Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 53: Cuộc hẹn quan trọng

Hôm nay Tiêu Dật có hoạt động tập luyện diễn xuất, lúc được nghỉ giải lao Tiêu Dật muốn đi ra bên ngoài hít thở không khí một chút, khi đi ngang qua cánh cửa phòng thay đồ liền nghe được tiếng nói chuyện truyền ra, Tiêu Dật dừng lại một chút liếc mắt nhìn qua khe hở nhỏ của cánh cửa khép hờ, phát hiện ra được bên trong có Bạch Dịch cùng với Trác Trí Văn.

“Bạch Dịch, cậu gọi tôi vào đây là có chuyện gì sao?” Trác Trí Văn nhìn Bạch Dịch hỏi

“Trí Văn, tôi tin tưởng cậu nhất cho nên tôi sẽ kể cho cậu chuyện này, chiếc áo này là do Trình tổng tặng cho tôi ngày hôm qua đấy” Bạch Dịch vuốt vuốt cổ áo nói

“Tặng cho cậu sao?” Trác Trí Văn bất ngờ

Bạch Dịch gật đầu:

“Đúng vậy, cho nên cậu hẳn là biết chuyện gì tiếp theo rồi có phảihay không? Mới vừa rồi tôi nghe giám sát Khương nói chuyện điện thoại với ai đó, hình như là người được chọn chụp hình đã có rồi, còn có bên Sử Cát Cát đã thảo sẵn hợp đồng”

Trác Trí Văn khó hiểu:

“Nhanh như vậy sao?”

Bạch Dịch nâng giọng ra vẻ:

“Tôi nhất định sẽ có tên trong danh sách đó, chỉ là người còn lại không biết là ai mà thôi. Tôi coi cậu là bạn bè thân thiết nhất cho nên muốn giúp cậu, nếu như trong tờ danh sách đó có cậu thì quá tốt, nhưng nếu như không có cậu tôi sẽ hướng Trình tổng nói vài câu”

Trác Trí Văn nghe vậy liền vui vẻ lấy lòng:

“Thật thế sao, cám ơn cậu nhé”

Bạch Dịch xua tay:

“Chỉ là lát nữa cậu phải ngăn giám sát Khương lại, phải làm cách nào để cho tôi có thể cầm bản danh sách đó lên gặp Trình tổng, chỉ có như vậy tôi mới giúp cậu được”

Trác Trí Văn khó xử:

“Cái này hơi khó…”

Bạch Dịch nghiêng đầu nói nhỏ vào tai Trác Trí Văn cái gì đó, Tiêu Dật nghe không rõ liền muốn cố ghé tai vào nghe thử, cuối cùng liền không cẩn thận chạm vào cánh cửa khiến cho nó phát ra tiếng động, hai người trong phòng phát giác ra liền lớn tiếng hỏi, Tiêu Dật vội vã nhanh chân bỏ chạy vào trong phòng vệ sinh. Đến khi Tiêu Dật cảm thấy an toàn rồi mới dám thở nhẹ một hơi, lời vừa mới rồi hai người kia nói Tiêu Dật cậu nghe thấy hết rồi, Trình Kiệt thế nhưng nhanh như vậy đã có người mới, hại cậu mấy ngày này vẫn còn dư hơi tốn sức đau đầu nhức óc nghĩ đến hắn, rõ ràng hắn cố tình mua một chiếc áo giống y như của cậu cho Bạch Dịch, rõ ràng biết Bạch Dịch là bạn cùng phòng với cậu rồi mà hắn còn làm như vậy, cái này nhất định là tức chết cậu rồi đây mà.

Tiêu Dật bước vào trong phòng tập làm ra vẻ không có gì cả, cậu cúi đầu nhìn đến đồng hồ ở trên tay mình nhận thấy còn chưa đầy 5 phút nữa là đến thời gian vào tập, đúng lúc này Trác Trí Văn liền hốt hoảng đứng dậy nói:

“Đồng hồ của tôi đâu rồi, chiếc đồng hồ của tôi đâu?”

Mọi người bao gồm cả Tiêu Dật cũng bắt đầu ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra, giám sát Khương La cầm trên tay văn kiện bước vào trong phòng định lên tiếng thì Trác Trí Văn đã nhanh hơn một bước đi về phía Tiêu Dật kéo lấy cổ tay cậu:

“Tiêu Dật, cậu vì sao lại mang đồng hồ của tôi?”

Giám sát Khương nhíu mày:

“Có chuyện gì thế?”

Bạch Dịch rất biết chọn thời điểm bước nhanh tới chỗ giám sát Khương La chặn lại:

“Giám sát Khương, vừa mới rồi Trình tổng nhắc nhở nhanh chóng mang văn kiện lên cho ngài ấy”

Trác Trí Văn kéo cổ tay Tiêu Dật nói thật lớn:

“Tiêu Dật, cậu sao lại mang đồng hồ của tôi?”

Giám sát Khương La thấy sự việc ở đây có vẻ không ổn liền mang văn kiện giao cho Bạch Dịch:

“Vậy cậu giúp tôi mang lên tầng 49 cho Trình tổng đi, tôi phải giải quyết vụ việc ở dưới này”

Khi Tiêu Dật còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra với mình thì đã thấy Khương La không hiểu sao lại giao văn kiện cho Bạch Dịch rồi, Tiêu Dật trong lòng thầm than hỏng bét rồi thì ra cậu lại bị Bạch Dịch cùng Trác Trí Văn ngấm ngầm hãm hại như vậy:

“Cậu làm cái gì thế hả Trí Văn?”

Giám sát Khương La bước tới lên tiếng hỏi:

“Có chuyện gì?”

Trác Trí Văn lúc này mới làm ra vẻ bất ngờ hướng Tiêu Dật xin lỗi:

“A xin lỗi, tôi nhìn nhầm rồi cái này không phải là đồng hồ của tôi, thật xin lỗi Tiêu Dật, xin lỗi giám sát Khương, xin lỗi mọi người về sự ồn ào này”

Giám sát Khương thấy người gây chuyện tự mình hối lỗi cũng không truy cứu hỏi nhiều nữa, Tiêu Dật lạnh mặt liếc nhìn Trác Trí Văn trong lòng âm thầm hiểu ra mọi chuyện. Trác Trí Văn này chẳng qua chỉ là bị Bạch Dịch ở phía sau chỉ thị mà thôi, Bạch Dịch này thế nhưng chọn ai lại không chọn cứ muốn nhắm vào cậu, cái này còn không phải là do Trình Kiệt ở bên cạnh cậu ta kể một số chuyện đi, đến hiện tại Bạch Dịch mới mang cậu ra kiếm cớ như thế chứ. Khi mọi người đã đứng vào hàng ngũ rồi, Trác Trí Văn ở phía sau mỉm cười vỗ vào vai Tiêu Dật nói nhỏ:

“Tiêu Dật, vừa rồi là tôi diễn đó đừng để ý nhé, sau này Bạch Dịch có chỗ dựa rồi nhất định sẽ không quên chúng ta đâu”

Tiêu Dật không nói gì cả, cũng không có ý định mỉm cười hay là bỏ qua chuyện này, chuyện ngày hôm nay bản thân cậu tự âm thầm ghi nhớ kỹ ở trong lòng, đợi đến khi cậu lại lấy được sự quan tâm của Trình Kiệt rồi hai người này nhất định sẽ không bị lãng quên đâu, cứ chờ đó mà xem.

Bạch Dịch đi rất lâu, ước chừng cũng phải một tiếng đồng hồ, chỉ là đi giao văn kiện mà thôi làm gì phải lâu như vậy chứ, Tiêu Dật ở dưới bắt đầu nóng lòng sốt ruột ngay cả việc luyện tập ở dưới này cũng mất tập trung khiến cho người hướng dẫn phải tức giận nhắc nhở nhiều lần. Đến khi Bạch Dịch quay trở lại, sắc mặt của cậu ta có vẻ rất tốt, Trác Trí Văn chạy tới nói chuyện gì đó với Bạch Dịch, Tiêu Dật chính là khinh thường không muốn nghe. Cuối cùng giờ nghỉ trưa cũng tới, Tiêu Dật một đường bước ra khỏi phòng đi tới thang máy nhấn lên tầng thứ 49, Tiêu Dật chính là người vô lý như vậy, ngày hôm trước nói không thích Trình Kiệt, ngày hôm sau lại có thể vì hắn mà bắt đầu suy diễn, người khác đứng ở bên cạnh hắn liền không được thoải mái rồi, thế mới có chuyện sau này bản tính đó của cậu vì người nào đó quá mức cưng chiều mà không thể sửa đổi được, hơn nữa càng ngày càng thái quá đến vô pháp vô thiên, khiến cho đối phương phải đau đầu bất lực.

Thư ký Tiểu Khiết đã đi ăn trưa cho nên chỗ ngồi bên ngoài trống không, Tiêu Dật đưa mắt nhìn về phía bàn làm việc liền thấy được một tập văn kiện nhỏ để ở đó, cậu đi tới nhìn xem thử phát hiện ra đó là văn kiện mà Sử Cát Cát thảo ra. Tiêu Dật nhìn xung quanh một hồi liền mở trang văn kiện đó ra nhìn thử, cậu muốn xem xem người được chọn lần này sẽ là ai, cho dù lần đó cậu biểu hiện không được tốt nhất định sẽ không được chọn nhưng mà Bạch Dịch so với cậu còn tệ hại hơn, nếu như cậu ta được chọn chính là rất vô lý. Nhìn văn kiện có in đậm rõ ràng tên của ba người, là Ân Tố Di, Ngô Lăng, người cuối cùng là Trác Trí Văn, xem rất kỹ càng cũng không tìm ra được tên của Bạch Dịch, Tiêu Dật nhìn đến dòng chữ ký dành cho tổng giám đốc vẫn trống không liền gấp văn kiện lại cầm lấy nó đi tới chỗ cửa phòng làm việc của Trình Kiệt. Khi Trình Kiệt định gõ cửa phòng thì cánh cửa phía trước liền mở ra, ba ngày rồi mới được nhìn Trình Kiệt ở khoảng cách gần như thế khiến cho Tiêu Dật trong vài giây cũng phải thất thần một chút. Người này ngũ quan cân xứng, đường nét gương mặt góc cạnh nam tính, ánh mắt hẹp dài tinh anh, môi mỏng cương nghị, trong ánh mắt kia rõ ràng đang có chút bất ngờ nhưng rất nhanh sau đó liền thay đổi trầm xuống hỏi cậu:

“Có chuyện gì sao?”

Tiêu Dật giật mình, trong lòng giống như bị một rung động cao độ nào đó đánh vào đến nhói một cái, cậu cúi đầu nhìn tới văn kiện ở trên tay:

“Cái này, giám sát Khương nói muốn anh xem xét ký vào”

Trình Kiệt xoay người định đóng cửa lại vừa làm vừa nói:

“Cứ để ở chỗ thư ký của tôi đi, lát nữa trở về tôi sẽ xem xét”

Tiêu Dật nhìn thấy Trình Kiệt có vẻ rất gấp gáp, bình thường giờ nghỉ trưa nếu không đi ăn cơm cùng với cậu thì con người này nhất định sẽ ở trong phòng làm việc không ra ngoài, bây giờ Trình Kiệt không ở trong phòng làm việc lại cũng không cùng cậu đi ăn cơm, hắn rốt cuộc là muốn gấp gáp đi chỗ nào đây. Tiêu Dật lấy hết can đảm muốn chặn hắn lại:

“Chỉ ký một chữ là được rồi, giám sát Khương nói cần gấp để làm việc gì đó”

Trình Kiệt quay đầu nhìn Tiêu Dật một chút cuối cùng vẫn nhanh chóng giật lấy văn kiện ở trong tay cậu bước vào phòng làm việc của mình, Tiêu Dật theo đó cũng bước theo sau, còn đặc biệt nhẹ nhàng đóng cánh cửa đó lại. Khi Trình Kiệt còn đang đứng ở trước bàn làm việc mở văn kiện ra đọc qua một lượt, phía sau lưng hắn liền có một vòng tay mềm mại ôm lấy, còn có gương mặt nhỏ nhắn kia cũng theo đó áp sát vào lưng hắn, còn có giọng nói kia đặc biệt nũng nịu:

“Anh không quan tâm tôi nữa rồi…”

Trình Kiệt hơi giật mình một chút, tay cầm bút cũng đình chỉ động tác, hắn im lặng không có ý định lên tiếng. Tiêu Dật ở phía sau vô cùng căng thẳng, Trình Kiệt im lặng như thế này càng khiến cho cậu không biết nên phải làm như thế nào cho phải. Tiêu Dật hơi dùng sức một chút siết nhẹ lấy vùng eo rắn chắc của Trình Kiệt:

“Anh có hẹn rồi sao?”

Trình Kiệt nhấc bút ký xuống văn kiện ở dưới bàn làm việc rồi đưa tay gỡ tay của Tiêu Dật ra quay lại đưa bản văn kiện kia cho cậu:

“Đúng vậy, tôi có một cuộc hẹn quan trọng, văn kiện này em đưa xuống cho giám sát Khương đi”

Tiêu Dật không nhận lấy văn kiện kia mà nhìn Trình Kiệt hỏi:

“Anh có hẹn đi ăn trưa sao?”

Trình Kiệt gật đầu, Tiêu Dật cảm thấy đi ăn trưa không phải là chuyện quá mức quan trọng, nếu như đi ăn trưa còn bàn việc nhất định ăn sẽ không ngon, nếu như muốn đi hẹn hò thì lại càng không phải là công việc quan trọng. Tiêu Dật đứng chặn ở trước mặt Trình Kiệt hỏi tiếp:

“Công việc dạo gần đây rất bận rộn sao?”

Trình Kiệt gật đầu đặt văn kiện ở trên bàn rồi bước sang bên trái một bước định rời đi, Tiêu Dật nhanh chóng lấy hết dũng khí vòng tay lên cổ người ta ôm lấy, mang gương mặt của mình tiến sát về phía hắn, trong thời khắc đó bản thân Tiêu Dật thật sự có chút xấu hổ, có chút do dự, nhưng cuối cùng vẫn là phải mang gương mặt đang ngày một ửng hồng kia nói chuyện với Trình Kiệt:

“Không phải anh nói công việc của anh bận rộn như vậy vẫn có thời gian nghĩ đến em sao, anh không quan tâm em nữa rồi hả?”

Trình Kiệt không có phản ứng gì tiếp theo cả, hắn muốn nhìn xem hồ ly nhỏ phía trước mặt này có thể làm được đến mức độ nào, nếu như là dám làm tới việc dâng hiến thì hắn cũng dám ngay lúc này đáp ứng. Tiêu Dật kiễng mũi chân ôm lấy hai bên má của Trình Kiệt hơi kéo xuống một chút, Trình Kiệt rất là cao cho nên cậu phải làm như vậy mới có thể hôn tới miệng của hắn, tuy rằng không phải lần đầu tiên cùng hắn hôn môi nhưng đây lại lần đầu tiên cậu chủ động, nói là bản thân chủ động như lại vô cùng ngốc ngếch không biết phải lúc nào mang đầu lưỡi tiến vào, cũng không biết làm thế nào tách mở được khoang miệng của Trình Kiệt ra, cuối cùng chủ động lại biến thành bị động, chỉ còn biết ngoan ngoãn đáp lại nụ hôn mãnh liệt kia của Trình Kiệt.

Tiêu Dật trong lúc hôn môi đúng là không tập trung nghĩ tới Trình Kiệt, cậu vẫn có thời gian mà tính toán đến chuyện của Bạch Dịch, phản ứng này của Trình Kiệt làm cho Tiêu Dật cảm thấy vui vẻ kiêu hãnh, vui vẻ vì việc Trình Kiệt căn bản vẫn không thể lạnh lùng với cậu được, kêu hãnh vì Bạch Dịch căn bản không thể nào thay thế được vị trí của cậu hiện giờ, ngay cả Cổ Vĩ An, Sử Linh, Bối Ni, tất cả đều không có cửa đâu.

Trình Kiệt đưa tay xuống nhấc lấy mông của Tiêu Dật đặt cậu ngồi lên bàn làm việc, phía trên vẫn liên tục cuồng nhiệt hôn lấy môi của Tiêu Dật, bàn tay phía dưới đã gấp gáp muốn mở cúc áo sơ mi của cậu ra luồn vào bên trong sờ soạng. Tiêu Dật không tránh né ngược lại còn có điểm phối hợp, bàn tay cậu vẫn vòng lên cổ của Trình Kiệt ôm lấy. Một lúc sau đó, Tiêu Dật liền đưa tay bao lấy hai bên má của Trình Kiệt hơi hơi muốn tách khỏi đôi môi hắn một chút:

“Không phải nói có cuộc hẹn quan trọng sao?”

Trình Kiệt trầm giọng:

“Biết anh có cuộc hẹn quan trọng rồi mà em còn hành động như thế này?”

Tiêu Dật hôn lướt qua môi mỏng của Trình Kiệt một cái mới nói tiếp:

“Đi ăn trưa bàn chuyện làm ăn sẽ ảnh hưởng đến khẩu vị cùng bao tử, không có lợi cho sức khỏe, nếu như là chuyện làm ăn thì hãy hẹn thời điểm khác. Còn nếu như là đi hẹn hò như vậy chuyện này lại càng không quan trọng”

Trình Kiệt nhếch môi dùng ngón trỏ nâng cằm của Tiêu Dật lên phía trên một chút:

“Hai việc đó đối với anh cũng đều là chuyện quan trọng”

Tiêu Dật nắm lấy cổ tay của Trình Kiệt kéo xuống:

“Vậy cuộc hẹn trưa nay của anh là khả năng thứ nhất hay là khả năng thứ hai?”

Trình Kiệt đột nhiên nhấc bổng Tiêu Dật lên, khiến cho cậu trong lúc hoảng sợ phải dùng chân quặp lấy hai bên hông của Trình Kiệt, Trình Kiệt để hai bàn tay đỡ ở dưới mông của Tiêu Dật, hơn nữa còn xấu xa đến mức bóp nhẹ một cái:

“Cả hai thì thế nào?”

Tiêu Dật ánh mắt chứa tia không vui không thèm che giấu, đôi môi nhỏ nhắn hơi mím lại một chút, cuối cùng chậm rãi phun ra một câu ý vị trào phúng:

“Cũng thật bận rộn quá rồi”

Tiêu Dật nói xong lại cúi đầu hôn lấy môi của Trình Kiệt, hôn thật sâu dây dưa không ngớt, Trình Kiệt từ từ thả Tiêu Dật đứng xuống dưới sàn, bàn tay đưa xuống cởi ra thắt lưng ở trên quần của cậu, mang cúc quần cùng khóa quần đều kéo xuống, bàn tay to lớn vội vàng luồn vào trong quần lót của cậu nắn bóp hai bên mông nhiều thịt kia. Tiêu Dật không có ý định né tránh cho đến khi ngón tay của người nào đó có ý định theo rãnh mông của cậu luồn xuống nơi đó, Tiêu Dật liền nhanh chóng nắm lấy cổ tay không thành thật kia của Trình Kiệt lại, cậu hơi dùng sức một chút mang cổ tay hắn kéo lên cao, sau đó liền cầm lấy nó đưa về phía trước Tiểu Dật Dật:

“Anh còn muốn đi đến cuộc hẹn quan trọng kia không?”

Trình Kiệt cầm lấy Tiểu Dật Dật ở trong tay tà ác hỏi:

“Anh còn có thể đi hay sao?”

Tiêu Dật ôm lấy Trình Kiệt khẽ thở dốc, mang gương mặt ửng hồng xinh đẹp kia che giấu vào trong lồng ngực hắn, nhưng mà tiếng thở dốc tiêu hồn kia thì lại không thể nào giấu đi đâu được:

“Vậy có cần thông báo cho đối phương một tiếng hay không?”

Trình Kiệt mang gương mặt đang hãm sâu vào lồng ngực mình ra nhìn một chút, người trong lòng ánh mắt lớn long lanh ngập nước, trong con ngươi kia ngoài hình bóng của hắn thì chính là bị dục vọng che lấp, đôi môi căng mọng dính chút nước giống như là vừa mới rồi người nào đó đã cắn qua một chút để kìm nén tiếng rên rỉ của bản thân, Trình Kiệt trầm giọng khó khăn hỏi:

“Thông báo cái gì?”

Tiêu Dật ngẩng đầu nhìn Trình Kiệt như vậy:

“Thông báo anh hủy hẹn… bởi vì anh có một cuộc hẹn quan trọng hơn vào trưa nay rồi”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương