Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 74: Hồ ly nhỏ kiều mỵ

Trình Kiệt ôm Tiêu Dật ở trong lòng khẽ gọi thử:

“Tiểu Dật, Tiểu Dật,…”

Sau khi xác nhận người trong lòng không có động tĩnh gì thì đầu ngón tay của Trình Kiệt bị kẹp giữa hai mông nhỏ của Tiêu Dật hơi hơi cử động một chút, có điều là cử động tiến sâu cắm vào chứ không phải là dần dần rút ra:

“Tiểu Dật… Tiểu Dật”

Tiêu Dật cả ngày hôm nay có lẽ quá mệt mỏi, vì chuyện của Trình Kiệt mà làm loạn một hồi khóc la cả nửa buổi cho nên mới ngủ say như vậy, để mức ngay cả ngón tay của ai đó ở trong động nhỏ của mình rồi cũng chỉ hơi nhíu mày một chút rồi lại ngủ ngon lành. Trình Kiệt rất cẩn trọng, hắn đột nhiên nghĩ ra một ý chi bằng ở ngay tại lúc này ăn hồ ly nhỏ luôn, đến lúc mà hồ ly nhỏ say ngủ này phát hiện ra chắc hẳn Tiểu Kiệt Kiệt đã nằm sâu ở trong mông người ta rồi. Trình Kiệt khe khẽ ngồi dậy, thật cẩn thận kéo chăn của Tiêu Dật vứt sang một bên, lại mang hai chân của cậu nâng lên tách rộng ra, cả một quá trình đó Trình Kiệt đến thở nhẹ cũng không dám chỉ có thể cố nhịn thống khổ mà quan sát từng biểu cảm sắc mặt của người ta để tùy việc hành động. Trình Kiệt lấy rất nhiều gel bôi trơn, hắn mang toàn bộ số gel trong lọ ra bôi vào nơi đó của Tiêu Dật khiến cho nơi đó trở lên bóng loáng lấp lánh dưới ánh đèn, Trình Kiệt muốn dùng thật nhiều gel để giảm bớt sự khó chịu cho Tiêu Dật cũng là để cho cậu không bị kinh động mà đột nhiên thức dậy nếu không mọi chuyện của hắn sẽ hỏng bét hết.

Lúc Trình Kiệt đưa thêm một ngón tay nữa vào động nhỏ chật hẹp kia của Tiêu Dật, người đang nằm ngay lập tức cử động ưm lên một tiếng, Trình Kiệt vội vàng giữ nguyên tư thế như vậy rồi đưa tay lên vai của Tiêu Dật vỗ vỗ theo nhịp. Làm được một lúc mới thấy ở giữa hai đôi lông mày của ai kia không còn có vết nhăn nữa thì Trình Kiệt mới tiếp tục đút sâu thêm vào, chân của Tiêu Dật có lẽ không được thoải mái cho nên muốn duỗi thẳng ra có điều lại ngay lập tức bị Trình Kiệt nhẹ nhàng ngăn chặn, Tiêu Dật có vẻ không vừa lòng liền muốn xoay người sang một bên, hai đầu ngón tay của Trình Kiệt cũng theo đó phải đi ra ngoài, Tiêu Dật khe khẽ ưm một tiếng nho nhỏ.

Trình Kiệt đợi Tiêu Dật bình ổn trở lại rồi lại tiếp tục lật ngửa người cậu lại, mang hai chân tách ra như cũ, lần này hắn không có chần chừ nữa, chỉ sợ còn chần chừ thì hồ ly nhỏ kia sẽ thức dậy. Trình Kiệt nhanh chóng đưa Tiểu Kiệt Kiệt nóng như gậy sắt đang nung nóng kia tới trước cửa động của Tiêu Dật chà sát thăm dò, Tiêu Dật hai mắt vẫn nhắm nghiền nhưng mà miệng nhỏ lại mấp máy:

“Ưm… hừ…”

Trên trán của Trình Kiệt lấm tấm mồ hôi kìm nén, sắc mặt cũng vặn vẹo vì cố gắng nén nhịn dục vọng của chính bản thân, ngay cả hơi thở của hắn cũng trở nên thô trầm hơn rất nhiều, hắn cúi đầu vào tai của Tiêu Dật khe khẽ gọi cậu một tiếng:

“Tiểu Dật…”

Tiêu Dật trong vô thức nghe thấy có người gọi mình cũng mơ mơ màng màng ưm ưm đáp lại. Trình Kiệt dừng lại động tác, Tiểu Kiệt Kiệt ở bên ngoài động nhỏ của Tiêu Dật vẫn chưa tiến vào, hắn hít thở một hơi giống như là tập trung sức lực ngay lập tức đẩy người thật mạnh tiến đến, phía trong nơi đó vừa nóng vừa chật hẹp bao lấy gậy sắt như muốn nổ tung kia của hắn. Tiêu Dật cảm giác đau đớn bất ngờ truyền đến liền giật mình mở lên hai mắt há miệng muốn hét lớn, nhưng mà miệng chỉ vừa mới mở ra được còn chưa kịp phát ra bất cứ tiếng la nào thì đã bị Trình Kiệt dùng miệng chặn lại, đầu lưỡi của hắn vô cùng điêu luyện khiến cho Tiêu Dật không biết nên phải làm thế nào đánh đuổi được khuôn miệng kia ra để hít thở, hai tay của Trình Kiệt nắm chặt lấy hai cổ tay của Tiêu Dật khóa chặt xuống giường, phía dưới chuyển động đâm tới theo tiết tấu tuy rằng nhanh nhưng lại rất dịu dàng không có điên cuồng như lần ở Tam Á đó. Bởi vì miệng của Tiêu Dật đã bị Trình Kiệt dùng đầu lưỡi của mình chế ngự cho nên cậu không có cách nào phát ra tiếng nói chống cự, ngay cả tay chân cậu cũng đều chung một số phận bị khóa chặt không thể nào cử động, trong phòng yên tĩnh chỉ có duy nhất tiếng va chạm của da thịt khiến cho người ta vừa nghe liền đỏ mặt. Tiêu Dật cảm thấy phía dưới vừa đau đớn vừa trướng đau, miệng không thể nào mở ra cho nên liền uất ức dùng ánh mắt chuẩn bị chảy nước mắt kia nhìn hắn. Trình Kiệt nhìn thấy Tiêu Dật như vậy liền dừng lại động tác, hắn nghiêng đầu cho Tiêu Dật được thông thở, Tiêu Dật ngay lập tức thở mạnh liên tục, khuôn ngực phập phồng mãnh liệt, sau đó ánh mắt hoảng sợ kia nhìn tới Trình Kiệt liền như muốn sắp khóc, giọng nói bởi vì thiếu dưỡng khí mà không thể trôi chảy được:

“Anh… anh làm cái gì… đau quá…”

Trình Kiệt quả thật không động nữa, hắn để Tiểu Kiệt Kiệt ở trong động nhỏ kia của cậu một lúc rồi cúi đầu xuống bên cần cổ cậu khẽ hôn nhẹ:

“Vẫn còn đau sao?”

Tiêu Dật dùng chút sức lực còn lại đưa tay đẩy đẩy vai của Trình Kiệt:

“Đau… đau… anh tránh ra đi…”

Trình Kiệt vẫn vững vàng đè ở trên người của Tiêu Dật:

“Tiểu Dật chậm đã, là em đang hoảng sợ nên mới như vậy, em từ từ bình tĩnh lại một chút sẽ không cảm thấy đau”

Tiêu Dật hít thở thật sâu, môi mỏng run run khàn giọng;

“Đau đau… không muốn làm”

Trình Kiệt cố gắng kiềm chế không ngay lập tức ra vào thật mạnh mẽ, hắn đưa tay vuốt tới mái tóc của Tiêu Dật dịu giọng:

“Tiểu Dật phối hợp với anh, anh chuyển động nhẹ một cái, em xem có còn đau hay là không”

Hố sâu tâm lý về chuyện ở Tam Á lần đó đối với Tiêu Dật mà nói là rất lớn, cậu nghĩ nơi đó của cậu nhỏ như vậy mà cái kia của Trình Kiệt lớn như thế chỉ cần đâm tới khẳng định sẽ đau đớn thế cho nên luôn không muốn thử lắc đầu kịch liệt:

“Không không… em không muốn… anh đi ra đi”

Trình Kiệt cúi đầu hôn vào má của của Tiêu Dật:

“Tiểu Dật đừng sợ, chỉ thử một chút mà thôi, sẽ không đau như em nghĩ”

Tiêu Dật kiên quyết không muốn, cậu hiện tại có chút hoảng loạn rồi:

“Không không… không thể được… em không muốn”

Trình Kiệt hôn vào môi của Tiêu Dật, hắn lần này nhất định phải… cho dù Tiêu Dật có từ chối đi chăng nữa thì hắn của phải giải tỏa, nhưng mà trước đó hắn vẫn cố muốn dỗ dành Tiêu Dật phối hợp cùng mình trước, nếu như cậu không chịu phối hợp đến cùng thì hắn mới làm tới bước kia:

“Tiểu Dật bình tĩnh nghe anh này… sẽ rất thoải mái nếu như em phối hợp…”

Tiêu Dật sợ tới mức nức nở đáng thương, cậu nói cũng không rõ ràng thỉnh thoảng lại nấc lên một chút:

“Trình Kiệt… em sợ…”

Trình Kiệt cho Tiêu Dật một nụ cười trấn an, hắn đưa tay xuống nhấc một chân của Tiêu Dật đặt ở trên hông của mình rồi giữ lấy:

“Tiểu Dật đừng sợ, sẽ rất thoải mái”

Tiêu Dật nấc lên một nhịp rồi dùng tay nắm chặt lấy ga giường giống như là đang cố sức chịu đựng, Trình Kiệt nhìn thấy bộ dạng kia của Tiêu Dật liền hiểu ý, hắn khẽ di chuyển người một chút, cả một quá trình đó đều vô cùng thư thái chậm rãi ước chừng cho tới thời điểm hiện tại hắn chưa bao giờ tiến công chậm đến như thế, tốc độ so với một con rùa chỉ hơn một chút mà thôi. Tiêu Dật ở một bên hít thở mạnh, mỗi lần Trình Kiệt tiến vào càng sâu thì cậu lại càng nắm chặt ga trải giường mạnh bấy nhiêu, nhưng có một điều kỳ lạ là thì ra cũng không có đau như cậu đã nghĩ, tuy rằng có thật sự đau nhưng bù lại cũng có khoái cảm sung sướng, thật sự vừa thống khoái vừa khó chịu, cảm xúc lẫn lộn muốn nổ tung nhưng lại không có cách nào giải tỏa. Đúng lúc này Trình Kiệt liền dừng lại hỏi cảm giác của Tiêu Dật:

“Tiểu Dật, thấy như thế nào?”

Tiêu Dật mím mím môi cố gắng không bật ra tiếng rên rỉ:

“Trình Kiệt… em… rất là kỳ quái”

Trình Kiệt lại tiếp tục di chuyển, hắn vẫn giữ tốc độ của một con rùa như cũ:

“Không đau là được rồi, làm thêm một chút rất nhanh thì hết kỳ quái”

Tiêu Dật đỏ mặt gật đầu khẽ ưm một tiếng, Trình Kiệt sau nhiều lần chuyển động chậm đến phát điên như vậy thì khó chịu không thể nhịn được muốn làm nhanh hơn, nhưng mà hắn sợ dọa hồ ly nhỏ phía dưới tiếp nhận kinh sợ nữa cho nên hắn không dám làm liều mà hỏi ý kiến của cậu:

“Tiểu Dật, anh có thể nhanh hơn một chút nữa… có được không?”

Tiêu Dật cũng cảm thấy khó chịu vô cùng, cả người chẳng khác nào bị hàng nghìn hàng vạn con kiến cắn lấy, nhất là nơi giữa hai mông kia của cậu lại có cảm xúc vô cùng xấu hổ giống như là… giống như là khó nhịn muốn nơi đó của Trình Kiệt ra vào thật nhiều thật nhanh vậy:

“Như vậy… như vậy… làm nhanh liền sẽ bị đau sao?”

Trình Kiệt khàn giọng, gân xanh ở trên trán đã sớm hiện lên rõ ràng:

“Sẽ không quá nhanh cho nên nơi đó của Tiểu Dật sẽ không bị đau, ngược lại còn sẽ sảng khoái”

Tiêu Dật đỏ mặt nói nhỏ:

“Như vậy… Tiểu Dật muốn sảng khoái”

Trình Kiệt thấy hồ ly nhỏ kia động tình như vậy liền thở mạnh một tiếng, thân dưới di chuyển nhanh hơn một chút làm cho miệng nhỏ mê người của ai đó ngay lập tức phát ra tiếng rên rỉ dâm đãng tiêu hồn:

“Ưm… a… Trình Kiệt… quá sức… chậm một chút”

Trình Kiệt theo lời của Tiêu Dật đúng là di chuyển chậm lại một chút, thật ra thì chậm lại bao nhiêu đồng nghĩa với việc Trình Kiệt càng đau đớn muốn nổ tung bấy nhiêu. Động nhỏ của Tiêu Dật thật sự rất là quỷ quái, hắn vừa vào liền ngay lập tức hút chặt lấy hắn không muốn buông, ngay cả một chút nới lỏng cũng không có, nếu như hắn không mạnh mẽ tiến công thì động nhỏ này cứ càng ngày càng thít chặt lấy hắn làm cho Tiểu Kiệt Kiệt nãy giờ bị tổn thương đau đớn không ít. Tiêu Dật cảm thấy bản thân mình thật là xấu hổ, vì sao lại có suy nghĩ muốn Trình Kiệt hiện tại phải làm thật nhanh, nhưng bởi vì biết suy nghĩ đó quá mức xấu xa cho nên cậu từ đầu đến cuối không dám nói, cuối cùng hai người cứ tự dày vò nhau như vậy cho đến khi Trình Kiệt kéo tay của Tiêu Dật lên để cậu ngồi ở trên đùi mình:

“Tiểu Dật, em tự điều chỉnh theo ý muốn của em đi”

Tiêu Dật ngồi như vậy càng cảm khiến cho Tiểu Kiệt Kiệt cắm sâu hết sức vào trong động nhỏ đó của cậu, cảm tưởng như là chạm tới đỉnh điểm rồi hơn nữa lại làm cho khoái cảm trong lòng cậu tăng cao thật là muốn nhấc mông lên xuống để cảm nhận càng nhiều hơn:

“Không… em không muốn… không được tự nhiên”

Trình Kiệt một tay bóp mông của Tiêu Dật, một tay trêu đùa điểm nhỏ cương cứng mẫn cảm kia của cậu:

“Có cái gì mà không được tự nhiên đây?”

Tiêu Dật trong lòng nóng như lửa đốt, cậu ham muốn Trình Kiệt lắm rồi nhưng bởi vì xấu hổ cho nên nãy giờ vẫn bất động:

“Không… sẽ xấu hổ… anh sẽ cười”

Trình Kiệt nhìn thấy dáng vẻ này của Tiêu Dật trong lòng sớm đã nhận định được mình bắt được một hồ ly nhỏ kiều mỵ rồi, hơn nữa hình như là có ham muốn sinh lý rất cao nhưng lại cố gắng nhẫn nhịn, bởi vì mỗi lần cậu lên tiếng thì mông nhỏ phía dưới lại không ngừng dùng lực hút thật chặt lấy Tiểu Kiệt Kiệt của hắn:

“Anh không cười, anh sao lại cười em được”

Tiêu Dật mím mím môi, gương mặt đỏ bừng kích tình, ánh mắt hiện rõ lên tia ham muốn cao độ:

“Trình Kiệt… anh phải không được nghĩ… anh không được nghĩ linh tinh”

Trình Kiệt cố gắng nhịn cười, hắn cúi người ngậm lấy một bên ngực của Tiêu Dật, dùng đầu lưỡi mơn trớn trêu đùa cậu, làm cho dục vọng trong người cậu càng nâng cao lên đến đỉnh điểm. Tiêu Dật nhịn không được nữa cuối cùng cũng quyết định tự mình động, mỗi lần nhấc mông lên hạ xuống liền bị khoái cảm đánh úp tới nhưng mà cậu… vẫn không sao thỏa mãn được, trong lòng vẫn thật là khó chịu. Tiêu Dật cắn răng động thân nhanh hơn một chút, cứ tự nhủ rằng mình chỉ nhanh hơn một chút, nhanh hơn một chút mà thôi nhưng kết quả liền tự biến mình thành tiểu dâm đãng ở trước mặt Trình Kiệt từ lúc nào không hay. Trình Kiệt nhìn người tự mình động tình trong lòng ánh mắt liền trầm xuống, hắn đưa tay bóp chặt lấy mông của Tiêu Dật, Tiêu Dật ngay lập tức ưm ưm a a vô cùng mê người. Cho đến lúc Tiểu Dật Dật ở trước bụng của Trình Kiệt bắn tới thứ dịch nóng ấm kia Tiêu Dật liền ngã gục xuống bên vai hắn phì phò nói:

“Trình Kiệt… mệt”

Trình Kiệt vỗ vỗ vào vai của Tiêu Dật khẽ vuốt ve, Tiêu Dật thỏa mãn rồi nhưng mà hắn vẫn còn chưa thỏa mãn thế cho nên hắn liền đặt Tiêu Dật nằm xuống giường, bây giờ mới là lúc hắn bắt đầu. Tiêu Dật những tưởng rằng Trình Kiệt đặt mình xuống để nghỉ ngơi, ai ngờ lưng vừa mới chạm xuống giường thì cả người liền rung chuyển mãnh liệt, người phía dưới điên cuồng ra vào, Tiêu Dật sớm đã dùng hết sức lực vào lần tự mình động vừa rồi cho nên hiện tại chân tay liền mềm nhũn không còn sức chống cự chỉ còn biết dùng miệng kêu la:

“Trình Kiệt… ưm… ha…a Trình Kiệt… mệt mệt… không được nữa…”

Trình Kiệt cúi đầu hôn vào môi của Tiêu Dật, ở bên dưới bắt đầu điên cuồng mà chuyển động, Tiêu Dật ưm a liện tục tuy rằng mệt mỏi đến mức chân tay rã rời, eo nhỏ cũng giống như bị Trình Kiệt nắm đến sắp gãy đến nơi, nhưng mà cậu vẫn có thể cảm nhận được khoái cảm liên tục tiến đến, khiến cho đầu óc của cậu cứ như vậy lâm vào mê man phó mặc cho Trình Kiệt làm càn.

“Trình Kiệt… ưm… Trình Kiệt”

Trình Kiệt bị tiếng gọi dụ tình kia của Tiêu Dật mà muốn dừng lại cũng không thể, hắn cảm giác Tiểu Kiệt Kiệt có vẻ chuẩn bị phóng thích hắn liền tăng tốc tiến tới đâm mạnh đến nơi sâu nhất của Tiêu Dật, rất nhanh sau đó Trình Kiệt liền ôm chặt lấy Tiêu Dật bắn ra dịch nóng nín nhịn bấy lâu kia, Tiêu Dật cảm nhận được phía bên trong của mình có dòng dịch nóng bỏng bắn vào thì thở phào một hơi, nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.

Kết quả hồ ly nhỏ nào đó được thỏa mãn rồi liền cứ như vậy chìm vào giấc ngủ, Trình Kiệt ngồi ở bên cạnh quan sát Tiêu Dật, ngón tay chạm nhẹ vuốt vuốt mái tóc của cậu yêu thương khẽ mỉm cười, người này chính là tâm can bảo bối của hắn khiến cho hắn luôn luôn cẩn trọng không dám vô ý tổn thương thêm lần nào nữa. Trình Kiệt cúi đầu hôn nhẹ vào môi của Tiêu Dật rồi bước xuống giường lấy khăn ấm lau qua loa người cậu một lượt để cho cậu có thể thoải mái an ổn mà ngủ say. Trình Kiệt buổi tối hôm đó rất vui vẻ, hắn mãi cho đến khuya vẫn cứ nằm ở bên cạnh Tiêu Dật ngắm nhìn, hắn muốn khắc sâu từng đường nét trên gương mặt, trên thân thể này vào tâm trí hắn, để cho hắn vĩnh viễn không thể quên được người quan trọng này.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương