Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 58: Em cũng biết mình là hồ ly nhỏ sao

Bạch Dịch không chạy lên trên theo hướng phòng tập mà lại chạy xuống phía dưới, Tiêu Dật đứng ở trên lầu nhìn xuống một lúc không thấy Bạch Dịch quay lại mới vội vã chạy xuống chỗ Trác Trí Văn:

“Này Trí Văn, tỉnh dậy đi… Trí Văn…”

Trác Trí Văn đã hôn mê bất tỉnh không biết cái gì cả, Tiêu Dật lật người Trác Trí Văn lên phát hiện ra trên trán của cậu ta có chảy máu, chân tay cũng đều trầy xước hết cả, Tiêu Dật hốt hoảng luống cuống không biết phải làm thế nào chỉ còn biết cách đỡ Trác Trí Văn ngồi dậy, bởi vì Trác Trí Văn khá là cao lớn cho nên Tiêu Dật cũng chỉ biết đỡ cậu ta dậy ngồi dậy tựa vào bức tường sau đó nhanh chóng chạy lên chỗ phòng tập nhờ mọi người giúp đỡ.

“Không hay rồi, Trắc Trí Văn cậu ta bị ngã ở cầu thang” Áo thun trắng của Tiêu Dật bị dính lại một chút máu ở phía trước, cộng thêm với bộ dạng hốt hoảng kia của cậu khiến cho mọi người trong phòng tập lập tức đứng dậy chạy ra hỏi.

“Cậu ta hiện tại đang ở đâu?” Bùi Khâm hỏi

Tiêu Dật xoay người vừa chạy vừa nói:

“Ở phía dưới, nhanh đi theo tôi”

Tiêu Dật cùng 4 người đỡ Trác Trí Văn vào trong thang máy để đưa tới bệnh viện, lúc đợi thang máy đi xuống tầng 1 có một người trong nhóm nghệ sĩ thực tập lo lắng hỏi Tiêu Dật:

“Cậu ta sao lại như thế này?”

Tiêu Dật hả một tiếng, nếu bây giờ nói ra chuyện Bạch Dịch đẩy Trác Trí Văn xuống dưới tuy rằng đối với cậu không có bất lợi gì nhưng mà dù sao chuyện này cũng là chuyện của hai người bọn họ, một người ngoài như cậu tốt nhất vẫn là nên để cho hai người họ tự giải quyết thì hơn:

“Tôi cũng không biết, lúc đi đến thì đã thấy cậu ta nằm ở dưới sàn rồi”

Thang máy cuối cùng cũng xuống tới tầng 1, mọi người lại nhanh chóng đưa Trác Trí Văn ra bên ngoài, Tiêu Dật cũng chạy theo sau muốn đi đến bệnh viện xem thử, dù sao thì cậu và Trác Trí Văn cũng là bạn cùng phòng. Khi mọi người nhanh chân chạy ở phía trước, bàn tay của Tiêu Dật liền bị một lực đạo mạnh mẽ kéo ngược lại phía sau, tiếp đến liền truyền tới giọng nói nam tính có phần quen thuộc, hơn nữa hình như còn rất lo lắng:

“Làm sao đây?”

Trình Kiệt mới đi gặp đối tác về, lúc đứng ở trước thang máy định bước vào liền nghe thấy tiếng nhốn nháo truyền ra của thang máy kế bên, hắn theo phản xạ nhìn tới thì phát hiện ra hồ ly nhỏ nhà mình cũng ở trong đám người đó, ngoài người bị bất tỉnh đang được cõng đi kia thì hồ ly nhỏ nhà hắn chính là người chật vật nhất, đặc biệt áo thun trắng phía trước còn dính máu nhìn vô cùng nghiêm trọng, Trình Kiệt trong phút giây đó trái tim quặn thắt lại, ngoài lo lắng không hiểu sao còn có một chút tức giận.

Tiêu Dật còn chưa kịp mở miệng nói cái gì cả liền đã ngay lập tức bị kéo vào bên trong thang máy dành cho tổng giám đốc rồi. Cả một quá trình đó có một người trong số nhóm người đưa Trác Trí Văn đi đến bệnh viện nhìn thấy, tuy rằng cậu ta không nhìn thấy người kéo Tiêu Dật vào trong thang máy là ai nhưng mà cậu ta vẫn có thể nhìn ra được đó là thang máy chỉ dành cho Trình tổng. Nếu như Tiêu Dật mới thật sự là người của Trình tổng, như vậy Bạch Dịch kia há chẳng phải hàng giả sao.

Ở trong thang máy lúc này, Tiêu Dật bị Trình Kiệt vén áo lên cao xoay trước xoay sau đến chóng mặt:

“Em rốt cuộc có làm sao hay không?”

Tiêu Dật giải thích:

“Không sao, là vừa mới rồi có người ngã cầu thang, vết máu kia là do cậu ta lưu lại”

Trình Kiệt nghe vậy mới bình ổn lại một chút, ánh mắt nghiêm lại nhìn chằm chằm cả người Tiêu Dật một lượt từ đầu đến cuối:

“Có thật là không bị thương ở chỗ nào hay không?”

Tiêu Dật thất thần một chút, Trình Kiệt biểu hiện thế này thật là vượt quá mức tưởng tượng của cậu, bình thường Trình Kiệt nếu như không xấu xa trêu chọc thì luôn lãnh đạm làm việc gì cũng trầm ổn chậm rãi, đây là lần đầu tiên cậu nhìn thấy hắn mất kiểm soát như vậy, có điều trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy vui vẻ một chút, Tiêu Dật lắc đầu quả quyết nói:

“Không sao cả!”

Trình Kiệt tính ôm Tiêu Dật vào trong lòng liền bị đối phương nhanh chóng cản lại:

“Đừng có ôm, áo có máu đó”

Trình Kiệt thở nhẹ một hơi nhẹ giọng nói thế này:

“Vừa rồi anh thật sự rất lo lắng cho em”

Tiêu Dật một bộ dạng cố gắng nhịn cười, nhưng mà kết quả vẫn phải là quay sang một bên cười đến hạnh phúc. Trình Kiệt khoác lấy vai Tiêu Dật cúi đầu nói vào tai cậu:

“Vui vẻ như vậy sao?”

Tiêu Dật tiếp theo đó liền bị người ta mang lên phòng làm việc, ép buộc mang quần áo cởi hết ra rồi ném vào trong bồn tắm, lại bị Trình Kiệt thi hành trừng phạt sờ soạng khắp người, không chỉ như vậy hắn còn lợi dụng lúc cậu không để ý cho ngón tay vào trong động nhỏ của cậu, hai cậu lại phải phập phồng một hồi. Tắm xong rồi cả người thơm vô cùng, mặc áo choàng tắm màu trắng giống như cục bông nhỏ ngồi ở trong lòng của Trình Kiệt, Tiêu Dật không muốn ngồi cũng không thể nào có cách đứng dậy cho nên liền ngoan ngoãn ngồi ở đó không dám cử động loạn:

“Buổi tối sẽ vào bệnh viện thăm bạn, cho nên tối hôm nay sẽ không cùng anh đi ăn”

Trình Kiệt không cần phải suy nghĩ quá nhiều đáp luôn thế này:

“Thăm bạn xong thì cùng anh đi ăn”’

Tiêu Dật cảm thấy buổi tối ngày hôm nay nhất định sẽ có cái gì đó đáng để xem cho nên cậu mới muốn tới bệnh viện nhìn thử, bình thường Tiêu Dật không có nhiều chuyện như vậy nhưng chẳng qua chuyện này liên quan đến Bạch Dịch, mà Bạch Dịch đối với Trình Kiệt lại có ý đồ cho nên chuyện cũng như là có liên quan đến cậu rồi. Tiêu Dật có tính chiếm hữu rất cao, dĩ nhiên chuyện này nói xấu không xấu nhưng nói tốt cũng tuyệt đối không tốt, thế cho nên mới có chuyện một thời gian sau đó Trình Kiệt mỗi khi ở bên cạnh Tiêu Dật cùng người khác nói chuyện điện thoại liền phải mở loa ngoài cho người ta cùng nghe, tuy rằng khi ấy Tiêu Dật không có mở miệng ép buộc Trình Kiệt làm như vậy, nhưng cái hành động đối với hắn so với mở miệng ép buộc càng khủng bố hơn, dĩ nhiên chuyện này vẫn là để nói sau đi.

“Vậy lát nữa chúng ta cùng đi ăn, như vậy là được chứ gì?” Tiêu Dật ngẩng đầu nhìn Trình Kiệt làm ra một bộ dạng bất đắc dĩ.

Trình Kiệt buồn cười đưa tay luồn vào trong áo choàng tắm kia của Tiêu Dật bóp nhẹ một bên ngực cậu khẽ nói:

“Như thế nào, có phải bây giờ cảm thấy rất đáng kiêu ngạo rồi hay không?”

Tiêu Dật tỏ vẻ không liên quan đến mình:

“Là tự anh nói, em không nói!”

Trình Kiệt kéo áo choàng tắm trên người của Tiêu Dật xuống một chút, khiến cho hai bên vai cậu dễ dàng lộ ra, một bên ngực còn như ẩn như hiện sau lớp áo bông kia. Trình Kiệt cúi đầu xuống hôn lấy cần cổ của Tiêu Dật, không rõ là hương sữa tắm hắn mua riêng cho Tiêu Dật hay là bản thân của hồ ly nhỏ này luôn luôn ngọt ngào mà khiến cho hắn cứ mỗi lần dính vào rồi liền không muốn buông ra:

“Có phải ai quá cưng chiều em rồi hay không?”

Tiêu Dật bị nhột hơi hơi né tránh một chút, tay nhỏ luồn vào trong mái tóc đen ngắn của Trình Kiệt làm cho nơi đó có một chút bị rối tung lên:

“Trình Kiệt… làm việc đi”

Trình Kiệt hôn vào môi của Tiêu Dật, mang đầu lưỡi luồn vào bên trong khoang miệng của cậu, động tác vô cùng thần thục quen thuộc, giống như là khắp cả thân thể này từng mọi ngõ ngách không có chỗ nào là hắn không am hiểu cả. Trình Kiệt biết trên người Tiêu Dật có bao nhiêu điểm mẫn cảm, biết việc mình mỗi khi chạm vào nơi đó liền sẽ khiến cho sức lực của cậu bị hút cạn, chỉ có thể cứ như vậy mềm nhũn nằm ngoan ngoãn ở trong lồng ngực của hắn, khi hai người còn đang quyến luyến dây dưa thì phía bên người cửa liền truyền đến tiếng gõ theo sau đó là giọng nói của thư ký Tiểu Khiết:

“Trình tổng, đồ của ngài cần đã mang tới”

Trình Kiệt vẫn muốn tiếp tục hôn môi Tiêu Dật nhưng kết quả là bị Tiêu Dật kiên quyết đẩy ra, Tiêu Dật luôn cảm thấy vị thư ký Tiểu Khiết này làm việc rất chuyên nghiệp, cho dù mỗi lần cậu lên phòng của Trình Kiệt cô ấy luôn dùng ánh mắt tò mò một chút, trong đầu cậu hẳn đã biết được là cô ấy nghĩ cái gì, nhưng mà thư ký Tiểu Khiết từ đầu đến cuối vẫn không mở miệng hé một câu nào cả. Trình Kiệt đứng dậy đi ra bên ngoài lấy đồ, hắn nhờ Tiểu Khiết đặt cho hàng cho hắn một bộ chiếc áo của nam, bởi vì chiếc áo kia của Tiêu Dật đã dính máu không thể mặc đi ra ngoài được, có điều khi nói Tiểu Khiết đặt đồ hắn lại quên mất không nói số đo của Tiêu Dật thế cho nên khi cô ấy đặt đồ lại chiếu theo số đo của hắn mà chọn. Tiêu Dật cầm lấy chiếc áo sơ minh trắng kia đưa lên nhìn, nhìn trái phải một lúc rồi mang ướm ở trên người, áo sơ mi thật là dài, chiều dài của nó cũng gần che kín được mông của cậu:

“Trình Kiệt, áo này quá lớn rồi”

Trình Kiệt nhìn người trước mặt đang nhìn áo sơ mi nghiêm túc đánh giá thì buồn cười:

“Nếu không thì em cứ mặc như vậy là được rồi”

Tiêu Dật liếc mắt nhìn Trình Kiệt rồi cầm áo sơ mi kia vào trong phòng tắm, lúc Tiêu Dật đi ngang qua chỗ của Trình Kiệt liền bị hắn kéo lại giữ chặt:

“Anh giúp em mặc”

Tiêu Dật cũng chẳng buồn từ chối nữa, dù sao thì cậu có từ chối cũng còn có ích gì nữa hay sao, Trình Kiệt mang dây áo choàng tắm thắt hờ hững bên eo của Tiêu Dật cởi ra, rất nhanh phần da thịt màu lúa mạch trơn bóng liền hiện ra ở trước mặt hắn. Trình Kiệt quen không ít cô gái, da trắng sứ có, da nâu khỏe khoắn đều có, nhưng mà hồ ly nhỏ phía trước này giống như là có tà thuật vậy khiến cho hắn mỗi lần nhìn tới thân thể cậu liền trầm mê điên loạn muốn đưa tay chạm tới sờ soạng thật nhiều. Tiêu Dật thấy Trình Kiệt cứ nhìn chằm chằm mình như vậy thì mất tự nhiên ho nhẹ một tiếng, Trình Kiệt cởi áo choàng tắm của Tiêu Dật xuống rồi cầm lấy áo sơ mi lớn kia mặc vào người cho cậu, Trình Kiệt đứng ở phía sau lưng Tiêu Dật giúp cậu xỏ tay vào, khi hai tay được xỏ vào trong ống tay áo rồi Trình Kiệt liền ở phía sau đó ôm lấy eo của Tiêu Dật, cằm đặt ở bên vai trái của người ta mang hơi thở trầm thấp nóng rực truyền tới tai đối phương:

“Dáng người thật đẹp”

Nói rồi Trinh Kiệt liền đưa tay sờ xuống mông của Tiêu Dật, lực ở tay bóp lấy mông cậu một chút giống như là một đầu bếp chuyên nghiệp nhào nặn bột bánh vậy:

“Đều đẹp…”

Tiêu Dật hiện tại đột nhiên có một suy nghĩ, đó chính là nghĩ mình sau này không nên đến văn phòng của Trình Kiệt quá nhiều, mỗi lần cậu đến văn phòng của hắn hắn đều không tập trung làm việc, công việc đều không động vào một chút nào cả mà chỉ cùng cậu chơi đùa. Nghĩ tới chuyện Tô Đắc Kỷ lật đổ cả triều Thương, Trụ vương hoang dâm vô đạo trầm mê trong sắc dục cái này có phải hay không cũng gần giống như là hoàn cảnh của Trình Kiệt hiện giờ, nếu như Trình Kiệt không tập trung xử lý công việc nhất định sẽ khiến cho Trình thị bị tổn thất nặng nề, nguyên nhân này không phải là vì cậu mà ra hay sao. Tiêu Dật còn đang suy nghĩ mông lung liền bị hôn nhẹ vào má một cái, tiếp theo sau đó liền nghe thấy tiếng nói dịu dàng trầm thấp ở bên tai cậu vang lên:

“Đang suy nghĩ cái gì?”

Tiêu Dật hả một tiếng, cuối cùng liền trả lời thế này:

“Gần đây có xem lại bộ phim Tô Đắc Kỷ”

Trình Kiệt một tay sờ mông của Tiêu Dật, một tay nghịch hạt đậu nhỏ của cậu:

“Hửm?”

Tiêu Dật thở dài bộ dáng hiện tại này có giống với Trình tổng giám đốc lớn hay sao, Tiêu Dật nắm lấy cổ tay phía trước của Trình Kiệt một chút:

“Cảm thấy anh so với Trụ vương rất giống nhau”

Trình Kiệt hơi ngừng lại, ánh mắt đột nhiên chuyển lạnh, bàn tay ở phía sau mông của Tiêu Dật cũng dùng sức dày vò hơn một chút:

“Là người nào đóng Trụ vương?”

Tiêu Dật bị đau liền nhíu mày, tay nhỏ nhanh chóng đưa tới nắm lấy tay đang bóp mông mình kia:

“Trình Kiệt, chính là muốn nói anh dạo gần đây không quan tâm đến công việc đó”

Không gian tiếp theo liền rơi vào trầm mặc, sau đó liền phát ra một tiếng cười lớn ha ha của Tiêu Dật:

“Em cũng biết mình là hồ ly nhỏ sao?”

Tiêu Dật không muốn làm trễ nải công việc của Trình Kiệt, tổng giám đốc đứng đầu công ty có rất nhiều công việc cần phải giải quyết, hắn cũng không phải là có năng lực hô mưa gọi gió chớp mắt một cái liền có thể giải quyết hết tất cả, cũng không thể mang cho người khác xử lý giúp được, có những công việc bí mật của công ty chỉ có một mình tổng giám đốc lớn biết được mà thôi:

“Trình Kiệt, anh đừng lúc nào ưm…”

Vẫn là chưa nói hết câu miệng nhỏ đã bị chặn lại rồi, Tiêu Dật bị xoay người lại đối diện với Trình Kiệt, đầu lưỡi của cậu như cũ bị Trình Kiệt mút mạnh lấy đến muốn hỏng, môi mỏng bị dày vò điên cuồng, nước miếng trong suốt theo khóe miệng tràn ra chầm chậm chảy xuống dưới cằm, men theo cần cổ di chuyển tới yết hầu gợi cảm tinh tế kia. Tiêu Dật mỗi lần bị hôn đều rơi vào trạng thái trống rỗng, đau đớn cũng không hề hấn gì cả chỉ cảm thấy khoái cảm càng tăng lên cao. Tiêu Dật đột nhiên giật mình khi bị một vật xâm nhập vào điểm nhạy cảm, tay nhỏ vốn định đưa ra phía sau cản lại thì đã bị Trình Kiệt mạnh mẽ chế trụ rồi. Rất khó thích ứng cho dù đã là lần thứ hai rồi vẫn không thể nào thôi đau đớn, Trình Kiệt rời khỏi môi Tiêu Dật cúi đầu hôn lên mái tóc mềm mại của cậu, Tiêu Dật thở dốc một phần vì thiếu dưỡng khí sau nụ hôn kia, một phần vì đau đớn ở phía dưới dồn dập truyền tới:

“Trình Kiệt… em đau”

Trình Kiệt vỗ vỗ mông nhỏ của Tiêu Dật dịu giọng dụ dỗ:

“Hồ ly nhỏ, mỗi ngày anh sẽ giúp em mở rộng một chút, làm quen rồi sẽ không đau nữa”

Một chân của Tiêu Dật bị Trình Kiệt nhấc lên cao, một chân run run chống đỡ thân mình, Trình Kiệt mang đầu ngón tay tiến nhập hoàn toàn vào nơi đó, Tiêu Dật hít một ngụm khí lạnh khe khẽ rên rỉ:

“Đau…”

Trình Kiệt dỗ dành:

“Thả lỏng”

Tiêu Dật hừ hừ một tiếng, động nhỏ phía dưới không những không thả lỏng được mà càng ngày càng muốn co lại hút thật chặt lấy ngón tay của hắn. Nơi đó của Tiêu Dật vừa nóng vừa chật khít, bởi vì không có gel hỗ trợ cho nên chỉ một ngón tay của Trình Kiệt thôi đã là quá sức với Tiêu Dật rồi, Tiêu Dật cả người toát mồ hôi hột, từ vầng trán cho đến lưng áo cũng rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, ánh mắt mơ màng khép hờ, hai tay bám lên vai của Trình Kiệt khiến cho áo sơ mi của hắn cũng nhăn nhúm:

“Trình Kiệt… đỡ em… đứng không nổi nữa… hừ…”

Trình Kiệt thở nhẹ một hơi rồi rút tay ra khỏi động nhỏ bức người kia, hắn nhanh chóng đỡ lấy mông của Tiêu Dật bế cậu tiến tới ghế sô pha dài đặt nằm xuống ở trên đó:

“Sức khỏe yếu như vậy, sau này làm sao chịu nổi đây?”

Từ khi Trình Kiệt mang ngón tay kia rút ra bên ngoài, mông nhỏ của Tiêu Dật liền bị đau, khi nằm xuống ghế sô pha êm ái kia cả người không tự chủ khẽ co lại một chút, gương mặt có điểm đáng thương hai mắt long lanh mở lớn nhìn Trình Kiệt chớp nhẹ:

“Không thể chịu nổi đâu…”

Trình Kiệt buồn cười, hồ ly nhỏ này đích thị là đang giả bộ rồi có điều hắn cũng không có ý định vạch trần người ta:

“Không cần lo lắng, anh từ từ giúp em, mỗi ngày đều luyện tập một chút, không tin không có sức khỏe tốt”

Tiêu Dật lại giả bộ đáng thương, muốn lấy dáng vẻ đáng thương này để bức ép Trình Kiệt từ bỏ ý định ăn mình:

“Trình Kiệt… thật là đau lắm”

Trình Kiệt vỗ vỗ bắp đùi nuột nà của Tiêu Dật nở nụ cười xấu xa, ánh mắt mang theo tiếu ý như muốn nói rằng hắn sớm đã biết cậu giả bộ rồi:

“Được rồi, thật đau lòng, anh sau này sẽ thật dịu dàng với em”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương