Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 92: Thích em sáu phần là được rồi

Trình Kiệt lái xe đưa Tiêu Dật trở về nhà của mình, khu nhà của Trình Kiệt nằm trong khu đường phố yên tĩnh hơn nữa hiện tại cũng đã khuya rồi cho nên không còn bóng dáng của bất cứ ai cả. Tiêu Dật cả người đau nhức, bụng cũng đói nữa hiện tại thật sự chỉ muốn ăn no bụng rồi đi ngủ, chính vì thế lúc này mới mặc kệ để Trình Kiệt bế mình vào nhà. Lúc đứng trước cửa lớn Trình Kiệt liền khẽ nói với Tiêu Dật:

“Tiểu Dật giúp anh mở cửa đi”

Tiêu Dật có cảm giác mình bị hái hoa tặc bắt về nhà, hơn nữa còn ngốc nghếch bị bắt giúp hắn mở cửa nữa. Tiêu Dật đưa tay nhanh chóng nhấn 4 con số mà lần trước Trình Kiệt nói cho cậu, cánh cửa rất nhanh được mở ra Trình Kiệt bế Tiêu Dật vào trong nhà rồi lại hỏi tiếp:

“Muốn ăn trước hay là tắm trước”

Trình Kiệt vừa mới hỏi xong thì bụng nhỏ của Tiêu Dật lại kêu một tiếng, Tiêu Dật có chút xấu hổ nhìn xuống bụng của mình ai oán, cái này cũng không phải là do cậu cố tình chính là do bụng của cậu đáng đánh đòn mà. Trình Kiệt đặt Tiêu Dật ngồi lên ghế sô pha rồi cầm lấy túi cháo kia đi vào trong bếp:

“Tiểu Dật đợi một chút, anh giúp em làm nóng cháo”

Tiêu Dật không nói gì cả, cậu đưa tay vào túi quần muốn lấy điện thoại ra xem đã là mấy giờ rồi thì phát hiện ra trong túi rỗng không, hẳn là vừa mới rồi quên mang điện thoại theo:

“Trình Kiệt, đã mấy giờ rồi?”

Trình Kiệt ở trong bếp lớn tiếng vọng ra:

“Em buồn ngủ rồi sao?”

Tiêu Dật chỉ là tùy tiện hỏi một chút mà thôi, cháo gà rất nhanh được mang tới đặt ở trước mặt của Tiêu Dật, Trình Kiệt ngồi ở một bên nhìn hồ ly nhỏ cử động bất tiện nhăn mặt nhíu mày mà buồn cười:

“Có muốn anh giúp em hay không?”

Tiêu Dật liếc nhìn Trình Kiệt, bộ dạng của hắn khiến cho cậu rất là bực bội, cậu như thế này là do ai gây ra mà hắn hiện tại cứ cợt nhả như thế:

“Em không cần, anh cứ ở đó mà cười đi”

Trình Kiệt thở dài:

“Được được, anh không cười là được chứ gì”

Tiêu Dật chậm rãi đưa thìa cháo nhỏ lên miệng thổi thổi một hồi rồi mới ăn, cháo gà ăn vô cùng ngon, thịt gà được thái miếng nhỏ ăn rất mềm, Tiêu Dật cứ như vậy ngồi thổi một thìa lại đút một thìa cho bản thân, ăn đến gần ba mươi phút mới xong được bát cháo nhỏ này. Trình Kiệt lại nói cần phải ngồi một lúc nữa mới được đi tắm nếu không sẽ bị đau bụng, mà Tiêu Dật thì buồn ngủ lắm rồi cứ ngồi ở trên ghế sô pha ngáp ngắn ngáp dài, ngáp đến mức đôi mắt cũng long lanh ửng đỏ giống như là vừa bị người ta ức hiếp đến phát khóc.

“Được chưa Trình Kiệt?” Tiêu Dật vừa ngáp một cái liền dùng giọng điệu mệt mỏi hỏi Trình Kiệt đã được đi tắm hay chưa.

Trình Kiệt gật đầu đi vào trong phòng tắm mở nước nóng xả vào bồn:

“Đợi anh một chút, anh giúp em lấy nước nóng”

Tiêu Dật không nói gì cả, nửa nằm nửa ngồi ở trên ghế sô pha lim dim đôi mắt. Lúc Trình Kiệt đi ra thấy hồ ly nhỏ nhà mình đang lơ mơ ngủ liền lay người cậu dậy:

“Được rồi mau đi tắm rồi hãy ngủ”

Tiêu Dật có chút bực bội liếc nhìn Trình Kiệt cuối cùng đến đứng dậy cũng không muốn đứng nữa, Trình Kiệt cúi người mang toàn bộ quần áo của Tiêu Dật cởi ra trước, Tiêu Dật không có động tác ngăn cản nhưng miệng thì lại nói:

“Để em tự mình tắm được rồi”

Trình Kiệt rất nhanh giúp hồ ly nhỏ mềm nhũn này cởi ra hết được quần áo vứt ngổn ngang xuống sàn:

“Anh giúp em, anh giúp hồ ly nhỏ nhà anh tắm”

Tiêu Dật vừa được đặt vào trong bồn tắm có nước ấm liền vô cùng thoải mái, hai tay vắt lên thành bồn, đầu nhỏ ngả về phía sau hưởng thụ vô cùng. Trình Kiệt ngồi ở bên ngoài bồn tắm phía sau Tiêu Dật, bàn tay đưa tới đặt ở trên hai vai của cậu rồi từ từ đi xuống đến hai bên ngực cậu khẽ vuốt ve. Ngực của Tiêu Dật vừa mới rồi bị Trình Kiệt bóp đến muốn nổ tung rồi, hiện tại hắn nhẹ nhàng giúp cậu xoa nắn như thế thật sự làm giảm bớt đi cơn đau, có điều dục vọng lại dục dịch khó chịu. Tiêu Dật khàn giọng nói chuyện với Trình Kiệt:

“Trình Kiệt, anh sau này không được bóp ngực của em… đau lắm”

Trình Kiệt buồn cười nhưng lại không dám cười, may mắn hồ ly nhỏ nhà hắn đang nhắm nghiền hai mắt nếu không để cậu nhìn thấy bộ dạng này của hắn nhất định sẽ tức giận:

“Ừ, anh biết rồi”

Tiêu Dật lại được Trình Kiệt bóp hai bên vai, lực đạo của hắn xuất ra vừa đủ khiến cho Tiêu Dật một lần nữa rơi vào thoải mái mà hơi thở cũng trầm ổn vô cùng:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt hửm một tiếng, Tiêu Dật liền nói tiếp:

“Anh lúc trước cũng giúp mấy cô ấy tắm như vậy hay sao?”

Trình Kiệt biết là Tiêu Dật đang nhắc đến mấy nữ minh tinh mà hắn quen, hắn lúc trước quen rất nhiều cô gái xinh đẹp nhưng chưa lần nào lại cưng chiều giống như cậu cả, ngay cả nhà của hắn cũng chưa đưa ai đến ngoài cậu chứ đừng nói là bọn họ biết mật mã vào cửa:

“Không, anh cũng chỉ đối với mình em tốt như vậy mà thôi”

Tiêu Dật mở mắt nhìn Trình Kiệt dò xét, Trình Kiệt cúi đầu hôn nhẹ lên môi của Tiêu Dật, chỉ đơn giản là một nụ hôn nhẹ nhàng, đầu lưỡi cũng vô cùng dịu dàng mà giao nhau, Tiêu Dật thành thật đáp lại nụ hôn ngọt ngào của Trình Kiệt, cậu cũng chẳng biết mình tại vì sao lại vô thức mà đáp lại nữa chỉ biết bị nồng nhiệt kia cuốn theo mà thôi.

Trình Kiệt rời khỏi đôi môi của Tiêu Dật rồi bước vào trong bồn tắm ngồi với cậu, hắn để cho cậu ngồi tựa vào lồng ngực hắn. Tiêu Dật tìm kiếm một tư thế thoải mái nhất, cuối cùng liền coi người phía sau là tấm đệm mà thản nhiên dựa vào, bồn tắm tuy lớn nhưng không thể để cho Tiêu Dật thoải mái duỗi thẳng chân nếu nằm như vậy, Tiêu Dật đặt hai chân lên thành bồn, dưới ánh đèn điện sáng làm cho Trình Kiệt có thể nhìn rõ ràng được đôi chân thon dài kia. Trình Kiệt đưa tay giúp Tiêu Dật nhẹ nhàng bóp hai bên eo:

“Tiểu Dật, eo nhỏ vẫn còn mỏi sao?”

Tiêu Dật gật đầu khàn khàn đáp:

“Trình Kiệt, anh lần sau đừng mạnh bạo như vậy… mỗi buổi sáng em thức dậy cả người đều rất đau nhức”

Trình Kiệt nhẹ nhàng bóp eo cho Tiêu Dật:

“Ừ, anh biết rồi”

Không rõ là do nước ấm hay là do không khí trong phòng tắm rất ám muội mà Tiêu Dật đột nhiên có ham muốn, nhưng đó chỉ là ham muốn muốn Trình Kiệt hôn mình mà thôi. Tiêu Dật ngước mắt nhìn Trình Kiệt, một tay đưa về phía sau gáy của hắn khe khẽ nói:

“Trình Kiệt… hôn em”

Trình Kiệt cúi đầu trao cho Tiêu Dật một nụ hôn dịu dàng, đầu lưỡi mềm mại luồn vào trong khoang miệng cậu dây dưa không ngớt, hôn đến thần trí của Tiêu Dật vốn không còn tỉnh táo nữa mà trở nên mơ màng mê man, hôn đến mức Tiêu Dật mềm nhũn nhu nhu mà chờ đợi phụ thuộc vào Trình Kiệt. Trình Kiệt chậm rãi rời khỏi đôi môi của Tiêu Dật, hắn hôn vào trán cậu, vào cánh mũi cậu, hai bên má cậu, vành tai của cậu, hôn đến cần cổ kiêu ngạo có rất nhiều trái dâu tây nhỏ hắn vừa mới tạo kia:

“Được rồi Tiểu Dật, đi vào thôi”

Trình Kiệt bước ra bên ngoài lấy khăn lông cho Tiêu Dật, Tiêu Dật cũng đứng dậy đi về phía hắn. Trình Kiệt vừa lau người cho Tiêu Dật vừa săn sóc nói:

“Một lát nữa anh giúp em thoa thuốc”

Tiêu Dật được tắm sạch sẽ rồi liền nằm ở trên giường lớn chổng mông lên, dưới ánh đèn sáng lớn treo trên trần nhà, Trình Kiệt vừa đau lòng vừa hài lòng khi nhìn tới hai bên cặp mông kia in hiện rõ ràng từng đầu ngón tay của hắn. Trình Kiệt nhẹ nhàng tách hai cánh mông của Tiêu Dật ra, lấy một lượng thuốc vừa đủ bôi vào chỗ đó. Tiêu Dật ngay lập tức cảm thấy mát lạnh dễ chịu liền thở nhẹ một hơi:

“Trình Kiệt, anh quen ai cũng đều cưng chiều như vậy sao?”

Trình Kiệt thoa thuốc xong liền vỗ nhẹ vào mông của Tiêu Dật ý nói cậu có thể nằm xuống được rồi, Tiêu Dật hiểu ý duỗi thẳng chân vẫn nằm úp sấp trên giường lớn như vậy. Trình Kiệt nằm ở kế bên xoa mông cho Tiêu Dật:

“Đương nhiên không phải, chỉ có em mới được cưng chiều như vậy thôi”

Tiêu Dật nghiêng người mang mặt đối diện Trình Kiệt hỏi hắn:

“Anh là thích em sao?”

Trình Kiệt cũng có chút bất ngờ trước câu hỏi này của Tiêu Dật, câu nói anh thích em này hắn đã nói rất nhiều lần với cậu rồi nhưng mà khi đối diện với ánh mắt nghiêm túc chờ mong kia của cậu lại khiến cho hắn giật mình như vậy. Trình Kiệt hôn vào trán của Tiêu Dật rồi đưa tay ôm cậu vào trong lòng đáp:

“Đúng vậy!”

Tiêu Dật cảm giác được khi Trình Kiệt trả lời câu hỏi của cậu trong vài giây ngắn ngủi hắn có chút hoang mang, ngay cả ánh mắt của hắn cũng có phần do dự cho nên hắn mới mang cậu ôm vào lòng để cho cậu không còn nhìn thấy được gương mặt của hắn. Tiêu Dật trong lòng rối bời, cậu cảm nhận được Trình Kiệt quả thật rất cưng chiều cậu, tính cách của cậu kể từ khi quen biết Trình Kiệt liền có phần thái quá nhưng hắn vẫn có thể dung túng cho cậu như vậy. Nếu như đúng là như lời của Trình Kiệt nói rằng hắn chỉ đối với một mình cậu cưng chiều như vậy, lại cộng thêm với tính chiếm hữu càng ngày càng tăng cao của hắn, nếu như đến một ngày nào đó cậu đột nhiên muốn cùng người này cắt đứt như vậy không biết có dễ dàng hay không.

Không gian rơi vào trầm mặc, không biết qua bao lâu Tiêu Dật mới lên tiếng nói một câu thế này:

“Trình Kiệt, anh đừng thích em nhiều quá… chỉ cần thích em sáu phần là được rồi”

Một thời gian sau đó Tiêu Dật lại nghĩ để Trình Kiệt thích mình sáu phần thì quá nhiều, tốt nhất là để cho hắn quên cậu đi thì càng tốt, bởi vì những năm tháng trốn tránh hắn thật sự rất cực khổ, Trình Kiệt cũng giống như là đang chơi trò đuổi bắt với cậu bởi vì cứ mỗi lần hắn chắc chắn bắt được cậu rồi thì cậu lại có thể trốn thoát được, nhiều lúc Tiêu Dật nghĩ có phải hay không là Trình Kiệt cố tình muốn làm cho cậu sợ hãi hoảng loạn như thế, dĩ nhiên chuyện này vẫn là để nói sau đi.

Buổi sáng ngày hôm sau Tiêu Dật đến công ty liền nhận được thông báo của giám sát Khương La rằng sẽ thay đổi một chút về những mục đã đặt ra trong quá trình thực tập này:

“Được rồi mọi người, buổi sáng ngày hôm nay tôi sẽ thông báo cho mọi người một tin tức quan trọng. Trình tổng đã có thay đổi một số mục bắt buộc trong đợt thực tập của nhóm nghệ sĩ thực tập, cụ thể là nếu như các cậu bị tăng cân hoặc giảm cân thì sẽ không bị trừ điểm, còn có sau này ký túc xá có thể tùy tiện ra vào, muốn ở hay không ở đều được, cũng không giới hạn giờ giấc đóng cửa, tất cả đều sẽ không bị ảnh hưởng đến điểm số"

Tin tức này cũng không khiến Tiêu Dật quá mức bất ngờ, Trình Kiệt là người nói là làm hơn nữa đây cũng chẳng phải là việc to tát gì, xem ra hắn nhất định là muốn cậu phải ở cùng hắn rồi. Có điều sự thay đổi này lại khiến cho Bạch Dịch được đám nghệ sĩ thực tập bắt đầu vây quanh nịnh bợ, lý do rất đơn giản là vì Bạch Dịch là người đầu tiên chuyển khỏi ký túc xá, hiện tại lại được thông báo Trình tổng thay đổi một số mục có liên quan đến chuyện ký túc xá này mọi người đương nhiên là nghĩ Bạch Dịch nhất định có người trong công ty nâng đỡ, hơn nữa chức vị cũng không hề nhỏ có thể khiến cho đích thân Trình tổng ra lệnh thay đổi điều lệ. Bạch Dịch chẳng qua là trùng hợp chó ngáp phải ruồi, chuyện này không tính cậu ta cũng chỉ có ba người biết mà thôi, người thứ nhất đương nhiên là Tiêu Dật, người thứ hai là Bùi Khâm còn người cuối cùng là Ngô Lăng. Bạch Dịch tự nhiên được đối xử tốt đương nhiên sẽ chẳng dại gì mà nói ra chỉ là hiểu lầm, cả một quá trình chỉ úp úp mở mở cố tình để cho bọn họ nghĩ theo hướng sai lệch.

Bùi Khâm kéo Tiêu Dật sang một bên cười cười nói:

“Có phải hôm qua Trình tổng ở trong phòng của cậu hay không?”

Tiêu Dật giật mình gấp gáp:

“Làm gì có, buổi tối hôm qua tôi đau đầu nên mới đi ngủ sớm”

Bùi Khâm bĩu bĩu môi:

“Ngày hôm qua tôi vào phòng bếp uống nước, nhìn thấy cậu cùng Trình tổng rời đi, cậu còn giấu tôi cái gì”

Tiêu Dật vội hạ giọng:

“Bùi Khâm cậu nói nhỏ thôi, chuyện này đừng để cho ai biết được”

Bùi Khâm vỗ vỗ vào vai Tiêu Dật:

“Cậu yên tâm, chỉ cần cậu sau này ở trước mặt Trình tổng nói tốt với tôi vài câu, chuyện mà cậu muốn che giấu thì người khác nhất định sẽ không biết đâu”

Tiêu Dật gật đầu:

“Được rồi cậu yên tâm đi”

Buổi trưa hôm đó Tiêu Dật lên văn phòng của Trình Kiệt, quả thật ở trước mặt Trình Kiệt nói vài câu tốt về Bùi Khâm, Tiêu Dật đang làm việc nghe được cũng ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Dật một chút rồi mỉm cười cúi đầu tiếp tục làm tốt công việc:

“Cậu ta dậy em nói những lời như thế hả?”

Tiêu Dật hả một tiếng, Trình Kiệt nói rõ hơn một chút:

“Được rồi, cậu ta tên là Bùi Khâm có phải không, anh nhớ rồi”

Tiêu Dật nhìn đồng hồ trên điện thoại của mình:

“Trình Kiệt lát nữa đưa em về ký túc xá, đống bừa bộn kia phải dọn dẹp”

Trình Kiệt sắp xếp lại đống văn kiện rồi đứng dậy đi về phía Tiêu Dật:

“Được rồi, chúng ta đi thôi”

Tiêu Dật vừa đi được ba bước thì phía sau liền bị Trình Kiệt dùng tay vỗ vào mông, cậu ngay lập tức dừng bước quay lại trừng hắn:

“Có thôi ngay không hả”

Trình Kiệt đưa tay kéo mạnh lấy eo của Tiêu Dật sát vào lòng mình:

“Vỗ một chút cũng không được sao”

Tiêu Dật đẩy mạnh Trình Kiệt cách xa mình rồi chỉnh lại quần áo trên người:

“Anh không như vậy thì chết hả”

Trình Kiệt cười xấu xa nhéo lấy mũi Tiêu Dật một cái:

“Đi thôi”

Tiêu Dật bực bội liếc Trình Kiệt sắc lạnh:

“Đáng ghét”

Đây là giờ nghỉ trưa cho nên nhóm nghệ sĩ thực tập vẫn còn chưa trở về, Tiêu Dật nhanh chóng đi vào phòng của mình, cánh cửa chỉ vừa mới mở ra liền cảm nhận được dư vị hoan ái hòa lẫn trong không khí, một mảnh bừa bộn ở trên giường vừa nhìn liền khiến cho người ta đỏ mặt. Tiêu Dật trước là mang cửa đóng lại rồi quay đầu nói với Trình Kiệt:

“Anh qua phòng khách ngồi đợi đi, em mang chỗ kia bỏ vào máy giặt rồi chúng ta đi ăn trưa”

Trình Kiệt nhanh tay đẩy cánh cửa ở phía sau Tiêu Dật ra rồi tiến vào:

“Mau vào thôi, anh giúp em lấy vài đồ cần thiết nữa”

Tiêu Dật không hiểu ý của Trình Kiệt liền hả một tiếng, Trình Kiệt quay sang nói với Tiêu Dật:

“Tiểu Dật, chuyển đến nhà của anh ở đi”

Tiêu Dật từ chối:

"Không được, em muốn ở lại ký túc xá"

Trình Kiệt vốn định lên tiếng nói cái gì đó thì Tiêu Dật đã kiên quyết cắt ngang lời của hắn rồi:

"Em muốn ở lại ký túc xá, chuyện chuyển ra ngoài để đến sau khi kết thúc kỳ thực tập này thì mới tính đến đi"

Trình Kiệt nhìn Tiêu Dật thở dài một hơi rồi kéo cậu ôm vào lòng:

"Tiểu Dật, làm sao bây giờ anh nghĩ không thể xa em dù chỉ một chút".

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương