tay của đối phương đến khi sinh mệnh của mình kết thúc, chuyện này dĩ nhiên vẫn là để đến đó rồi nói sau.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi