Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 28: Núi lửa nhỏ

Trình Kiệt không có ý định nói đến việc chuyển Ngô Lăng qua nhóm của Tiêu Dật, khi Tiêu Dật tắt điện thoại di động để sang một bên rồi liền ngẩng đầu lên cố ý nhắc tới chuyện này:

“Người khác tôi không quen cũng chẳng biết có gặp phải người giống như Phó Hạo nữa hay không, tôi từ lúc thi dự tuyển ở vòng đầu có quen một người tên là Ngô Lăng, tính tình người này cũng khá tốt, như vậy xem xét để cho Ngô Lăng chuyển tới nhóm của tôi có được hay không?”

Trình Kiệt nghiêng người, mang gương mặt của mình tiến sát về phía Tiêu Dật, Tiêu Dật cũng theo đó ngả xuống ghế ở phía sau để cách hắn xa một chút, đến khi không thể trốn đi đâu được nữa chỉ còn cách nằm im ở một chỗ nuốt một ngụm nước miếng nhìn chằm chằm Trình Kiệt.

“Chi bằng em chuyển đến nhà tôi ở, không cần phải lo lắng gặp phải người không tốt nữa” Trình Kiệt chậm rãi tà ác phun khí nóng.

Tiêu Dật gương mặt đỏ bừng, trống ngực cũng bắt đầu đập liên hồi, dù sao thì cậu và Trình Kiệt mới chỉ bắt đầu mà thôi cho nên việc khẩn trương mỗi khi hắn đến gần như thế này là chuyện không thể tránh khỏi được:

“Như vậy không được… tôi cũng không muốn để cho người ta thấy rằng tôi được đặc cách như thế”

Trình Kiệt luồn tay vào trong áo sơ mi của Tiêu Dật, bàn tay lớn kia chậm rãi di chuyển đến phía điểm nhỏ trước ngực cậu xoa nắn nhẹ nhàng:

“Em nghĩ mình hiện tại đang không được đặc cách sao?”

Trình Kiệt vừa chạm vào điểm nhỏ của Tiêu Dật liền khiến cho cậu phải cong người khẽ giật mình, cậu đưa tay lên nắm chặt lấy cổ tay của Trình Kiệt, giọng nói cũng khàn khàn đi một chút:

“Khoan đã…”

Trình Kiệt không có dừng lại, ngược lại còn cố ý dùng hai đầu ngón tay miết lấy điểm nhỏ đang lớn lên một chút kia:

“Em không phải nói em cũng thích được thân thiết sao, bây giờ trong phòng chỉ có hai chúng ta thôi, em còn lo lắng cái gì đây?”

Tiêu Dật nuốt một ngụm nước miếng, ánh mắt chuyển động xoay tròn như đang muốn cố gắng kiếm cớ:

“Tôi không phải là có ý gì cả… chỉ là anh đè lên tôi như vậy nặng lắm, có chút mệt mỏi”

Trình Kiệt bất ngờ ngồi dậy rồi kéo Tiêu Dật ngồi lên đùi mình, động tác vô cùng thuần thục để cậu mở hai chân ra ngồi quay lại đối diện với hắn. Tiêu Dật trước vẫn là hoảng hốt để hai tay chống đỡ ở trên ngực Trình Kiệt, lại thêm cảm giác mình giống như là đang đặt mông trên núi lửa nhỏ liền bắt đầu lo lắng. Trình Kiệt trực tiếp mang cúc áo sơ mi của Tiêu Dật cởi ra, Tiêu Dật vẫn cố muốn né tránh một chút, nhưng mà trước sau lại chẳng dám thẳng tay ngăn lại bởi vì cậu lo lắng nếu như mình cứ cự tuyệt mãi sẽ làm cho Trình Kiệt mất hứng, Bối Ni ở bên ngoài kia sẽ nhân cơ hội này mà vui vẻ:

“Đừng như vậy, người tôi toàn là mồ hôi thôi”

Trình Kiệt ngẩng đầu hôn dọc từ cần cổ cho đến xương quai xanh của Tiêu Dật, đầu lưỡi theo đường thẳng trượt xuống khuôn ngực phập phồng kích động, dừng lại ở hai bên điểm nhỏ ửng hồng đang lớn hơn một chút kia mút mạnh:

“Tôi không ngại vấn đề này”

Tiêu Dật cắn chặt môi cố gắng không để phát ra tiếng kêu rên nho nhỏ nào cả, hai điểm nhỏ ở trước ngực bị Trình Kiệt trêu chọc đến tê dại, bàn tay kia của hắn giống như là có ma thuật cứ lướt đến đâu liền khiến cho da thịt trên đó của cậu nóng bừng tới đó. Tiêu Dật vẫn muốn trong khoảnh khắc này tính toán một chút, thời điểm này chính là thời điểm Trình Kiệt sẽ không giữ được tỉnh táo như ban đầu nữa:

“Anh… thích tôi sao?”

Trình Kiệt vòng tay về phía sau lưng của Tiêu Dật, đôi môi kia đang không ngừng hôn lấy khắp mọi nơi trên da thịt của cậu:

“Ừ”

Tiêu Dật từ từ mang tay đang chống đỡ trước ngực của Trịnh Kiệt bỏ xuống:

“Thật thích tôi hả?”

Trình Kiệt dừng lại động tác ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Dật, Tiêu Dật bắt gặp ánh mắt nhiễm đầy dục tình kia liền giật mình lảng tránh, Trình Kiệt không cho Tiêu Dật có ý định đó hắn nhanh chóng đưa tay xoay cằm Tiêu Dật lại rồi đáp:

“Không thích em còn có thể làm như thế này với em sao?”

Tiêu Dật có điểm mất tự nhiên, lần đầu tiên cùng một người đàn ông nói chuyện yêu đương thật là khẩn trương, gương mặt lại bắt đầu ửng hồng vì xấu hổ, động tác cũng cứng nhắc không biết nên làm cái gì cả chỉ còn biết gật đầu sau khi nghe xong lời nói kia của Trình Kiệt. Trình Kiệt nhìn hồ ly nhỏ trước mặt, hắn cảm thấy người này vì sao lúc nào cũng hay xấu hổ như vậy, có điều bộ dạng này của cậu lại làm cho Trình Kiệt cảm thấy thật vừa lòng:

“Lúc đầu gặp mặt cũng không thấy em hay xấu hổ như thế này, lần đó em còn có thể nhìn thẳng vào mắt tôi mà nói chuyện rất thoải mái”

Tiêu Dật thầm nghĩ ở trước mặt của Trình Kiệt cậu chưa bao giờ có thể thoải mái được, lúc nào cũng luôn trong tình trạng cảnh giác cao độ với con sói lớn này:

“Đầu tôi đau rồi… là vì đi bộ ở ngoài trời nắng”

Trình Kiệt lại cúi đầu xuống ngậm lấy điểm nhỏ trước ngực của Tiêu Dật mút mạnh:

“Đừng kiếm cớ nữa”

Tiêu Dật cả người mềm nhũ nhu nhu ngồi trên đùi Trình Kiệt nhẹ giọng:

“Tôi nói thật đấy… sao trưa nay anh không lên tiếng bênh vực tôi?”

Trình Kiệt vừa hôn ngực Tiêu Dật vừa đưa tay xuống muốn cởi thắt lưng của mình:

“Muốn dạy dỗ em một chút”

Tiêu Dật nhìn thấy hành động kia của Trình Kiệt liền đưa tay nắm lấy cổ tay hắn cản lại:

“Vì sao lại muốn dạy dỗ tôi, anh là thật sự nghĩ tôi làm như thế với Bối Ni sao?”

Trình Kiệt ngẩng đầu nhìn Tiêu Dật không nói, nội tâm của Tiêu Dật bắt đầu khó chịu không vui:

“Giả sử sau này nếu như Bối Ni muốn hãm hại tôi, cô ấy chỉ cần nói vài câu thì anh cũng tin cô ấy hay sao?”

Trình Kiệt hiện tại đang gấp cho nên chỉ muốn nhanh nhanh giải phóng Tiểu Kiệt Kiệt mà thôi:

“Anh trả lời tôi vấn đề này thì tôi sẽ giúp anh”

Trình Kiệt dừng lại động tác, đưa ngón tay lên chạm vào đôi môi mềm kia của Tiêu Dật:

“Tôi cũng không phải người hồ đồ, cái gì đúng cái gì sai tôi đều có khả năng nhìn ra được”

Tiêu Dật vươn đầu lưỡi chạm nhẹ vào ngón tay của Trình Kiệt một cái rồi đưa tay kéo tay hắn xuống:

“Thế anh nghĩ hôm nay là ai đúng, là ai sai?”

Trình Kiệt vừa nhìn thấy đầu lưỡi nhỏ kia của Tiêu Dật vươn ra, lại cảm thấy dư vị ẩm ướt nóng ấm trên đầu ngón tay liền có suy nghĩ rằng nếu như lát nữa cái miệng nhỏ đó mở ra mang Tiểu Kiệt Kiệt của hắn bao lấy, khẳng định là sẽ rất khoái lạc:

“Việc hôm nay không ai sai cả”

Tiêu Dật nhíu mày:

“Không ai sai? Cứ cho rằng là không ai sai đi chăng nữa tại vì sao anh lại không lên tiếng bênh vực tôi? Anh biết không, người tôi hiện tại vẫn không được thoải mái là bởi vì đã đi bộ một quãng đường dài ở ngoài trời nắng”

Trình Kiệt bật cười ha ha:

“Được rồi, em là đang muốn kể khổ với tôi sao?”

Tiêu Dật im lặng một chút mới nói tiếp:

“Buổi trưa hôm nay Bối Ni không phải cũng đang kể khổ với anh hay sao? Kết quả anh tin cô ấy rồi, bây giờ tôi cũng kể khổ với anh, anh liền coi đó chỉ là giả bộ, là trò đùa thôi…”

Trình Kiệt ôm lấy eo nhỏ của Tiêu Dật nhẹ giọng lấy lòng:

“Em cảm thấy nếu như tôi tin tưởng Bối Ni thì người bây giờ đang ngồi trên đùi tôi còn có thể là em sao?”

Tiêu Dật đột nhiên ngả đầu vào vai Trình Kiệt nói nhỏ:

“Anh phải lấy lại công bằng cho tôi, chuyện này cũng không phải chỉ có ba người là tôi với anh và Bối Ni biết, còn có Tống Ngộ Phàm anh ấy cũng biết nữa, tôi không muốn người khác nghĩ tôi là kẻ thích đi sàm sỡ phụ nữ”

Trình Kiệt mỗi lần thấy Tiêu Dật chủ động thân thiết thế này sẽ mềm lòng, người ta vừa mở miệng nói cái gì sẽ lập tức đáp ứng cái đó, bây giờ cũng không có ngoại lệ:

“Được rồi, như vậy em muốn thế nào?”

Tiêu Dật đáp:

“Tôi không biết, anh tính sao thì tính, việc này đều là do anh gây ra, nếu như lúc ấy anh lên tiếng bênh vực tôi một câu thì chuyện đã đơn giản rồi, nhưng anh cuối cùng lại không nói gì hết cả”

Trình Kiệt buồn cười, việc này từ khi nào lại là lỗi do hắn rồi đây:

“Được rồi, tôi sẽ nói Bối Ni đến xin lỗi em”

Tiêu Dật thở nhẹ:

“Tôi chẳng muốn gặp mặt cô ấy nữa”

Trình Kiệt cười khổ:

“Em muốn cái gì đây, cái này không được cái kia cũng không được”

Tiêu Dật ngẩng đầu nhìn Trình Kiệt:

“Tôi chỉ muốn lấy lại công bằng mà thôi, anh là Trình tổng, anh chẳng lẽ còn có việc không thể giải quyết sao?”

Trình Kiệt kéo tay Tiêu Dật đặt lên Tiểu Kiệt Kiệt của mình khàn giọng nói:

“Có việc tôi không thể tự mình giải quyết được mà phải nhờ em giúp một tay đây”

Tiêu Dật bắt đầu khẩn trương, lời vừa rồi nói sẽ giúp hắn giải quyết chỉ là tùy ý nói ra mà thôi, bây giờ tay bị kéo lên núi lửa nhỏ rồi quả thật là khiến cho người ta phải hoảng hốt một phen. Trình kiệt một tay giữ lấy cổ tay của Tiêu Dật, một tay lại nhanh chóng tháo dây lưng của mình ra, đến khi khóa quần được kéo xuống rồi, Tiêu Dật nhìn thấy nơi đó có dị vật nổi lên liền hoảng sợ muốn rút tay lại. Trình Kiệt dùng sức ấn tay của Tiêu Dật vào Tiểu Kiệt Kiệt trầm giọng ra lệnh:

“Mau giúp tôi!”

Tiêu Dật hít một hơi thật sâu, trong đầu lại bắt đầu suy nghĩ, việc này trước sau đều phải làm, Tiểu Kiệt Kiệt kia sớm hay muộn cũng đều phải thấy, bây giờ cứ coi như là luyện tập một chút cũng có thể. Phải mất một khoảng thời gian Tiêu Dật mới bắt đầu chuyển động tay, trước vẫn là mang tay của mình ở bên ngoài quần lót của Trình Kiệt vuốt nhẹ, nhân lúc thời điểm khẩn trương thế này vẫn không quên hướng Trình Kiệt thương lượng một chút:

“Tôi bây giờ sẽ giúp anh, nhưng mà chuyện kia vẫn chưa thể được, tôi còn chưa chuẩn bị xong”

Trình Kiệt kéo quần lót của mình xuống, Tiểu Kiệt Kiệt cường ngạo ngay lập tức dựng thẳng ở trước mặt của Tiêu Dật, Tiêu Dật vừa nhìn thấy độ lớn khiếp sợ kia liền kinh người mở lớn hai mắt, ngay cả tay cũng quên cử động, Trình Kiệt nhìn thấy bộ dạng kia của Tiêu Dật thì phi thường hài lòng, hắn khẽ nhếch môi cười:

“Được, tiếp tục làm đi”

Tiêu Dật giật mình a một tiếng, sau đó liền có điểm rụt rè vươn tay tới chạm vào Tiểu Kiệt Kiệt, vừa mới rồi cách qua lớp quần lót chạm tới đã cảm thấy nóng rồi, bây giờ trực tiếp chạm vào thật sự nóng đến bỏng tay, hơn nữa Tiểu Kiệt Kiệt kia còn căng cứng đến mức những đường gân xanh tím hiện lên rõ ràng, Tiêu Dật tay cầm vào nơi đó cũng không dám bóp mạnh chỉ sợ nó sẽ nổ tung ngay bất cứ lúc nào:

“Bối Ni lừa dối anh cho nên anh mới cắt đứt quan hệ với cô ấy, nếu như tôi sau này cũng có chuyện giấu anh, anh nghĩ sẽ thế nào?”

Trình Kiệt giọng nói nhiễm đầy dục vọng nhưng bên trong vẫn không thiếu đi bất cứ một tia quyết đoán nào:

“Tôi ghét nhất là người khác lừa dối mình”

Tiêu Dật trong lòng hoảng loạn một chút, nếu như để cho Trình Kiệt biết ý đồ của cậu ngay từ đầu đã muốn tiếp cận hắn rồi, hắn có hay không sẽ tức giận đây:

“Đã là con người thì không ai có thể tránh được việc đó, anh nói xem mình cũng phải có bí mật giữ riêng cho mình, cái đó không gọi là lừa dối có đúng không?”

Trình Kiệt nâng cằm Tiêu Dật:

“Tôi sẽ xem xét tính chất của chuyện này, nếu như em có gì giấu tôi thì mau nói ra, nói sớm một chút còn có thể không sao, nhưng để sau này tự tôi tìm hiểu ra được thì đến lúc đó lại là một chuyện khác…”

Tiểu Dật mở lớn hai mắt đình chỉ động tác, lời nói uy hiếp kia của Trình Kiệt thật khiến cho tâm tình cậu bất an. Tiêu Dật bắt đầu nghĩ mình nên nói hay là không nói, Trình Kiệt lên tiếng phá vỡ mạch suy nghĩ của Tiêu Dật:

“Thế nào, đang nghĩ cái gì?”

Tiêu Dật giật mình phủ nhận:

“Là đang nghĩ xem tôi có chuyện gì giấu anh hay không”

Trình Kiệt nhìn thẳng về phía Tiêu Dật:

“Nghĩ lâu như vậy vẫn còn chưa nghĩ ra sao?”

Tiêu Dật mỉm cười:

“Căn bản không có chuyện gì cả nên mới nghĩ mãi mà không ra như vậy”

Đúng lúc này ở bên ngoài có tiếng gõ cửa khiến cho Tiêu Dật chỉ vừa mới mỉm cười một cái thôi liền hốt hoảng lo lắng rồi.

“Trình tổng, 10 phút nữa có cuộc họp với chủ tịch hội đồng quản trị” Thư ký Tiểu Khiết gõ cửa một nhịp rồi đứng bên ngoài thông báo. Trình Kiệt ở bên trong bình thản đáp một câu:

“Tôi biết rồi”

Trình Kiệt nói xong liền quay sang Tiêu Dật hôn vào môi cậu một cái nhắc nhở:

“Nhanh một chút, có phải em muốn tôi mang em cùng đi họp hay không?”

Tiêu Dật quả thật bắt đầu tăng tốc, lúc mới đầu tránh không được có điểm không quen tay, nhưng bây giờ làm một lúc cũng liền cảm thấy thuận tay hơn trước, lực ở tay kia của Tiêu Dật cũng vô cùng hợp ý Trình Kiệt, một lúc sau đó Tiểu Kiệt Kiệt liền có thể ở trong tay Tiêu Dật giải phóng hoàn toàn. Tiêu Dật nhìn bàn tay mình toàn là dịch trắng của ai đó liền nhíu mày một chút, Trình Kiệt nghiêng đầu nhìn sang một bên:

“Đi tới mang giấy qua đây giúp tôi đi”

Tiêu Dật từ trên người Trình Kiệt đứng dậy, áo sơ mi xanh nhạt ở trên người vẫn mở rộng hàng cúc ra như cũ, nếu như để ý kỹ một chút còn có thể nhìn thấy được những vết hôn mà Trình Kiệt gây ra vẫn còn loang lổ trên da thịt màu lúa mạch nơi đó, bởi vì da của Tiêu Dật không thuộc loại da trắng cho nên mới không dễ dàng nhận thấy được, nhưng mà Trình Kiệt lại cảm thấy màu da hiện tại của Tiêu Dật thật là hợp với ý của hắn. Có lẽ Trình Kiệt không biết đối với hắn cái gì của Tiêu Dật cũng đều nhìn thuận mắt hết cả, ví như màu da này hay ví như bờ mông cong mà nhân viên tư vấn nói nơi đó lớn hơn bình thường một chút thì Trình Kiệt vẫn cảm thấy nhìn phi thường quyến rũ. Tiêu Dật cầm khăn giấy xoay người lại liền bắt gặp ánh mắt quan sát mình không chút kiêng kỵ kia liền giật mình ho nhẹ một tiếng mang giấy đưa cho Trình Kiệt, còn cậu thì tự động mang khăn giấy lau đi vết dịch trắng trên tay mình:

“Một lát nữa tôi sẽ về ký túc xá”

Trình Kiệt ngẩng đầu nhìn Tiêu Dật đáp:

“Ở đây đợi tôi, lát nữa chúng ta cùng nhau đi ăn tối”

Tiêu Dật từ chối:

“Không cần đâu, cả người tôi có chút khó chịu muốn về tắm một chút”

Trình Kiệt đưa tay chỉ vào một cánh cửa khác trong phòng nói:

“Chỗ tôi có phòng tắm, em có thể tùy ý dùng”

Tiêu Dật nhìn về phía đó một chút:

“Tôi muốn trở về thay quần áo, quần áo của tôi toàn mồ hôi thôi”

Trình Kiệt đứng dậy mang khóa quần kéo lại cẩn thận rồi bất ngờ vòng tay ôm lấy eo Tiêu Dật:

“Muốn trốn tránh tôi sao?”

Tiêu Dật đúng thật là sau khi cùng Trình Kiệt phát sinh ra chuyện này liền muốn trốn tránh hắn, nhưng mà hiện tại ngoài mặt vẫn là kiên cường lắc đầu phản bác:

“Tôi thật là muốn về nhà thay quần áo”

Cơ thể của Tiêu Dật giống như là một thứ gì đó vô cùng thu hút đối với Trình Kiệt, đến hiện tại hắn đứng gần cậu như vậy liền có cảm giác không thể tách ra được nữa mà càng ngày càng muốn gần gũi cậu hơn. Trình Kiệt cúi đầu ở bên cần cổ của Tiêu Dật tham luyến hít một hơi trầm giọng nói:

“Lát nữa tôi sẽ nói người ta mang quần áo đến cho em, em chỉ việc ngoan ngoãn ở chỗ này đợi tôi là được rồi”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương