Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 57: Nghe lén

Tiếp đó Tiêu Dật đúng là được như ý nguyện mang đi ăn thịt, đây là bữa ăn mà cậu hài lòng nhất kể từ khi làm lành với Trình Kiệt bởi vì trước đó căn bản không có thịt mà ăn, nhưng mà có một điều vô cùng khó chịu đó chính là Trình sói lớn rất xấu xa, luôn luôn lợi dụng lúc cậu đang chăm chú ăn liền nhấn vào nút điều khiển kia, dĩ nhiên thì món đồ chơi màu hồng ở trong người cậu ngay lập tức rung lên bần bật, ví như bây giờ Tiêu Dật đang nhíu mày tức giận khẽ quát:

“Trình Kiệt”

Trình Kiệt buồn cười tắt thứ đó đi, một bộ mặt giống như là mình không có làm gì cả:

“Hửm, còn muốn ăn nữa sao?”

Tiêu Dật đặt mạnh đũa xuống bát lạnh mặt:

“Có muốn ăn cũng không được yên ổn ăn nữa”

Trình Kiệt cười ha ha, nhấc đũa gắp vào bát của Tiêu Dật một miếng thịt nhỏ:

“Được rồi, không phải là em thích nhất ăn thịt sao?”

Tiêu Dật hít một hơi thật sâu, thịt quả thật ngon cho nên lại tiếp tục cầm đũa lên ăn tiếp. Tiêu Dật chỉ vừa mới nhai nhai được một chút thôi phía bên dưới lại bắt đầu rung nhè nhẹ, đây có lẽ là mức độ nhỏ nhất cho nên không khiến cậu quá mức giật mình, Tiêu Dật liếc mắt nhìn Trình Kiệt chằm chằm, cả một quá trình không lên tiếng chỉ im lặng phẫn nộ nhìn hắn. Trình Kiệt cầm lấy khăn giấy giúp Tiêu Dật lau đi nước sốt ở khóe miệng:

“Mức độ này rất nhỏ, sẽ không cản trở em ăn uống có đúng không?”

Tiêu Dật gạt mạnh tay của Trình Kiệt ra nhỏ giọng quát, bởi vì xung quanh vẫn còn có người ăn cho nên cậu không thể nào lớn tiếng được, cái vấn đề này mà để cho người khác nghe thấy nhất định sẽ không hay:

“Anh có thôi đi không hả, em sẽ tức giận đấy!”

Trình Kiệt nhấn vào nút tắt đi trên điều khiển:

“Được được, không làm em tức giận”

Tiêu Dật vẫn chưa ăn thỏa thích nhưng mà nếu như còn ngồi ở chỗ này bao lâu thì sẽ bị Trình Kiệt trêu đùa bấy lâu, vì thế mà Tiêu Dật quyết định không muốn ăn nữa:

“Em không muốn ăn nữa, em muốn đi về”

Trình Kiệt nhìn đồ ăn ở trên bàn cũng ăn được kha khá rồi nhưng mà bình thường Tiêu Dật vẫn còn ăn được nữa, hồ ly nhỏ nhà hắn có một điểm kỳ lạ chính là ăn rất nhiều nhưng lại tăng cân rất chậm, vừa mới rồi ở trên xe ôm eo người ta còn cảm thấy đã nhỏ đi nhiều rồi, nhất định là trong thời gian hắn bận công việc không dẫn đi ăn được cho nên lại kén ăn nữa:

“Như vậy gọi món tráng miệng cho em ăn”

Tiêu Dật xua tay lạnh giọng:

“Không cần”

Trình Kiệt không để ý đến lời từ chối kia chỉ ra hiệu cho phục vụ bàn đứng cách đó không xa mang món tráng miệng lên. Phục vụ rất nhanh mang món tráng miệng lên, là hai ly kem nhỏ màu hồng còn có một trái cherry đỏ đặt ở bên trên. Tiêu Dật thích ăn mấy món ăn có màu sắc hấp dẫn, trang trí đẹp mắt, nhân viên phục vụ đặt xuống hai ly kem ở trước mặt Tiêu Dật và Trình Kiệt, ly kem này bên ngoài làm luôn bằng vỏ bánh có thể ăn được hết, Tiêu Dật trước vẫn ngồi im không có động tĩnh gì cả, Trình Kiệt ở bên cạnh nói với cậu:

“Ăn đi, món tráng miệng ở đây có lẽ rất hợp khẩu vị của em đó”

Trình Kiệt rất biết dùng đồ ăn để quyến rũ Tiêu Dật, hồ ly nhỏ nhà hắn đúng là rất dễ bị cám dỗ chỉ cần vài lời lấy lòng liền cầm lấy thìa nhỏ múc một ngụm kem đưa vào miệng nhai nhai rồi. Trình Kiệt ở một bên chống cằm nhìn Tiêu Dật, thật ra thì vị này nhà hắn rất dễ nuôi, có thịt ăn liền có thể được rồi. Một khoảng thời gian sau đó, Trình Kiệt bởi vì quá mức cưng chiều hồ ly nhỏ này khiến cho người ta tự tung tự tác không chỉ cần duy nhất thịt liền có thể dỗ dành được, mà phải vận dụng hết mọi thứ trên đời này mới có thể làm vui lòng người ta. Hơn nữa tính cách cũng rất khó chiều, động một chút không hài lòng sẽ liền tỏ thái độ, hơn nữa còn rất hay đột nhiên vô lý giận dỗi ghen tuông, đến cuối cùng người chịu khổ chỉ có một, có trách cũng chỉ biết trách hắn lúc đầu đã quá cưng chiều ai đó mà thôi, dĩ nhiên chuyện này vẫn là để nói sau đi.

Cherry bằng cách nào đó đã được bỏ hạt mà vẫn có thể giữ nguyên được hình dạng của nó, Tiêu Dật đưa trái cherry đó vào trong miệng nhai nhai, ăn thật là ngon vừa chua vừa ngọt, vừa mềm vừa mát, nhai nhai nuốt xuống vô cùng thích miệng, đáng tiếc một ly kem chỉ có một trái cherry rất nhỏ, Tiêu Dật vẫn là có chút nuối tiếc nhìn sang ly kem vẫn còn nguyên vẹn kia của Trình Kiệt. Tiêu Dật múc thêm một thìa kem nữa đưa vào trong miệng, không cần mở miệng nhai chỉ cần ngậm một lúc kem liền có thể tự tan ra rồi nuốt xuống. Trình Kiệt nhìn cách ăn đặc biệt kia của Tiêu Dật thì buồn cười, ăn chậm như vậy chẳng phải kem sẽ chảy hết hay sao:

“Khi em ăn kem đều chậm như vậy sao?”

Tiêu Dật bình thường ăn kem đều nhai nhưng bởi vì ly kem này ngon cho nên muốn ăn chậm một chút:

“Kem ngon cho nên muốn thưởng thức chậm một chút”

Trình Kiệt không thích mấy thứ đồ này vì thế từ đầu đến cuối không ăn:

“Thích ăn sao, vậy sau này sẽ mang em đi ăn nhiều một chút”

Tiêu Dật đưa một thìa kem vào trong miệng, ngậm một chút lại nuốt xuống mới nói:

“Còn thích ăn cherry nữa”

Trình Kiệt cầm lấy thìa nhỏ lấy trái cherry của mình để vào ly kem của Tiêu Dật:

“Là thế sao, nghĩ lại cũng cảm thấy em và trái cherry này có điểm giống nhau đó”

Tiêu Dật nhìn vào trái cherry ở trong ly kem của mình chăm chú quan sát:

“Có gì giống?”

Trình Kiệt nhếch môi:

“Thật muốn nghe sao?”

Tiêu Dật trong lòng luôn nghĩ Trình Kiệt có thể là khen mình có đôi mắt lớn, hoặc là đôi môi đỏ hoặc là cái gì đó vô cùng tốt đẹp cho nên đương nhiên là muốn nghe, cái đầu nhỏ không cần suy nghĩ nhiều đã gật xuống. Kết quả Trình Kiệt liền nói thế này:

“Vừa mềm vừa nhũn, vừa nhỏ vừa đỏ, ăn ngon… em nói xem không phải rất là giống hay sao?”

Tiêu Dật nghe vậy liền đen mặt liếc nhìn Trình Kiệt phát hỏa:

“Trình Kiệt a…”

Miệng mới chỉ vừa truyền tới hai tiếng Trình Kiệt phía bên dưới lại bắt đầu rung lắc kịch liệt, bởi vì xung động lần này quá mức lớn mạnh cho nên Tiêu Dật không kịp phòng bị đã a lên một tiếng, cậu vội vã đưa tay lại bịt miệng của mình ánh mắt lén lút nhìn xung quanh giống như là muốn quan sát xem có ai nhìn về phía mình hay không, may mắn những người xung quanh cậu chỉ nhìn một chút rồi quay đi, Tiêu Dật bỏ tay xuống dưới đùi nắm chặt lấy đầu gối, dáng ngồi có chút không đọc thoải mái cho lắm, gương mặt nhăn nhó, hơi thở phập phồng bất ổn, cậu thấp giọng khó khăn quát Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, anh dừng lại đi”

Trình Kiệt mang gương mặt đáng đánh đòn, dùng ánh mắt hứng thú nhìn cậu rồi lại cầm chiếc điều khiển nhỏ kia ở trên tay đánh giá:

“Không nghĩ tới chỉ cần một vật nhỏ này đã có thể làm em ngoan ngoãn lại”

Tiêu Dật sợ người khác phát hiện ra cho nên muốn đứng dậy với lấy điều khiển kia, có điều Trình Kiệt nào đâu để cho Tiêu Dật dễ dàng như vậy hắn nhanh chóng thu tay lại mang chiếc điều khiển nhỏ kia cách xa tầm với của cậu:

“Ngoan ngoãn nào”

Tiêu Dật chịu hết nổi rồi, hai chân ở dưới gầm bàn bắt đầu vặn vẹo, ngay cả Tiểu Dật Dật cũng bị ảnh hưởng đến mức bắt đầu muốn có cảm giác:

“Trình Kiệt… dừng lại đi”

Trình Kiệt nhấn nút để chế độ rung nhẹ nhất, mức độ này vô cùng êm ái chỉ cảm nhận được một chút xung động rung nhẹ mà thôi, Tiêu Dật cảm thấy rất kỳ quái, bản thân mang thứ này trong người đã rất kỳ quái rồi thế mà nó còn hoạt động nữa thì thật là xấu hổ:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt nhếch môi:

“Mức độ này không ảnh hưởng đến hoạt động của em, coi như mát xa đi”

Tiêu Dật tức giận:

“Không, anh tắt đi”

Trình Kiệt lắc đầu không nói, Tiêu Dật cũng chẳng biết làm cách nào chỉ còn biết muốn đứng dậy ra về:

“Không muốn ăn nữa, đi về thôi”

Trình Kiệt nhìn ly kem trước mặt Tiêu Dật ý nói muốn cậu ăn hết mới có thể, Tiêu Dật không muốn bị thứ đồ chơi này dày vò nữa cho nên chỉ còn biết nhanh chóng ăn hết kem của mình, đúng là muốn ăn không một bữa cũng không dễ dàng gì mà.

Bãi đỗ xe ở dưới tầng hầm vô cùng vắng vẻ và rộng lớn, hiện tại ở phía dưới ngoài Tiêu Dật và Trình Kiệt ra chỉ có hàng trăm chiếc xe lớn nhỏ dừng thành hàng ở đó, mỗi nhịp bước chân của hai người đều tạo lại tiếng vang, Tiêu Dật phía dưới rung rung đến mức cả người ngứa ngáy, cậu bắt đầu sợ thứ chơi này bởi vì cậu cảm thấy nếu như dùng quá nhiều sẽ gây nghiện, giống như bây giờ vậy có chút thích nghi được rồi.

Trình Kiệt vòng tay để lên mông của Tiêu Dật thản nhiên bước đi, Tiêu Dật cả một quá trình đều khinh bỉ hắn, người này rốt cuộc vì sao lại có thể hành xử lưu manh như vậy được. Trình Kiệt đột nhiên đưa tay xuống phía dưới một chút nơi có thứ đồ chơi kia đang rung, Tiêu Dật hít một hơi thật sâu cố gắng kìm nén sự giận giữ.

“Không cảm thấy rung nữa, có phải là đã tắt rồi hay không?”

Tiêu Dật mím mím môi, mắt nhìn thấy Trình Kiệt lại chuẩn bị mang điều khiển ấn thêm cường độ, cậu liền trầm giọng nói:

“Vẫn còn rung”

Trình Kiệt giả bộ bất ngờ:

“Hả? Vẫn còn rung sao? Lát nữa anh muốn kiểm tra lại!”

Tiêu Dật trừng mắt nhìn Trình Kiệt, đáng tiếc có trừng muốn hỏng con mắt của bản thân thì Trình sói lớn của chúng ta cũng không hề nao núng gì, cả một đoạn đường đi đó vẫn đặt tay ở bên mông của hồ ly nhỏ chậm rãi bước tới chỗ đậu xe của mình.

Khi hai người ngồi vào trong xe rồi, Trình Kiệt không khởi động xe ngay mà quay lại dịu dàng nói với Tiêu Dật:

“Qua đây, anh giúp em bỏ cái đó ra”

Tiêu Dật im lặng thầm nghĩ, cậu quả thật là muốn bỏ cái đó ra nhưng nếu bây giờ ở trước mặt của Trình Kiệt mang quần cởi xuống, Trình sói lớn khẳng định sẽ hóa thành Trình sói đói, đến lúc đó chỉ e kết quả sẽ còn thảm hơn hiện tại:

“Không cần, anh lái xe về ký túc xá đi”

Trình Kiệt tỏ vẻ bất ngờ:

“Không cần sao, có phải là chơi đến nghiện không muốn bỏ ra rồi hay không?”

Tiêu Dật nắm chặt hai tay để song song ở hai bên đầu gối:

“Cứ coi như là thế đi”

Trình Kiệt đột nhiên đưa người tiến sát về phía Tiêu Dật bàn tay để ở trên tay của cậu xấu xa nói khẽ:

“Cái này dùng nhiều sẽ không tốt đâu, không biết chừng sau này còn cảm thấy không có cái nào lấp đầy được đó”

Tiêu Dật đưa tay chống ở trước ngực của Trình Kiệt:

“Anh muốn cái gì đây?”

Trình Kiệt nắm lấy một tay của Tiêu Dật đưa lên miệng mình hôn nhẹ một cái:

“Muốn em rồi, thế nào?”

Tiêu Dật lại bắt đầu gấp gáp, cậu xoay đầu sang một bên né tránh:

“Chúng ta về đi, nếu không ký túc xá sẽ đóng cửa”

Trình Kiệt cảm thấy buổi tối hôm nay mình có hơi bức ép người ta vấn đề này quá, nhìn bộ dạng lúng túng lo lắng kia của Tiêu Dật nhất định là bị hắn dọa cho sợ rồi, Trình Kiệt lại tự trách bản thân mình quá mức nóng vội, nếu như nóng vội thế này không biết chừng sẽ còn làm cho hồ ly nhỏ nhà mình chạy mất, đến lúc đó thì thân thiết thế này cũng không có chứ đừng nói là muốn ăn. Trình Kiệt mang điều khiển nhỏ kia để vào trong lòng bàn tay của Tiêu Dật, hắn không phải không biết lý do vì sao Tiêu Dật hiện tại không mang thứ đồ chơi kia lấy ra, chỉ là hắn không muốn tiếp tục trêu chọc hồ ly nhỏ nhà mình nữa mà thôi.

Tiêu Dật khi cầm được điều khiển nhỏ kia ở trong tay đương nhiên không do dự gì cả ngay lập tức tắt nó đi, Trình Kiệt tập trung lái xe thỉnh thoảng sẽ quay sang hỏi Tiêu Dật một vài câu vặt vãnh.

“Mua cherry cho em nhá?” Trình Kiệt hỏi

Tiêu Dật lắc đầu:

“…”

Trình Kiệt lại hỏi tiếp:

“Kem đào?”

Tiêu Dật vẫn như cũ lắc đầu, Trình Kiệt nhân lúc dừng đợi đèn đỏ quay sang hỏi Tiêu Dật:

“Còn muốn ăn cái gì nữa không?”

Tiêu Dật chống tay lên cằm nhìn ra bên ngoài cửa sổ quan sát phong cảnh thành phố khi về đêm:

“Không cần, đã no rồi”

Trình Kiệt buồn cười:

“Hôm nay ăn ít như vậy sao?”

Tiêu Dật biết là Trình Kiệt đang trêu chọc mình nhưng mà cậu cũng không tức giận nữa chỉ im lặng nhìn đến phía bên ngoài quan sát phong cảnh rồi nghĩ mông lung. Xe hơi rất nhanh dừng lại ở gần cánh cổng ký túc xá, Tiêu Dật tháo dây an toàn quay sang nhìn Trình Kiệt tạm biệt:

“Trở về chú ý an toàn”

Trình Kiệt nghiêng đầu qua đặt vào môi Tiêu Dật một nụ hôn nhẹ, hắn thích nhất là đôi môi mềm mại ướt át này, mỗi lần hôn đều có cảm giác ngọt ngào vô cùng:

“Ngày mai gặp!”

Tiêu Dật đỏ mặt gật đầu ưm một tiếng rồi mở cửa xe bước xuống, có lẽ Tiêu Dật không biết mỗi lần cậu đỏ mặt như vậy liền sẽ khiến cho lửa nóng trong lòng của Trình Kiệt bốc lên cao, thế mới có chuyện lửa nóng đó bị tích tụ một thời gian khá lâu rồi, chỉ đợi đến dịp bùng phát là có thể thiêu rụi tất cả, dĩ nhiên thì chuyện này vẫn là để từ từ nói đến đi…

___

Hai ngày sau đó Tiêu Dật chính mắt nhìn thấy một chuyện lớn, khi giám sát Khương La cho mọi người giờ tự học hỏi kinh nghiệm diễn xuất của những người trong nhóm, nhóm của Tiêu Dật đột nhiên biến mất hai người là Bạch Dịch và Trác Trí Văn, bởi vì mọi người cũng muốn được nghỉ ngơi cho nên quyết định ngồi nghỉ tại chỗ, Tiêu Dật muốn đi ra ngoài yên tĩnh một chút liền nghe thấy được một cuộc nói chuyện thế này.

“Bạch Dịch, thì ra là cậu căn bản không có quen biết gì cả với Trình tổng” Người nói là Trác Trí Văn

Tiêu Dật không rõ vì sao Trác Trí Văn lại biết chuyện này, nhưng mà chuyện đó dù sao cũng không liên quan đến cậu, thật muốn đứng lại một chút nhìn xem vở kịch vui này.

Bạch Dịch đứng ở bên cạnh Trác Trí Văn nhíu mày có vẻ rất kìm nén tức giận:

“Thế thì đã sao, chỉ cần cậu nói với giám sát Khương để tôi thay cậu đi chụp hình lần này, đến khi ấy Trình tổng nhất định sẽ có mặt ở Sử Cát Cát, tôi sẽ tiếp cận ngài ấy, sau này tôi nhất định sẽ ở trước mặt Trình tổng nâng đỡ cậu”

Tiêu Dật đứng ở trên lầu ngó đầu xuống phía dưới nhìn, môi mỏng kia bĩu lại thầm nghĩ, Bạch Dịch này mơ cũng thật đẹp, nếu như buổi chụp hình hôm ấy không có cậu, Trình sói lớn kia khẳng định sẽ không đến Sử Cát Cát, dù sao cũng chỉ là một buổi chụp hình nhỏ mà thôi đường đường là một tổng giám đốc lớn phải đến đó làm cái gì.

Trác Trí Văn cũng có suy nghĩ giống như Tiêu Dật cho nên lúc này liền nói:

“Cậu nghĩ xa quá rồi, thứ nhất tôi sẽ không ngu ngốc từ bỏ cơ hội lần này nhường cho cậu, thứ hai cậu muốn tiếp cận Trình tổng thì cũng nên khôn ngoan một chút đi, cậu nghĩ Trình tổng sẽ đến xem buổi chụp hình của nhóm nghệ sĩ chưa chính thức làm gì chứ, ngu ngốc”

Tiêu Dật nghe thấy hai từ cuối kia liền gật gật đầu tán thành, Bạch Dịch có vẻ tức giận nhưng vẫn cố gắng không quát lớn mà từ từ nói ra kế hoạch của mình:

“Trí Văn cậu trước nghe tôi nói, cậu cũng biết Trình tổng không phải là người dễ dàng gặp mặt, tôi chỉ có thể dựa vào may mắn mới có thể tình cờ gặp mà thôi, lần trước nhóm người thực tập đến Sử Cát Cát chụp hình không phải là Trình tổng cũng đến đó sao, cho nên…”

Trác Trí Văn đưa tay về phía trước chặn Bạch Dịch lại:

“Tôi không muốn ở đây tốn thời gian với cậu nữa, chuyện ngày hôm nay coi như không có gì hết, chúng ta sau này ở trước mặt mọi người cứ như bình thường đi”

Trác Trí Văn nói rồi muốn rời đi, Bạch Dịch lúc này liền ở phía sau lưng đẩy mạnh cậu ta ngã xuống cầu thang, Tiêu Dật ở phía trên lúc này liền mở lớn hai mắt, hai tay nhanh chóng đưa tới che trước miệng ngăn không cho tiếng hét phát ra. Trác Trí Văn lăn từ trên bậc cầu thang xuống rất nhiều vòng, lúc cả người ngã xuống ở dưới mặt sàn bằng phẳng rồi vẫn còn ngẩng đầu lên mấp máy được vài chữ cậu… cậu… Bạch Dịch đứng thất thần ở đó một hồi, sau đó có vẻ cũng rất sợ hãi bỏ đi.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương