Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 91: Gọi ông xã

Trình Kiệt cũng không có ý định làm khó Tiêu Dật nữa, còn muốn làm khó hồ ly nhỏ này chẳng phải là đang tự làm khó chính bản thân mình hay sao. Trình Kiệt xoay người Tiêu Dật lại đối diện mình, để cho mặt cậu vùi xuống gối, bờ mông cong vểnh chổng lên trên giúp cho Trình Kiệt dễ dàng thong dong mà đến. Lúc đầu Trình Kiệt vừa mới cắm vào liền dừng lại hỏi Tiêu Dật:

“Tiểu Dật, có thích hay không?”

Tiêu Dật phát hiện ra dạo gần đây mỗi lần cùng Trình Kiệt làm hắn sẽ nói đặc biệt nhiều, hơn nữa lời lẽ càng ngày càng thô tục hơn khiến cho Tiêu Dật cũng phải xấu hổ không biết phải trả lời ra sao, bởi vì dù cậu có trả lời thế nào cũng sẽ bị Trình Kiệt ức hiếp áp đảo, ví như hiện tại Trình Kiệt hỏi câu hỏi kia Tiêu Dật cũng thành thật ngoan ngoãn đáp:

“Ưm… thích”

Trình Kiệt chuyển động một cái rồi dừng lại khàn giọng hỏi tiếp:

“Có tin anh làm em thích đến phát điên hay không?”

Tiêu Dật nắm chặt hai tay vào ga trải giường, lần trước Trình Kiệt cũng hỏi cậu câu này cậu nói không tin, đến cuối hắn liền chứng minh cho cậu thấy, hại cả người cậu đau mỏi còn tưởng đến hỏng luôn rồi. Lần này xem ra vẫn là không nên đi lại vào vết xe đổ đó:

“Ưm… tin”

Trình Kiệt rút Tiểu Kiệt Kiệt ra rồi lật người Tiêu Dật lại, hắn cầm lấy hai bắp đùi của cậu kéo lên thật cao, cao đến mức đầu ngón chân cũng như bị kim châm vì lực ép mạnh mẽ trước nay chưa từng có. Tư thế hiện tại của Tiêu Dật chính là bị Trình Kiệt ép hai chân ngược lên phía trên đỉnh đầu, một nửa lưng phía dưới cũng nhấc lên không trung, Tiêu Dật bị đau liền la hét:

“A… làm gì… anh muốn làm gì… mau buông tay của anh ra… đau đau a…”

Trình Kiệt mang Tiểu Kiệt Kiệt cắm vào bên trong động nhỏ của Tiêu Dật xấu xa nhắc nhở:

“Còn nói cái miệng không phát tình, em là muốn cho hai người ở bên ngoài biết em có cái miệng biết phát tình hay sao?”

Tiêu Dật lúc này mới nhớ ra rằng mình đang ở ý ký túc xá, cậu ngay lập tức đưa tay lên miệng che lại rồi nức nở nói nhỏ cầu xin Trình Kiệt:

“Trình Kiệt… Trình Kiệt… mau bỏ em ra… bỏ em ra… em không chịu được nữa đâu”

Trình Kiệt để hai chân của Tiêu Dật lên vai mình rồi điên cuồng di chuyển, mỗi lần tiến đến có thể làm cho Tiêu Dật sung sướng đến phát điên:

“Gọi ông xã”

Tiêu Dật lắc đầu, ánh mắt ngập nước chứa đầy dục vọng, miệng nhỏ liên tục phát ra tiếng âm ư đứt quãng. Trình Kiệt lại dùng sức đâm tới, Tiêu Dật a lên một tiếng rồi lại vội vàng đưa tay bịt chặt miệng mình.

“Gọi ông xã mau lên”

Tiêu Dật nức nở:

“Trình… Kiệt...”

Tiêu Dật còn chưa nói xong thì Trình Kiệt đã cắt ngang lời nói của cậu:

“Gọi ông xã nếu không anh liền làm em đến sáng”

Tiêu Dật nắm chặt lấy cổ tay của Trình Kiệt đang bóp hai bên ngực của cậu mạnh mẽ. Tiêu Dật a a cố gắng trả lời Trình Kiệt:

“Ông xã… a a… mau thả tay… thả tay a”

Trình Kiệt lại cầm lấy hai chân của Tiêu Dật để đôi chân mê người kia vòng qua eo của hắn, hắn cúi đầu hôn lên môi của Tiêu Dật, vừa hôn vừa di chuyển thân mình ra vào điên cuồng. Tiêu Dật không rõ là đau đớn hay sung sướng mà đầu ngón chân quặp chặt lại với nhau, miệng nhỏ sớm đã bị Trình Kiệt dùng miệng của hắn che đi cho nên hiện tại không thể phát ra tiếng rên rỉ hư hỏng nữa. Trình Kiệt rời khỏi đôi môi của Tiêu Dật khàn giọng hỏi:

“Có thích ông xã làm em đến bình minh hay không?”

Tiêu Dật lắc đầu, tầng mồ hôi mỏng ở trên trán cũng bắt đầu xuất hiện, Trình Kiệt kéo Tiêu Dật ngồi dậy:

“Mau cầu xin ông xã làm em đến bình minh”

Tiêu Dật bám lấy vai của Trình Kiệt cố gắng chống đỡ sự di chuyển mạnh bạo kia của hắn:

“Trình Kiệt… Trình Kiệt… chậm chậm… a”

Mông của Tiêu Dật bị Trình Kiệt dùng sức bóp thật mạnh lấy, Trình Kiệt thật sự dùng sức cho nên Tiêu Dật mới hét lớn một tiếng như vậy, giây tiếp theo cậu liền hốt hoảng cắn chặt lấy vai của Trình Kiệt để kiềm chế. Trình Kiệt ngược lại chẳng cảm thấy đau đớn gì, cũng có thể hắn đang cảm thấy càng thêm phần kích thích:

“Gọi ông xã”

Tiêu Dật hô hấp phập phồng từ từ rời miệng khỏi vai của Trình Kiệt:

“Ông xã… đau đau… mau buông tay a”

Trình Kiệt vẫn không có ý định buông tay:

“Mau cầu xin ông xã làm em đến bình minh”

Tiêu Dật nức nở khóc ngất:

“Cầu xin… ông xã… làm em đến bình minh… ưm”

Trình Kiệt hài lòng hôn vào vành tai nhỏ của Tiêu Dật:

“Được, ông xã sẽ đáp ứng em”

Kết quả sau đó Tiêu Dật liền bị Trình Kiệt làm đến mức ngất lên ngất xuống, mỗi lần cậu muốn ngất đi mặc kệ Trình Kiệt muốn làm cái gì thì làm thì con sói lớn kia lại có cách làm cho cậu tỉnh táo trở lại, ví như hắn sẽ dùng sức bóp chặt lấy ngực của cậu, ví như sẽ mạnh bạo mà bóp lấy bi nhỏ yếu ớt của cậu, Tiêu Dật ở trong lòng sói lớn hung ác làm sao có thể an ổn ngủ say đây.

“Ông xã… cầu xin ông xã dừng lại… cầu xin ông xã… a a …”

Chắc biết Trình Kiệt làm bao lâu, cũng chẳng biết hắn đã làm bao nhiêu lần, chỉ biết ga trải giường một mảng ướt đẫm vì mồ hôi cùng tinh dịch của cả hai người, trên người Tiêu Dật cũng có những dấu tay in hằn rõ ràng do Trình Kiệt tạo ra. Trình Kiệt cầm điện thoại muốn xem xem đã mấy giờ rồi, bây giờ là 10 giờ nhóm nghệ sĩ thực tập hẳn vẫn chưa ngủ, hắn tuy không ngại ở trước mặt bọn họ ôm hồ ly nhỏ này về nhà nhưng mà hồ ly nhỏ nhà hắn lại ngại thế cho nên hắn trước vẫn là phải kiên nhẫn đợi thêm một tiếng nữa. Tiêu Dật cả người khó chịu, trên dưới khắp mọi nơi không có chỗ nào không dính nháp, có điều cậu không thể mang bộ dạng này ra ngoài để đi vào phòng tắm, nếu như không cẩn thận để Trác Trí Văn hoặc Bùi Khâm nhìn thấy nhất định sẽ phát hiện ra chuyện xấu mà Trình Kiệt làm với cậu.

Trình Kiệt bật đèn sáng lên, Tiêu Dật ngay lập tức ôm lấy chăn bên cạnh, ánh mắt hoảng sợ nhìn hắn cảnh giác:

“Anh… muốn làm gì?”

Trình Kiệt nhìn đến chỗ da thịt mà chăn không kịp che trên người của Tiêu Dật hài lòng, rổ dâu tây này hắn tạo cũng không phải là ít. Trình Kiệt mạnh tay kéo lấy chăn của Tiêu Dật vứt xuống giường rồi kéo cậu vào trong lòng của mình. Tiêu Dật cả người lập tức run rẩy:

“Trình Kiệt, em thật sự không thể nữa, em thật sự…”

Trình Kiệt vuốt vuốt mái tóc của Tiêu Dật rồi đặt một nụ hôn nhẹ lên đó:

“Ngoan, hôm nay em mệt mỏi rồi”

Trình Kiệt nhìn khắp phòng cũng không thấy có cuộn giấy vệ sinh nào cả, cuối cùng hắn liền lấy quần lót của Tiêu Dật giúp cậu lau đi mấy vết dịch trắng còn vương trên người cậu. Tiêu Dật xấu hổ trốn tránh ánh mắt của Trình Kiệt, đến khi hắn mang hai chân cậu tách ra, bắp đùi của cậu liền theo đó run rẩy muốn khép lại:

“Tiểu Dật, đợi một lúc nữa mọi người đi ngủ hết anh sẽ ôm em về nhà tắm rửa”

Tiêu Dật mở lớn hai mắt, Trình Kiệt còn có ý định mang bộ dạng này của cậu đi ra ngoài, nếu như để cho ai đó tình cờ nhìn thấy nhất định sẽ không hay:

“Không Trình Kiệt, em ở lại ký túc xá”

Trình Kiệt dịu dàng mang quần lót lau tới phía động nhỏ sưng đỏ của Tiêu Dật, giọng nói tuy rằng cưng chiều nhưng mang theo tia uy nghiêm đáng sợ:

“Không được Tiểu Dật, em phải nghe lời anh, anh cũng chỉ là muốn tốt cho em mà thôi”

Tiêu Dật cảm thấy Trình Kiệt rất kỳ quái, rõ ràng vẫn là gương mặt này nhưng tính cách lại rất khác lạ với thường ngày, nhiều lúc cậu còn nghĩ Trình Kiệt này là Trình Kiệt giả. Cậu có cảm giác buổi sáng Trình Kiệt dịu dàng cùng cậu nói chuyện, nhưng đến ban đêm lại có một Trình Kiệt bá đạo nguy hiểm bồi cậu:

“Trình Kiệt… kỳ quái…”

Trình Kiệt đang lau lau cho Tiêu Dật cũng phải khựng lại một chút sau đó mới có thể tiếp tục ôn nhu làm như bình thường:

“Tiểu Dật, em có đói không?”

Tiêu Dật làm gì còn tâm trạng mà nghĩ đến chuyện đói hay không nữa, khắp người của cậu đau ê ẩm một chút sức lực cũng không còn nữa rồi. Trình Kiệt vuốt vuốt mái tóc của Tiêu Dật, cúi đầu xuống hôn lên trán cậu rồi khẽ nói:

“Đợi một lát nữa cho mọi người đi ngủ, anh sẽ mang em về nhà”

Tiêu Dật ai oán nhìn Trình Kiệt, cuối cùng vẫn là bất lực thở nhẹ một hơi không lên tiếng. Trình Kiệt giúp Tiêu Dật mặc quần áo vào, Tiêu Dật mỗi lần nghiêng người một chút liền đau đến muốn toát mồ hôi lạnh, Trình Kiệt tuy rằng có dịu dàng đến mấy cũng không thể khiến cho Tiêu Dật đỡ đau được:

“Trình Kiệt một lát nữa anh về nhà đi, nếu như ngày mai có ai đó vào phòng của em mà nhìn thấy đống bừa bộn này sẽ không tốt đâu”

Trình Kiệt chính là phải ôm hồ ly nhỏ này mới ngủ ngon được, cho nên bây giờ dù có xảy ra vấn đề gì đi chăng nữa hắn cũng nhất định phải ôm Tiêu Dật về nhà:

“Khóa cửa lại là được rồi”

Tiêu Dật im lặng một chút mới chịu thành thật đáp:

“Trình Kiệt, em đau đau… đi không được đâu”

Trình Kiệt điểm nhẹ vào chóp mũi của Tiêu Dật mỉm cười:

“Anh ôm em”

Tiêu Dật lắc đầu:

“Người khác nhìn thấy sẽ không hay”

Trình Kiệt cúi đầu hôn nhẹ vào đôi môi mềm của Tiêu Dật:

“Nếu lỡ như chẳng may có ai nhìn thấy cũng sẽ không sao cả, em yên tâm anh sẽ giải quyết ổn thỏa được”

Hai người ngồi một lúc liền quyết định đứng dậy đi về, Trình Kiệt nói muốn ôm Tiêu Dật đi nhưng Tiêu Dật dù có đau đến mấy cũng nhất thiết không chịu, đến cuối cùng vẫn cố chấp chậm rãi bước đi ra ngoài. Tiêu Dật chính là bị Trình Kiệt gián tiếp ép buộc rời đi, nếu như cậu không nghe theo lời hắn khẳng định hắn cũng có cách đưa cậu đi. Tiêu Dật cả người vừa ê ẩm vừa khó chịu, cảm giác trên người vẫn còn vương lại dư vị hoan ái vừa rồi, một làn gió nhẹ thổi tới khiến cho cậu cảm thấy thoải mái một chút. May mắn nhóm nghệ sĩ thực tập đã đi ngủ, chỉ còn bảo an gác cổng ở bên ngoài, Tiêu Dật cúi đầu thật thấp bước theo sau lưng của Trình Kiệt. Hai người bọn họ lúc đầu bị bảo an ngăn lại, sau đó có vẻ như bảo an kia nhận ra Trình Kiệt thế cho nên liền xin lỗi vội nhường đường cho hai người đi.

Tiêu Dật ngồi lên xe bụng liền kêu ột ột một tiếng, Trình Kiệt nghe thấy được thì quay sang cười khẽ:

“Là đói sao?”

Tiêu Dật gật đầu, Trình Kiệt buồn cười:

“Đã nói em phải cùng anh ăn, cùng anh ngủ mới có thể thoải mái được”

Tiêu Dật quay đầu sang cửa kính xe bên này nhỏ giọng càu nhàu:

“Ở gần anh liền thành thế này, khắp người có chỗ nào thoải mái”

Trình Kiệt đưa tay kéo lấy tay Tiêu Dật nắm lấy khẽ vuốt ve, tay còn lại đặt trên vô lăng lái xe trở về:

“Được rồi Tiểu Dật em muốn ăn cái gì?”

Tiêu Dật nhìn bộ dạng của mình rồi đáp:

“Mua về nhà đi, cái gì cũng đều được cả”

Trình Kiệt không biết trúng phải gió gì giọng nói lại chuyển sang tia dục vọng rõ ràng:

“Tiểu Dật, anh nghĩ từ bây giờ đút em ăn thật nhiều mới có sức khỏe… chống đỡ được”

Tiêu Dật ngay lập tức thu tay về, sống lưng bắt đầu lạnh toát, Trình Kiệt này rốt cuộc là bị làm sao như thế nào khắp mọi nơi đều phát tình được. Bởi vì cũng đã muộn rồi cho nên mấy nhà hàng mà bọn họ vẫn thường ăn đã đóng cửa hết. Trình Kiệt ghé vào quán cháo đêm nhỏ bên đường mua cho Tiêu Dật một hộp cháo thịt gà loại đặc biệt:

“Tiểu Dật, chỉ còn cháo gà mà thôi”

Tiêu Dật gật đầu cầm lấy túi cháo kia, cậu đột nhiên có cảm giác chua xót giống như là bị nhà tư bản bóc lột vậy, bản thân bị hút cạn sạch tinh lực cả người trên dưới đều đau ê ẩm đến cuối cùng cũng chỉ được tẩm bổ một bát cháo gà mà thôi. Tiêu Dật ngồi im lặng thật lâu sau đó nghiêm túc nói cho Trình Kiệt biết:

“Trình Kiệt, mấy ngày gần đây chúng ta lúc nào cũng… em ở trên mạng có đọc được làm quá nhiều sẽ không tốt cho sức khỏe”

Trình Kiệt thản nhiên đáp:

“Như vậy chúng ta ngày chẵn cùng nhau ngủ, ngày lẻ mới làm có được không?”

Tiêu Dật mím môi tức giận:

“Không, em ngủ ở ký túc xá không thể tối nào cũng ngủ ở nhà anh được, ngày hôm nay là lần cuối cùng đấy”

Trình Kiệt nhếch môi cười:

“Như vậy thì anh đến ký túc xá ngủ cùng em”

Tiêu Dật quát:

“Trình Kiệt anh không như vậy thì chết hả?”

Trình Kiệt gật đầu:

“Anh không gần em một giây thôi đã muốn phát điên rồi”

Tính chiếm hữu của Trình Kiệt đối với Tiêu Dật đã đạt đến trình độ biến thái, bất kể Tiêu Dật có tức giận hay mềm mỏng, cầu xin hay uy hiếp thì cũng không thể thay đổi được quyết định của hắn. Trình Kiệt trước đây luôn coi sự nghiệp là hàng đầu, đối với sự nghiệp hắn ở trên thương trường không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích, chính nhân quân tử có, tiểu nhân cũng không phải là hoàn toàn không có. Hiện tại Tiêu Dật lại được xếp lên hàng đầu, mỗi lần uy hiếp liền dùng mọi hình thức biến thái tiểu nhân để mà bức ép cậu, ép buộc cậu đến khi nào cậu phải ngoan ngoãn khuất phục mới vừa lòng, cũng giống như là hiện tại vậy Tiêu Dật không có cách nào giải quyết được.

“Trình Kiệt, nếu không thì một tháng em đến nhà của anh ba lần được rồi chứ?” Tiêu Dật xuống nước lấy lòng

Trình Kiệt thẳng thắn từ chối:

“Đương nhiên không được, một tháng để em ngủ ở ký túc xá ba lần anh còn có thể xem xét”

Tiêu Dật vẫn cố gắng nhẹ giọng nói cho Trình Kiệt hiểu:

“Ký túc xá cũng có luật lệ cả, nếu như em thường xuyên không ở đó nhất định sẽ bị trừ điểm rèn luyện, em không muốn bị ảnh hưởng đến quá trình thực tập lần này đâu”

Trình Kiệt thản nhiên đáp:

“Anh nói với người quản lý ký túc xá thay đổi luật lệ đó, từ nay về sau tất cả nghệ sĩ thực tập có thể tùy ý ra vào, hơn nữa còn nói không cần áp dụng chế độ ăn kiêng gì đó nữa, nếu như tăng cân cũng sẽ không bị trừ điểm. Như vậy không phải chỉ là đặc cách một mình em mà tất cả mọi người đều bình đẳng đã được hay chưa”

Tiêu Dật nhíu mày:

“Trình Kiệt, anh cũng không phải là trẻ con tại vì sao lại dính người như vậy chứ, đúng là không nói lý lẽ mà”

Trình Kiệt khàn giọng:

“Là trẻ con hay không không phải vừa mới rồi em đã kiểm chứng rồi hay sao, nếu như còn không đủ chúng ta lát nữa về nhà tiếp tục kiểm chứng”

Tiêu Dật tức giận:

“Trình Kiệt, anh có thôi ngay đi không thì bảo”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương