Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 88: Chỉ ngủ thôi

Kết quả ngày hôm ấy Tiêu Dật vào hang sói nhưng vẫn có thể nguyên vẹn bình an, ngược lại Trình Kiệt thì có một đêm khó chịu thống khổ, hắn đã mang hết tất cả nội dung trong bản hợp đồng kia phân tích một lượt, từ những thuận lợi cho đến giả thuyết những tình huống xấu nhất có thể xảy ra nói cho Tiêu Dật hiểu, mang bản hợp đồng đó triệt để lý giải đến mức không còn kẽ hở nào nữa nhưng mỗi khi Trình Kiệt nói đi ngủ Tiêu Dật liền lắc đầu nói muốn xem lại một lượt.

“Được rồi Tiểu Dật, chúng ta cùng nhau ngủ thôi” Trình Kiệt nhìn đến đồng hồ treo trên tường đã gần mười một giờ rồi

Tiêu Dật ánh mắt chăm chú nhìn tới hợp đồng trên tay lắc đầu:

“Em muốn xem lại một lần nữa”

Câu nói này Tiêu Dật đã nói không biết bao nhiêu lần rồi, hắn còn sợ Tiêu Dật đã đọc thuộc lòng từng câu từng chữ trong bản hợp đồng đó rồi. Trình Kiệt thở dài vừa khó chịu vừa đau lòng quan sát Tiêu Dật, Tiêu Dật ngồi ở trên ghế sô pha khoanh tròn chân, đầu nhỏ tựa ở trên vai Trình Kiệt, ánh mắt chăm chú nhìn tới bản hợp đồng, thỉnh thoảng sẽ đưa tay chỉ đến một dòng chữ nào đó hỏi lại hắn:

“Trình Kiệt, chỗ này thật sự sẽ không có vấn đề gì sao?”

Hợp đồng này là do đích thân Trình Kiệt hắn thảo ra đương nhiên là sẽ không có vấn đề gì cả, nếu như nói là xấu thì cũng chỉ là lợi ích của hắn mà thôi chứ Tiêu Dật sẽ không bị làm sao nghiêm trọng:

“Không có, chỗ này rất ổn”

Tiêu Dật gật đầu ngáp một cái, ngón tay nhỏ lật mở trang hợp đồng khác xem xét một lượt:

“Trình Kiệt, chỗ này cũng sẽ không sao hả?”

Trình Kiệt kiên nhẫn đáp:

“Không sao!”

Tiêu Dật ngẩng đầu nhìn Trình Kiệt mỉm cười:

“Có anh thật tốt, có thể giúp em xem qua vấn đề này”

Trình Kiệt cầm lấy bản hợp đồng trên tay Tiêu Dật đóng lại, hai mắt của Tiêu Dật ướt ướt phiếm đỏ vừa nhìn qua là biết ngáp chảy nước mắt, hắn đau lòng nói khẽ:

“Đi ngủ thôi”

Tiêu Dật gật đầu, lưng cũng có chút mỏi nhừ, chân vì ngồi mãi một tư thế như vậy cho nên khi đứng dậy tê rân không thể bước đi ngay được. Trình Kiệt cúi người bế Tiêu Dật ở trên tay đi vào phòng ngủ đặt lên giường:

“Đã nói đi ngủ sớm rồi, em xem em ngồi đến thành ra như vậy”

Tiêu Dật vừa được đặt ở trên giường liền ngay lập tức chui vào chăn mang áo choàn tắm cởi ra, Trình Kiệt còn chưa kịp sung sướng thì người ta đã nói thế này rồi:

“Trình Kiệt không được nhé, hôm nay chúng ta chỉ ngủ thôi”

Trình Kiệt nhíu mày:

“Làm một lần cũng không được sao?”

Tiêu Dật lắc đầu mang chăn kéo lên đến tận cổ chỉ để lộ ra cái đầu nhỏ nhắn kia:

“Không được, chỉ ngủ thôi”

Trình Kiệt thở một hơi nặng nề rồi nâng chăn nằm xuống bên cạnh Tiêu Dật, hắn quả thật không có làm gì cậu chỉ đơn giản là nằm bên cạnh thôi, Tiêu Dật đang nằm xoay lưng lại với Trình Kiệt liền quay lại gối đầu lên tay hắn khe khẽ nói:

“Trình Kiệt, em nghĩ sẽ không nhận hợp đồng này”

Trình Kiệt ôm lấy Tiêu Dật có chút khó hiểu, hợp đồng này là do hắn vì cậu mà tự tay soạn thảo đương nhiên sẽ chỉ có lợi tuyệt đối không có hại, vừa mới rồi ngồi rất lâu cùng cậu phân tích hợp đồng Tiêu Dật còn liên tục gật đầu hiểu ý, đến hiện tại lại đột nhiên nói không muốn nhận hợp đồng này:

“Sao thế?”

Tiêu Dật thở dài một hơi, vấn đề này cậu cũng suy nghĩ suốt cả ngày hôm nay rồi, trước không nói đến việc hợp đồng đó thật sự rất có lợi hay chỉ là một cái bẫy hoa mĩ, cậu là lo lắng mình chưa có chỗ đứng gì trong giới giải trí, cũng chưa bao giờ được xuất hiện trước công chúng, lần này là một vị trí quan trọng nếu như làm không tốt chỉ e sau này có muốn bước tiếp cũng khó. Hôm nay cùng Bạch Dịch đi ăn cơm, cậu ta dựa vào Dương Đại Lực mới có được vai diễn phụ này trong lòng cậu đã cười nhạo cậu ta, nếu như bây giờ cậu nhận hợp đồng này không phải là cậu cũng đang cười nhạo bản thân mình hay sao, cho dù Trình Kiệt nói không biết vì sao Sử Cát Cát lại chọn cậu nhưng trong thâm tâm cậu chắc chắn chuyện này là do Trình Kiệt làm, nếu không thì làm gì có chuyện một bộ sưu tập quan trọng như vậy lại để cho một người không hề có tên tuổi gì như cậu làm người đại diện chứ.

“Em lo lắng, nếu như làm không được không biết chừng còn thu về rất nhiều antifan… Hơn nữa cũng muốn bắt đầu từ chỗ thấp nhất để trau dồi mọi thứ, đến khi ấy mới có thể tự tin được”

Trình Kiệt im lặng đưa tay lên vuốt mái tóc của Tiêu Dật, hồ ly nhỏ nhà hắn có suy nghĩ này cũng rất là đáng khen, nếu như là trước đây những người mà hắn quen nhất định sẽ cười thật tươi cám ơn hắn, cũng chỉ có hồ ly nhỏ này cân nhắc trước sau lâu đến như vậy cuối cùng lại chọn từ chối. Nhưng có điều cho dù Tiêu Dật có đồng ý hay là từ chối thì Trình Kiệt vẫn cũng vui vẻ mà chiều theo ý của người ta, hắn cúi đầu hôn xuống mái tóc đen mềm của cậu ừ nhẹ:

“Ừ, nếu như không muốn nhận thì không nhận”

Tiêu Dật nhắm mắt giọng nói mang theo tia buồn ngủ, đầu nhỏ dụi dụi vào lồng ngực Trình Kiệt khiến cho trước ngực hắn có điểm ngứa ngáy:

“Ngày mai em sẽ gọi điện nói lại với bên Sử Cát Cát, để cho bọn họ có thể tìm kiếm được người thích hợp hơn em”

Buổi tối ngày hôm ấy Trình Kiệt quả thật chỉ ôm thân thể nhỏ mềm nhu nhu kia như vậy, Tiêu Dật có vẻ ngủ rất yên tâm một đường nhăn nhỏ ở trên trán cũng không hề xuất hiện, ngay cả động tác cựa quậy nhỏ cũng không có. Trái ngược với Trình Kiệt, hắn lúc đầu đương nhiên là khó chịu, chính là cảm giác thống khổ khi miếng mỡ dâng đến tận miệng rồi nhưng chỉ được nhìn mà thôi, sau đó hắn cảm thấy cùng người này ôm nhau ngủ cũng tốt, ít nhất làm cho hắn thấy được sự ngọt ngào ấm áp trước nay chưa từng có. Ngũ quan trên gương mặt của Tiêu Dật đều vô cùng mềm mại, không có nét góc cạnh nam tính giống như hắn, rèm mi rủ xuống che lấp đi đôi mắt to lanh lợi thường ngày, sống mũi không đặc biệt cao vút giống như người nước ngoài nhưng là kiểu chuẩn mực của người á đông, khuôn miệng này nhỏ bé vô cùng khiến cho Trình Kiệt nghĩ tới mang một chiếc thìa lớn hơn bình thường một chút đút cho Tiêu Dật ăn khẳng định sẽ làm cho hai bên khóe miệng của cậu bị đau. Trình Kiệt đưa tay chạm nhẹ vào môi của Tiêu Dật, đôi môi mềm căng mọng như vậy chẳng trách lại khiến cho hắn mê luyến đến thế, Tiêu Dật nhăn mày mím mím khóe môi, Trình Kiệt ngay lập tức thu tay lại đưa xuống vai cậu vỗ vỗ nhẹ, Tiêu Dật vì thế lại tiếp tục an ổn ngủ.

Tiêu Dật có một nốt ruồi lệ ở dưới khóe mắt bên trái, là nốt ruồi khiến cho Trình Kiệt cảm thấy hồ ly nhỏ này đích thị có mị lực, mỗi lần Tiêu Dật tức giận liếc nhìn hắn nốt ruồi nhỏ kia cũng như đang liếc nhìn hắn vậy, có điều Tiêu Dật liếc nhìn hắn là nói hắn cách xa cậu ra nhưng nốt ruồi nhỏ này lại nói hắn mau đến gần chỗ cậu. Một khoảng thời gian sau đó, cũng chính là nốt ruồi nhỏ này làm cho hắn tìm ra cậu được trong biển người, chỉ một cái đưa mắt liền có thể ấn định được chắc chắn người đó là cậu để rồi làm cho hắn một lần nữa mang cậu buộc chặt ở bên người vĩnh viễn không cho cậu bỏ chạy nữa, dĩ nhiên đây vẫn là để nói sau đi…

Buổi sáng ngày hôm sau Tiêu Dật đúng giờ tỉnh dậy, nhìn sang bên cạnh đã không thấy người đâu, Tiêu Dật cầm lấy điện thoại nhìn xem thử mới có hơn sáu giờ một chút mà thôi Trình Kiệt đi đâu sớm như vậy. Tiêu Dật vươn vai một cái bước vào phòng tắm tắm một chút, lúc sau mặc áo choàng tắm đi ra ngoài phòng khách cũng không thấy Trình Kiệt đâu. Tiêu Dật khó hiểu đi quanh căn nhà lớn này, lúc mở cửa hồ bơi liền phát hiện ra Trình Kiệt đang ở đó bơi. Tiêu Dật đứng ở bên cạnh tựa đầu vào cánh cửa, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt nheo lại nhìn theo từng đường bơi của Trình Kiệt. Trình Kiệt vừa mới bơi đến phía cuối cùng của bể bơi liền đứng dậy nhìn thấy hồ ly nhỏ nhà mình đang đứng nhìn lén liền buồn cười nói lớn:

“Có muốn cùng anh bơi một vòng hay không?”

Tiêu Dật lắc đầu:

“Không biết bơi”

Trình Kiệt nhoài người bơi về phía trước, rất nhanh liền có thể đến được thành bể bơi bên này, bờ vai rắn chắc có dính bọt nước, mái tóc vẫn còn từng giọt nước chảy xuống cần cổ nhìn vô cùng quyến rũ, hắn vẫy tay về phía Tiêu Dật nói:

“Tới đây”

Tiêu Dật đứng bất động một chút sau đó nâng bước tiến gần về phía Trình Kiệt, cậu ngồi xổm xuống đưa tay về phía trước chậm rãi lau đi nước còn dính ở trên mặt của hắn rồi nói:

“Anh dậy sớm như vậy sao?”

Trình Kiệt cầm lấy tay của Tiêu Dật hôn một cái rồi mỉm cười:

“Anh dạy em bơi”

Tiêu Dật ngay lập tức thu tay lại lắc đầu:

“Thôi, hồi nhỏ suýt chút nữa bị chết đuối cho nên bây giờ có gánh nặng tâm lý rồi”

Tiêu Dật năm tám tuổi về quê nội có cùng lũ trẻ ở dưới quê chạy ra một cái sông nhỏ chơi, mấy đứa trẻ đó nói cậu không biết bơi rất là kém thế cho nên vì quá tức giận đã nhảy xuống cái sông kia, lúc đầu chỉ dám đứng ở chỗ nước nông mà thôi, không hiểu sau đó thế nào lại bị trượt chân ngã xuống chỗ nước sâu, ngụp lặn một hồi còn nghe thấy được ở trên bờ có tiếng cười vang có đám trẻ con kia, may mắn khi ấy có một bác trai đi qua nhảy xuống cứu cậu, khi trở về còn bị ba Tiêu đánh cho thật đau khiến cho mông nhỏ sau ba ngày mới hết hẳn vết hằn.

Trình Kiệt nghe Tiêu Dật nói vậy liền có hứng thú muốn tìm hiểu:

“Suýt chút nữa chết đuối sao?”

Tiêu Dật nghĩ sẽ không nói sự thật cho Trình Kiệt biết, lấy bản tính xấu xa kia của hắn nhất định sẽ cười nhạo cậu một hồi, thế cho nên Tiêu Dật liền nói thế này:

“Đúng thế, lúc nhỏ thật sự đã biết bơi nhưng mà một lần bị trượt rút liền bị hoảng sợ, bây giờ không thể nào bơi được nữa”

Trình Kiệt cười lớn:

“Như vậy sau này đóng phim cần phải bơi lội thì thế nào đây?”

Tiêu Dật qua loa đáp:

“Lúc đó sẽ cố gắng tìm cách giải quyết tốt nhất”

Trinh Kiệt chống hai tay lên thành bể bơi rồi bật người lên nhảy lên bờ, hắn chậm rãi đi tới chỗ ghế ngồi cầm lấy khăn bông lau người một chút, Tiêu Dật đứng dậy ở phía sau quan sát dáng người của Trình Kiệt. Trình Kiệt hiện tại chỉ mặc một chiếc quần bơi tứ giác màu đen, dáng người thật tốt, vai rộng lưng dài, eo nhỏ chân săn chắc, chiều cao cũng vượt trội, da dẻ trên người thì khỏi phải bàn tới, mọi thứ đều tốt như vậy chẳng trách những người chưa từng nói chuyện với hắn cũng sẽ nảy sinh tình cảm.

“Tiểu Dật, lát nữa muốn ra ngoài ăn hay ăn ở nhà?” Trình Kiệt vừa lau tóc vừa hỏi

Tiêu Dật bước ra bên ngoài vừa đi vừa nói:

“Gọi cháo ở bên ngoài về ăn nhé”

Trình Kiệt gật đầu đi theo sau Tiêu Dật:

“Em gọi đi”

Sau đó Trình Kiệt đi tắm, Tiêu Dật lại ngồi ở trên ghế sô pha gọi điện cho cửa hàng mang cháo đến. Bởi vì Tiêu Dật chọn cửa hàng gần đây nhất thế cho nên Trình Kiệt còn chưa tắm xong thì nhân viên đã giao cháo đến rồi. Tiêu Dật ra mở cửa, sau đó mới chợt nhớ ra rằng mình không có tiền thế cho nên lại nói nhân viên giao hàng đợi một chút. Tiêu Dật nhanh chóng chạy tới cửa phòng tắm gọi Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, nhân viên đưa cháo tới rồi, em không có tiền trả cho họ”

Trình Kiệt cũng vừa hay mới tắm xong, Tiêu Dật nói xong thì hắn đã mở cửa phòng tắm bước ra rồi, Tiêu Dật lặp lại một lần nữa:

“Nhân viên đưa cháo đang ở bên ngoài”

Trình Kiệt đưa tay điểm nhẹ vào chóp mũi của Tiêu Dật rồi đi tới phía tủ đầu giường mang ví của mình thả vào tay cậu:

“Mau cầm tiền đi trả cho người ta đi”

Tiêu Dật cầm lấy ví tiền của Trình Kiệt chạy nhanh ra ngoài, Trình Kiệt chợt nhận ra một điều rằng lúc trước quen mấy minh tinh kia mỗi tháng sẽ chu cấp cho họ một khoản tiền, dù tiên đi đóng phim ca hát của bọn họ đã đủ tiêu xài rồi nhưng bọn họ không bao giờ từ chối tiền hắn đưa cả, Trình Kiệt cũng không để tâm đến vấn đề đó cho lắm nhưng mà lúc này hắn mới chợt nhớ ra từ đó đến giờ mình không có cho Tiêu Dật tiền, mọi tiền tiêu cho cậu đều là bằng hiện vật quần áo trang sức hoặc là cùng nhau đi ăn, Tiêu Dật cũng chưa bao giờ đòi hỏi cái gì cả, mỗi lần hắn mua nhiều quần áo cho cậu ngược lại còn bị cậu càu nhàu suốt cả một ngày.

Tiêu Dật xách trên tay túi cháo đi vào trong phòng bếp đổ ra bát rồi mang ra bên ngoài bàn ăn ngồi đợi Trình Kiệt. Trình Kiệt quấn một chiếc khăn tắm ngang hông, thân trên để trần thoải mái chậm rãi bước ra bên ngoài bàn ăn ngồi. Tiêu Dật nhanh tay mang ví da trả lại cho Trình Kiệt:

“40 tệ”

Trình Kiệt im lặng một chút rồi lên tiếng:

“Anh làm cho em một cái thẻ phụ nhé”

Tiêu Dật ngậm thìa cháo rồi bỏ ra hỏi:

“Làm gì?”

Trình Kiệt ngồi tựa vào thành ghế phía sau:

“Cho em tiền tiêu vặt”

Tiêu Dật ngay lập tức lắc đầu:

“Không cần, em cũng không muốn nhận quá nhiều của anh”

Tiêu Dật cảm thấy mình nhận quá nhiều từ Trình Kiệt, ít nhất là về vấn đề tài chính cậu đã cảm thấy mình phải mất một thời gian dài mới có thể trả lại đủ cho hắn, tuy rằng chưa bao giờ thật sự mang sổ sách ra ghi lại nhưng cậu cũng biết được số tiền mà Trình Kiệt tiêu cho mình mỗi tháng không hề nhỏ đâu. Trình Kiệt nhìn Tiêu Dật một chút:

“Tiêu tiền cho em anh một chút cũng không đau lòng đâu”

Tiêu Dật đặt thìa cháo xuống dưới bàn nghiêm túc trả lời Trình Kiệt:

“Như vậy em sẽ không thoải mái, chúng ta cứ như vậy là vui vẻ rồi”

Trình Kiệt thở dài một hơi quyết định nghe theo ý của Tiêu Dật:

“Được rồi, em vui vẻ là được”

Buổi sáng ngày hôm đó Tiêu Dật chủ động liên lạc lại với Sử Linh, nói với cô ấy rằng mình sẽ không nhận bản hợp đồng này. Sử Linh khi ấy quả thật rất bất ngờ, hợp động thảo ra tốt như vậy không nghĩ tới Tiêu Dật lại từ chối, Sử Linh có hỏi lý do Tiêu Dật vì sao lại không nhận cậu lúc ấy chỉ nói rằng năng lực của mình thật sự không đủ để đảm nhận trọng trách này.



Một tuần sau đó Tiêu Dật lại nhận được lời đề nghị từ Sử Cát Cát, lời đề nghị lần này có vẻ phù hợp với năng lực của cậu hơn, bởi vì chỉ là người mẫu chụp hình cho bộ sưu tập trang sức. Tiêu Dật lúc suy nghĩ về việc làm gương mặt đại diện đã nghĩ rồi, nếu như cậu được mời làm người mẫu nhất định sẽ đồng ý cho nên hiện tại dĩ nhiên là chấp nhận lời đề nghị kia của Sử Cát Cát. Hợp đồng ngày hôm sau sẽ được đưa tới công ty cho Tiêu Dật đọc, Tiêu Dật buổi trưa liền vui vẻ mang chuyện này nói cho Trình Kiệt biết:

“Trình Kiệt, Sử Cát Cát mời em làm người mẫu chụp hình”

Trình Kiệt từ tốn ăn bò bít tết trên đĩa:

“Làm gương mặt đại diện thì ủ rũ, làm người mẫu chụp hình em lại vui vẻ đến như vậy sao?”

Tiêu Dật cười:

“Cái này nằm trong phạm vi có thể của em, cho nên em mới có thể vui vẻ được, còn làm gương mặt đại diện chỉ sợ là quá sức”

Trình Kiệt cười khổ:

“Được rồi ăn cơm đi”

Tiêu Dật cúi đầu cầm lấy dĩa trên tay, ánh mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa kính liền phát hiện ra một bóng dáng quen thuộc, nhìn kỹ một chút mới khẳng định được là mình không nhận nhầm người, cậu nghĩ nghĩ một chút liền quay sang nói cho Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, Hà Vân Du ở bên ngoài”

Trình Kiệt hả một tiếng đưa mắt nhìn ra phía bên ngoài cửa kính phát hiện ra quả thật là Hà Vân Du, cô ta cũng vừa vặn đã nhìn thấy hắn, Trình Kiệt xoay đầu lại nhìn Tiêu Dật tính giải thích lấy lòng nhưng mà Tiêu Dật đã nhanh hơn hắn một bước nói thế này:

“Được rồi nếu như lát nữa cô ấy tới đây, chúng ta liền chào cô ấy một tiếng là được rồi”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương