Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 46: Hình chụp trên trang cá nhân

Tiêu Dật cảm thấy có cái gì không được đúng cho lắm, bình thường cậu gõ cửa phòng Trình Kiệt 3 tiếng thì hắn sẽ nói cậu tiến vào, ngày hôm nay gõ 6 nhịp phải đợi một lúc mới có thể nghe thấy tiếng đáp vọng ra của đối phương, hơn nữa nghe giọng điệu kia còn có vẻ tâm trạng của hắn đang không tốt. Tiêu Dật hít một hơi mở cửa phòng tiến vào, Trình Kiệt ngày hôm nay vẫn ăn mặc như một vị tổng giám đốc lớn, áo vest vắt ở phía sau thành ghế, hắn bây giờ vẫn theo thói quen không thắt cà vạt chỉ mặc chiếc áo sơ mi trắng cúc cổ trên cùng mở ra. Trình Kiệt có vẻ như đang làm việc gì đó rất quan trọng thế cho nên khi Tiêu Dật tiến vào hắn cũng không có ý định ngẩng đầu lên nhìn:

“Giám sát Khương nói tôi mang cái này lên để anh ký”

Trình Kiệt vẫn cúi đầu xem xét văn kiện ở trên bàn chỉ nhàn nhạt hỏi:

“Là cái gì?”

Tiêu Dật có điểm bất ngờ một chút, thái độ của Trình Kiệt không rõ lại làm sao vậy:

“Hả? Là giấy tờ đánh giá điểm rèn luyện của nhóm nghệ sĩ thực tập trong một tuần”

Trình Kiệt lúc này mới chịu ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Dật, ánh mắt kia không rõ ý tứ đánh giá cậu một lượt từ đầu đến chân rồi lạnh giọng lên tiếng:

“Mang qua đây đi”

Tiêu Dật cảm thấy không khí có phần ngột ngạt, ngay cả bước chân tiến về phía trước cũng có điểm không được tự nhiên, Tiêu Dật mang văn kiện để ở trên bàn làm việc của Trình Kiệt, Trình Kiệt tiếp sau đó lại cúi đầu mang văn kiện đó mở ra xem.

“Giờ nghỉ trưa rồi, anh không đi ăn cơm hả?” Tiêu Dật buột miệng hỏi

Trình Kiệt lấy bút từ trong ngăn kéo ra:

“Tôi không đi”

Tiêu Dật trong lòng vừa lo lắng vừa khó chịu, Trình Kiệt vì sao đột nhiên lại thay đổi như vậy chứ. Không phải Trình Kiệt đột nhiên biến thành như vậy, sự thay đổi này chính là do một tay Thẩm Tiểu Thúy vô tình tạo lên. Trình Kiệt biết hết tất cả những thông tin của Tiêu Dật bao gồm cả tài khoản cá nhân trên mạng của cậu, buổi chiều ngày hôm đó hắn lại thật khéo đi vào trang cá nhân đó lướt nhìn thử, mắt thấy danh sách bạn bè của Tiêu Dật thông báo mới thêm một người bạn mới mà đối tượng lại là nữ cho nên Trình Kiệt nhanh chóng nhấn vào xem thử. Không nhìn thì không sao, vừa nhìn liền thấy bóng lưng hồ ly nhỏ nhà hắn chình ình trên trang cá nhân của một cô gái lạ nào đó, không những thế cô ta còn đăng thêm một tấm hình 9 bông hồng đỏ với một dòng tin mùi mẫn ngắn gọn thế này: Lâu lắm rồi mới được nhận hoa hồng đỏ, người ta nói 9 bông hồng tượng trưng cho câu nói anh yêu em mãi mãi. Đối với một người lúc nào cũng muốn kiểm soát Tiêu Dật như Trình Kiệt mà nói thì chuyện này chính là chuyện không thể nào chấp nhận được, Trình Kiệt không muốn gọi điện cho Tiêu Dật là bởi vì hắn phải kiềm chế, nếu như nóng nảy nhất định sẽ làm kinh động đến hồ ly nhỏ kia, tình trạng xấu hơn nữa chính là làm cho người ta ở lại quê luôn không lên thành phố nữa, bây giờ hồ ly nhỏ lên rồi sẽ không có khả năng nào thoát khỏi tầm mắt của hắn, cũng làm cho hắn dễ dàng hỏi cho thật rõ ràng:

“Túi đồ gì kia?”

Tiêu Dật a một tiếng nhìn đến túi đồ nhỏ trên tay của mình nhanh chóng trả lời:

“Là cà phê a, anh có muốn uống không?”

Trình Kiệt trầm giọng hỏi:

“Mua cho tôi sao?”

Tiêu Dật mở lớn hai mắt gật đầu, cậu không lên tiếng nói đúng vậy mà chỉ gật đầu mà thôi bởi vì cà phê này vốn là được người khác tặng lại. Trình Kiệt nhìn chằm chằm Tiêu Dật giống như là đang đợi cậu nói cái gì đó, Tiêu Dật bắt đầu cảm thấy không ổn liền cố gắng mỉm cười lên tiếng:

“Gần nhà tôi có quán cà phê rất ngon, cà phê này là tôi mua ở quán đó đấy, anh có muốn uống thử hay không?”

Trình Kiệt gõ ba nhịp lên mặt bàn đồng nghĩa với việc hắn đã cho cậu 3 giây để nói sự thật, cuối cùng hồ ly nhỏ này vẫn không biết tội mà nói dối xem ra vẫn là nên dạy dỗ lại người ta một chút:

“Được, giúp tôi pha thử một ly đi”

Tiêu Dật giật mình:

“Bây giờ hả?”

Trình Kiệt gật đầu hất mặt ra bên ngoài:

“Bên ngoài có nước nóng”

Tiêu Dật không có lý do từ chối cho nên đành phải miễn cưỡng cầm túi cà phê kia ra ngoài tìm đồ pha cho Trình Kiệt. May mắn là đồ pha chế tất cả đều được để ở bên ngoài vì thế mà cậu mới có thể tạm thời cách xa hắn một chút, Tiêu Dật hiện tại đây cảm nhận vô cùng rõ ràng sự nguy hiểm phát ra từ trên người Trình Kiệt, cậu bắt đầu lo lắng có phải hay không hắn đã biết chuyện cậu đi gặp mặt Thẩm Tiểu Thúy, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại thì chuyện này không có khả năng xảy ra, dù sao thì ngoài chuyện đó Tiêu Dật cậu cũng không có chuyện gì phải sợ hãi nữa cả, chính vì vậy lúc này liền tự trấn an bản thân lấy lại tinh thần.

Tiêu Dật lấy một chút bột cà phê cho vào trong một cái ly rồi rót nước nóng vào bên trong, từ trên giá kê kia lấy xuống một chút sữa đặc khuấy khuấy một hồi, còn đặc biệt liếm thử một chút ở trên thìa xem đã vừa hay chưa, sau khi cảm thấy ngọt đắng vừa đủ rồi liền lấy ra một vài viên kẹo dẻo marshmallow thả vào bên trong, kẹo dẻo kia không chìm xuống mà nổi lên trên bề mặt của cà phê thế cho nên cốc cà phê hiện tại mà Tiêu Dật pha ra thật giống như một đỉnh núi nhỏ, phía bên trên được rắc một ít bột ca cao vô cùng đẹp mặt. Tiêu Dật mãn nguyện nhìn ly cà phê nhỏ kia rồi lấy một chiếc đĩa đặt ly cà phê đó lên, cuối cùng thật cẩn thận bước vào trong văn phòng của Trình Kiệt.

Trình Kiệt nhìn chằm chằm ly cà phê ở trên bàn, hắn bình thường không có uống loại cà phê phức tạp thế này, hắn có thói quen uống cà phê đen chỉ bỏ thêm một chút sữa đặc, mỗi lần uống vào sẽ cảm nhận được vị đắng khiến cho hắn tỉnh táo. Tiêu Dật thấy Trình Kiệt không có ý định uống liền ở bên cạnh chỉ vào mấy viên kẹo dẻo màu trắng kia:

“Cái này là kẹo dẻo mà chủ quán cà phê đó tự làm đấy, không có chất bảo quản đâu, tôi đã ăn thử qua rồi thật sự rất là ngon”

Tiêu Dật không nhắc đến chủ quán cà phê thì không sao, vừa nhắc tới liền làm cho trong lòng Trình Kiệt có một cỗ ghen tức nổi lên, giọng nói hiện tại của hắn chính là minh chứng rõ ràng nhất:

“Chủ quán cà phê? Là nam hay nữa thế? Em quen sao?”

Tiêu Dật chớp chớp mắt hai cái, một tay đưa lên vuốt vuốt chóp mũi của mình:

“Làm nam, người đó đã hơn 50 tuổi rồi, anh không cần phải quá mức quan trọng như vậy đâu”

Trình Kiệt lấy điện thoại của mình đưa ra đến trước mặt Tiêu Dật:

“Tôi cũng biết ở Thiên Tân nơi em ở có một quán cà phê rất được, nghe nói chủ quán có một cô con gái, như thế nào lại trùng hợp đến mức trên trang cá nhân của cô ta xuất hiện em thế này?”

Tiêu Dật cầm lấy điện thoại ở trên tay Trình Kiệt, cậu hoản toàn không có biết việc này, cậu cùng Thẩm Tiểu Thúy trao đổi liên lạc cho nên chuyện cậu và cô ấy là bạn bè trên mạng cũng là chuyện dễ hiểu, nhưng mà từ hôm đó đến giờ cậu cũng không vào trang cá nhân của cô ta cho nên hoàn toàn không biết chuyện này. Đã chụp hình cậu thì thôi đi, đằng này còn có viết những dòng kia thật sự là muốn lấy mạng cậu đây mà. Khi Tiêu Dật còn đang tìm cách giải thích thì cậu đã bị một lực mạnh mẽ kéo về phía trước, giây tiếp theo cả người liền ngồi ở trên đùi Trình Kiệt, eo nhỏ bị bàn tay kia siết chặt khóa lấy.

“Hay lắm, vừa trở về có mấy ngày thôi đã đi theo đuổi người khác rồi” Trình Kiệt lạnh giọng ghé sát vào tai của Tiêu Dật nói.

Tiêu Dật cảm thấy sát khí vô cùng lớn, cậu cố gắng đẩy Trình Kiệt ra một chút để giải thích:

“Không phải như anh nghĩ đâu…”

Trình Kiệt đưa tay bóp lấy cằm của Tiêu Dật, ánh mắt hiện rõ tia tức giận nhìn thẳng vào đôi mắt hoảng sợ của cậu:

“Không phải như tôi nghĩ sao, như vậy em giải thích đi”

Tiêu Dật bối rối, chuyện đúng là không phải như Trình Kiệt nghĩ, nhưng mà chuyện cậu đồng ý đi gặp mặt người ta là sự thật:

“Chuyện này… chính là như thế này… tôi thật ra không phải như thế… cho nên chuyện không phải như anh nghĩ đâu…”

Trình Kiệt thấy người trong lòng ấp úng nói loạn như vậy thì càng nghĩ rằng chuyện chính là như hắn đang nghĩ, thế cho nên liền tức giận cúi đầu xuống mạnh mẽ mút lấy bờ môi đang mấp máy kia của người ta, mang đầu lưỡi của người ta cắn lấy dày vò không biết chán. Tiêu Dật bị đau thì hoảng sợ, cố sức muốn dãy dụa thoát khỏi sự kìm kẹp kia của Trình Kiệt, đáng tiếc từ đầu đến cuối cũng giống như là cá bị mắc cạn không thể nào vùng vẫy ra được. Trình Kiệt càng hôn càng ác liệt, ngay cả bàn tay của hắn cũng bắt đầu không yên phận muốn luồn vào trong áo sơ mi của Tiêu Dật, Tiêu Dật nhanh chóng đưa tay muốn giữ chặt áo của mình nhưng Trình Kiệt đã dùng sức mang hai bên áo sơ mi của cậu kéo ra khiến cho mấy nút áo cũng theo đó mà bung ra bên ngoài. Tiêu Dật quay mặt sang một bên ha một tiếng:

“Anh làm gì…”

Trình Kiệt không để cho Tiêu Dật có cơ hội mở miệng nói, hắn cúi người mang đầu lưỡi của mình luồn vào trong khuôn miệng cậu, mang tức giận đè lén hai ngày này mà dày vò đầu lưỡi cùng cánh môi kia của ai đó, mãi cho đến khi Trình Kiệt cảm nhận được người trong lòng dãy dụa yếu ớt, cả thân mình run rẩy liên hồi hắn mới dịu dàng hơn một chút, bàn tay chậm rãi luồn vào trong quần người ta…

Tiêu Dật cảm thấy tình thế không ổn rồi, có điều cậu lại chẳng dám đẩy Trình Kiệt ra, vừa mới rồi cậu mới phản kháng một chút thôi đã bị hắn điên cuồng giật tung mấy nút áo, nếu bây giờ còn mạnh mẽ phản kháng nữa hắn có hay không sẽ làm đến cùng. Tiêu Dật khép hai chân lại một chút, Trình Kiệt dùng sức tách hai chân cậu ra, bàn tay lớn kia mang theo tia kiên quyết phải chạm vào nơi đó cho bằng được. Tiêu Dật nắm chặt lấy cố tay của Trình Kiệt, sức lực của Trình sói lớn thật sự rất kinh người chỉ một cái vung tay đã mang cổ tay của Tiêu Dật khóa ở phía sau lưng, lúc này Trình Kiệt mới rời khỏi môi của Tiêu Dật, giọng nói khàn khàn chứa đựng tia dục vọng rõ ràng:

“Không động đến em em liền không biết sợ, cũng không phải tôi không nhắc nhở em trước…”

Tiêu Dật cố gắng trấn an sợ hãi trong lòng, mông nhỏ ở phía dưới cảm nhận được vật cứng nóng khiếp người kia, cái đó dường như muốn đâm thủng quần của cậu rồi:

“Tôi thật là không có cái gì với cô ấy cả, là sự thật đó”

Trình Kiệt dùng sức trêu đùa hai điểm nhỏ nhạy cảm trước ngực kia của Tiêu Dật:

“Không có cái gì? Hoa là ai tặng? Cà phê là ai cho?”

Tiêu Dật cố gắng kéo tay của Trình Kiệt xuống, cậu vẫn là cảm thấy không được tự nhiên khi có người khác làm như vậy với cậu, có điều càng muốn gỡ tay của Trình Kiệt ra thì lực ở ba đầu ngón tay của hắn càng tăng mạnh, khiến cho cậu đau đớn đến hô hấp phập phồng:

“Hôm đó tôi ở bên ngoài cùng cô ấy nói chuyện liền gặp một đứa bé bán hoa, đứa bé đó rất là ranh nói chuyện cực kỳ giỏi, hai ba câu liền ép tôi phải mua bằng đấy bông hoa rồi”

Trình Kiệt cúi đầu mút mạnh cần cổ của Tiêu Dật, trong lòng hắn hiện tại cực kỳ khó chịu:

“À, thì ra còn ở sau lưng tôi lén lút gặp cô ta?”

Tiêu Dật né tránh:

“Tôi về nhà cũng muốn đi chơi một chút cho khuây khỏa, làm sao có thể ở mãi trong nhà được. Tôi và cô ấy chẳng qua chỉ là bạn bè bình thường mà thôi, ít nhất thì đối với tôi cô ấy cũng chỉ là một người bạn thôi. Anh bị làm sao thế hả, ở cái công ty này có biết bao nữ nghệ sĩ, nữ nhân viên từng làm bạn gái của anh, anh ở công ty chạm mặt bọn họ là chuyện bình thường, cùng nhau nói chuyện là chuyện hiển nhiên, tôi có khi nào hỏi anh vấn đề đó đâu hả?”

Trình Kiệt nhanh tay lấy điện thoại của Tiêu Dật ở trong túi quần, Tiêu Dật không có cài đặt mật mã cho điện thoại cho nên Trình Kiệt nhoáng một cái đã có thể mở thư mục tin nhắn ra, mang toàn bộ tin nhắn mà Tiêu Dật cùng Thẩm Tiểu Thúy đọc hết một lượt, Tiêu Dật đúng là chỉ coi Thẩm Tiểu Thúy là bạn nhưng mà những tin nhắn kia lại thật sự dễ gây ra hiểu nhầm lắm.

“Đó là lý do tôi không thể yên tâm với em được” Trình Kiệt lạnh giọng vất mạnh điện thoại của Tiêu Dật lên bàn làm việc.

Tiêu Dật cố gắng lấy lại bình tĩnh, nếu như cố tình muốn cãi cho đến cùng có vẻ không phải là ý hay, như vậy cậu liền thử chuyển phương thức tác chiến một chút, Tiêu Dật nhỏ giọng:

“Anh lúc nào cũng vậy, anh có biết là tôi phải suy nghĩ rất nhiều mới quyết định mua cà phê tặng cho anh hay không?”

Trình Kiệt im lặng không lên tiếng, cà phê này nhất định là Thẩm Tiểu Thúy cho hồ ly nhỏ nhà hắn, nhà của Thẩm Tiểu Thúy mở tiệm cà phê như thế nào Tiêu Dật lại trùng hợp mang cà phê lên đây. Tiêu Dật giả bộ tức giận mím chặt môi một lúc rồi mới nói tiếp:

“Tôi biết rồi anh chê cái này rẻ tiền nên không coi trọng phải không, nếu như biết trước sẽ như vậy thì tôi chẳng phải suy nghĩ nhiều như thế xem nên mua cái gì cho anh nữa”

Trình Kiệt nắm lấy cằm của Tiêu Dật xoay ngược lại phía sau để cho cậu đối diện mình:

“Em đừng có ở đó mà giả bộ, nhà của cô gái kia mở tiệm cà phê, em đừng tưởng tôi không biết người ta mang cà phê tặng cho em”

Tiêu Dật cũng thật không ngờ Trình Kiệt đến chuyện này cũng biết, ánh mắt kia trong vài giây lóe lên tia bất ngờ sau đó rất nhanh liền che giấu hoàn toàn, giống như là sự hốt hoảng vừa rồi đối với cậu hoàn toàn không có quan hệ:

“Được rồi anh muốn nghĩ như thế nào thì nghĩ như vậy đi, dù sao bây giờ tôi nói cái gì anh cũng không tin đâu”

Đúng lúc này ở bên ngoài có tiếng gõ cửa khiến cho Tiêu Dật có điểm giật mình:

“A Kiệt có muốn đi ăn cơm cùng không?”

Người nọ không cần phải đợi Trình Kiệt đồng ý cho tiến vào đã nhanh chóng mở cánh cửa kia ra rồi, may mắn Tiêu Dật phản ứng kịp thời từ trên người Trình Kiệt nhảy xuống, vội vã trốn vào trong gầm bàn. Tiêu Dật bởi vì quá gấp gáp cho nên không cẩn thận mang đầu nhỏ đụng vào bàn kêu đến cốp một cái, gương mặt nhăn nhó cố gắng nhịn đau không phát ra tiếng la. Tống Ngộ Phàm vừa mở cửa liền nghe thấy tiếng động lạ kia liền hỏi:

“Cái gì đấy?”

Trình Kiệt im lặng không nói nhìn chằm chằm Tống Ngộ Phàm, Tống Ngộ Phàm bước tới phía Trình Kiệt:

“Có muốn cùng đi ăn cơm không?”

Trình Kiệt lạnh giọng:

“Không đi, tôi có việc rồi”

Tống Ngộ Phạm nhìn ly cà phê đặc sắc ở trên bàn liền thản nhiên cầm chiếc thìa nhỏ lấy đi một viên kẹo dẻo đưa vào trong miệng:

“Ây, cậu cũng thích ăn cái đồ ngọt này hả?”

Trình Kiệt không kịp cản Tống Ngộ Phàm lại, cho dù cà phê này có phải là Tiêu Dật mua cho hắn hay không nhưng có một điều là sự thật, cà phê này đích thị là do một tay hồ ly nhỏ kia pha cho hắn, hắn còn chưa uống mà người khác đã dám ăn kẹo dẻo để ở trên đó rồi. Trình Kiệt đưa tay thu ly cà phê kia về phía mình lạnh giọng:

“Không có việc gì thì đi ra ngoài đi, tôi còn phải làm việc nữa”

Tống Ngộ Phàm ai nha một tiếng, tay cầm thìa nhỏ chuẩn bị hướng tới ly cà phê kia ý muốn lấy thêm một viên kẹo dẻo, Trình Kiệt thấy vậy liền trực tiếp đánh mạnh vào tay của cậu ta rồi quát:

“Ra ngoài đi”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương