Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 95: Kẹo dâu nhỏ ngọt ngào nhà ai thế này

Lúc Tiêu Dật tỉnh lại liền cảm thấy đầu óc quay cuồng đau nhức vô cùng, sau đó cậu phát giác ra một điều rất kỳ quái chính là không biết nơi này rốt cuộc là nơi nào, nhìn bày trí xung quanh cùng chiếc giường cậu đang nằm này có vẻ như nơi đây là phòng ngủ, nhưng phòng ngủ này không phải phòng ngủ ở nhà Trình Kiệt, không phải phòng ngủ ở văn phòng làm việc hắn, lại càng không phải phòng ngủ của cậu ở ký túc xá. Tiêu Dật thấy quần áo trên người mình đã đổi thành một bộ đồ ngủ đơn giản, nhìn ra bên ngoài phía tấm kính sát đất liền thấy rất nhiều những tòa nhà cao tầng, sắc trời cũng đang dần dần ngả về chiều, Tiêu Dật có chút không thể nào hiểu được liền lên tiếng gọi Trình Kiệt nhưng mà không gian vẫn chỉ có một mảnh im lặng mà thôi.

Tiêu Dật bước xuống giường mở cửa đi ra ngoài chợt nhận ra bên ngoài là một dãy hành lang dài cùng với vô số phòng đều đóng kín cửa. Tiêu Dật nhìn thấy chỗ này rất giống với khách sạn cao cấp, nhưng mà Trình Kiệt rốt cuộc vì sao lại đưa cậu đến khách sạn làm cái gì. Tiêu Dật nghĩ lại mọi chuyện, từ lúc cậu uống phải ly nước kia liền đã thấy kỳ quái rồi đến hiện tại thì có thể chắc chắn thứ đó là rượu, nhưng mà Trình Kiệt tại vì sao phải lừa cậu uống rượu làm cái gì, Tiêu Dật nhanh chóng trở về phòng tìm điện thoại của mình muốn gọi cho Trình Kiệt.

Trình Kiệt đi họp về liền thấy hồ ly nhỏ nhà mình mặc bộ quần áo ngủ kẻ sọc màu xanh của khách sạn đang ngồi ở giữa giường lớn cúi đầu nhìn điện thoại trên tay, Trình Kiệt thấy người nọ nhập tâm như vậy hắn về cũng không biết liền buồn cười gọi một tiếng:

“Tiểu Dật”

Tiêu Dật giật mình ngay lập tức quay đầu lại nhìn về phía Trình Kiệt, cậu nhíu mày hỏi hắn:

“Trình Kiệt, chỗ này là chỗ nào thế?”

Trình Kiệt xoay người cởi áo vest cùng ca vát đáp:

“Thượng Hải, anh phải đi công tác ở Thượng Hải ba ngày”

Tiêu Dật đầu óc trống rỗng không thể thích nghi được, hắn phải đi công tác ở Thượng Hải ba ngày nhưng mà hiện tại như thế nào cậu lại ở đây, đầu óc quay cuồng một hồi mới nhớ đến câu trả lời của Trình Kiệt, Thượng Hải… Thượng Hải, như vậy cậu đang ở Thượng Hải sao:

“Thượng Hải? Chỗ này là Thượng Hải sao?”

Trình Kiệt thản nhiên gật đầu, Tiêu Dật đứng bật dậy lớn tiếng hỏi:

“Sao em lại ở Thượng Hải được chứ?”

Trình Kiệt đưa tay điểm nhẹ vào chóp mũi của Tiêu Dật khẽ mỉm cười:

“Đương nhiên là anh đưa em đến rồi”

Tiêu Dật gạt tay Trình Kiệt ra nhíu mày tức giận:

“Sao lại thế được, anh sao lại đưa em tới được”

Tiêu Dật không tin là cậu say đến bất tỉnh như vậy mà có thể qua được cửa soát vé của sân bay, cho dù Trình Kiệt có nhiều tiền đến đâu đi chăng nữa thì cũng không có khả năng người ở sân bay để cho Trình Kiệt bế cậu lên máy bay, lại càng không có khả năng hắn nhét cậu vào trong va li hành lý, máy quét an ninh nhất định sẽ dò ra được. Trình Kiệt ôm lấy eo của Tiêu Dật dịu dàng nói:

“Anh cứ thế ôm em tới thôi”

Tiêu Dật mặc kệ Trình Kiệt dùng cách nào đưa cậu đến đây, nhưng mà hắn lại dám không hỏi qua cậu một câu đã mang cậu rời khỏi thành phố rồi. Tiêu Dật đẩy mạnh Trình Kiệt ra nâng giọng:

“Trình Kiệt anh càng ngày càng quá đáng quá rồi, anh đã hỏi qua em hay chưa mà đã đưa em tới đây chứ?”

Trình Kiệt vẫn mỉm cười lấy lòng Tiêu Dật:

“Anh hỏi em thì em sẽ chịu đi hay sao?”

Tiêu Dật trừng lớn hai mắt:

“Anh đã biết, anh đã biết rồi tại vì sao còn cố tình chứ hả?”

Trình Kiệt lại vươn tay vòng qua ôm lấy eo của Tiêu Dật:

“Anh chính vì biết em không chịu đi cho nên mới áp dụng phương pháp này, em cũng không phải không biết anh là không thể rời xa em được mà”

Tiêu Dật giãy giụa muốn thoát khỏi vòng tay của Trình Kiệt:

“Trình Kiệt em sẽ không tha thứ cho anh”

Tiêu Dật dùng sức bao nhiêu thì Trình Kiệt càng siết chặt cậu bấy nhiêu:

“Được được được, lần này là anh không đúng, anh không nên không hỏi ý kiến của em”

Tiêu Dật vẫn cứ dùng sức muốn đẩy Trình Kiệt cách xa mình ra nhưng không được:

“Lần này là anh sai rồi, như vậy em muốn cái gì nào, em muốn cái gì anh cũng đều chiều theo em cả”

Tiêu Dật quay lại trừng mắt nhìn Trình Kiệt:

“Lần nào cũng là anh sai chứ không phải chỉ có mỗi lần này thôi, em nói cho anh biết nếu như anh lần sau còn tự ý quyết định như vậy nữa thì đừng có mà trách em”

Thật ra có lần thứ nhất thì sẽ có lần thứ hai thứ ba, hơn nữa cho dù Trình Kiệt có làm thêm nhiều lần nữa thì câu nói anh đừng có mà trách em kia của Tiêu Dật cũng không thể làm gì được hắn, dĩ nhiên thì Trình Kiệt sẽ không có khiêu khích hỏi cậu sẽ làm gì mà chỉ ở bên cạnh dịu dàng hôn hôn vào cần cổ người ta:

“Được rồi mà, anh sau này sẽ không tự ý quyết định như vậy nữa”

Tiêu Dật giống như nhớ ra điều gì đó liền nâng giọng:

“Anh buổi sáng dám lừa em uống rượu có phải không, em rõ ràng nói đó là rượu rồi vì sao anh còn nói là nước chứ”

Trình Kiệt đương nhiên phải nói đó là nước thì Tiêu Dật mới chịu uống nhiều như thế, mà uống nhiều như vậy hắn mới có thể ôm cậu đến Thượng Hải được:

“Là anh sai, anh không nên nữa em uống rượu”

Tiêu Dật bĩu môi cáu kỉnh:

“Em sẽ không tha thứ cho anh chuyện này, lần này anh gạt em uống rượu ai biết lần sau anh còn gạt em ăn thứ gì nữa chứ”

Trình Kiệt hôn vào má của Tiêu Dật đáp:

“Có gạt em ăn thứ gì đó cũng nhất định sẽ không gạt em ăn mấy thứ ảnh hưởng đến sức khỏe của em đâu”

Tiêu Dật nghiêng đầu muốn né tránh Trình Kiệt:

“Ai nói không ảnh hưởng hả, đầu bây giờ vẫn còn đau đây này”

Trình Kiệt nhìn thấy bộ dạng đáng yêu thế này của Tiêu Dật liền càng muốn bao bọc hơn, thật sự là càng ngày càng không thể rời xa cậu được:

“Như vậy anh giúp em bóp đầu một chút, lát nữa nói người ta làm cho em một chén canh giải rượu, nếu còn chưa đỡ nữa sẽ giúp em mua thuốc đau đầu có được không”

Tiêu Dật vừa được Trình Kiệt đưa đi đến trên giường ngồi liền hừ hừ:

“Em không uống thuốc”

Trình Kiệt buồn cười:

“Được được, em không uống thuốc thì không cần uống, anh giúp em bóp đầu một chút là được rồi”

Tiêu Dật nằm ở trên giường, đầu nhỏ gối lên đùi của Trình Kiệt nhắm mắt lại, không biết Trình Kiệt có học qua lớp mát xa nào hay không nhưng mà lực đạo xuất ra ở tay hắn thật sự khiến cho cậu cảm thấy vô cùng thoải mái:

“Tiểu Dật, lát nữa anh có buổi dự tiệc tối, bữa tiệc này sẽ có rất nhiều người nổi tiếng em có muốn đi hay không?”

Tiêu Dật mở mắt, cậu thật sự cũng có hứng thú muốn đi xem người nổi tiếng, nhưng mà hiện tại vẫn làm ra vẻ mệt mỏi không muốn đi:

“Không muốn đi, em mệt”

Trình Kiệt làm sao mà không biết hồ ly nhỏ này đang làm trò, nhưng mà hắn cũng không ngại cùng cậu diễn trò một chút:

“Em không muốn đi sao, bữa tiệc này có lẽ diễn ra khoảng vài tiếng, em ở trong phòng một mình như vậy có bị buồn chán hay không?”

Tiêu Dật liếc mắt tức giận:

“Anh vẫn còn biết điều này hay sao, mang em đến chỗ này, bây giờ anh thì đi ra ngoài ăn tiệc”

Trình Kiệt cười khổ:

“Quần áo cũng đã đặt sẵn cho em rồi, có mấy bộ cho em lựa chọn, em đến nhìn xem có thích hay không”

Tiêu Dật không nói chỉ dùng ánh mắt tức giận nhìn Trình Kiệt mà thôi, Trình Kiệt mang đầu Tiêu Dật đặt xuống gối rồi đứng dậy đi về phía chỗ ghế sô pha kia cầm tới ba bộ vest khác màu cho Tiêu Dật nhìn:

“Em xem, là thích bộ nào?”

Tiêu Dật đưa mắt nhìn ba bộ vest trên tay của Trình Kiệt, một bộ màu đen theo phong cách truyền thống, một bộ có hoa nhỏ màu xanh tối nhìn rất lạ mắt, còn lại một bộ màu hồng nhạt kiểu dáng hiện đại trẻ trung. Tiêu Dật nằm xoay lưng lại với Trình Kiệt giả bộ khó chịu đáp:

“Đã nói không muốn đi mà”

Trình Kiệt đặt ba bộ vest kia xuống giường rồi xoay vai Tiêu Dật lại:

“Như vậy anh ở bữa tiệc cũng thật nhớ em, anh thật sự rất muốn em đi cùng”

Tiêu Dật miễn cưỡng ngồi dậy đưa tay gẩy gẩy ba bộ vest trước giường:

“Em mà không đi thì anh cũng không để cho em yên ổn mà”

Trình Kiệt thầm nghĩ trong lòng, nếu như hắn quả thật gật đầu đồng ý để cậu ở lại khách sạn mới là không yên ổn đó. Hồ ly nhỏ này của hắn ưa nói những lời không thật với lòng, rõ ràng rất thích nhưng lại nói không thích, từ đầu đến cuối muốn hắn dỗ dành rồi cuối cùng mới chịu làm ra vẻ miễn cưỡng gật đầu. Trình Kiệt cũng không hiểu tại sao Tiêu Dật luôn thích chơi trò đi đường vòng như vậy, nhưng mà hắn có thể cùng cậu đi thêm một đoạn đường dài nữa thì hắn cho dù có đi lòng vòng mấy vòng cũng can tâm.

Tiêu Dật mặc bộ vest màu hồng nhạt, bên trong mặc áo sơ mi trắng, lại thắt thêm một dải khăn lụa lạ mắt ở trước cổ. Trình Kiệt giúp Tiêu Dật mang khuyên tai nhỏ, đôi khuyên tai đơn giản lấp lánh ở trên tai cậu càng làm cho gương mặt thanh thú kia sáng bừng dưới ánh đèn điện. Trình Kiệt ngắm nhìn Tiêu Dật một hồi rồi thở dài, Tiêu Dật thấy thế liền hỏi:

“Sao thế?”

Trình Kiệt ở phía sau ôm nhẹ lấy eo của Tiêu Dật, cằm đặt ở trên vai cậu nghiêng đầu hôn vào má phải của cậu:

“Kẹo dâu nhỏ ngọt ngào nhà ai thế này”

Tiêu Dật nghe vậy thì không giấu được nụ cười, nhưng mà miệng nhỏ vẫn bực bội khẽ quát:

“Cũng không phải của nhà anh đâu”

Tiêu Dật ngồi ở trên giường đợi Trình Kiệt mặc đồ, Trình Kiệt mặc một bộ tây trang màu xám, áo sơ mi tối màu bên trong, bộ trang phục này hoàn toàn đơn giản nhưng mặc ở trên người của hắn nhìn thật vừa mắt, đường may tinh tế tỉ mỉ khéo léo tôn lên được đường nét hoàn hảo của hắn. Nếu như Trình Kiệt không cười, gương mặt trầm tĩnh, ánh mắt bình thản không lộ tâm tư nhất định sẽ khiến cho người ta cảm thấy có điểm dè chừng không đủ tự tin tiếp cận, nhưng nếu như hắn mỉm cười nhẹ nhàng như bây giờ, ánh mắt còn mang theo tia vui vẻ cưng chiều khẳng định sẽ khiến cho đối phương phía trước cảm thấy sung sướng hãnh diện, bởi vì một người đàn ông xuất sắc như vậy lại có thể cưng chiều mỉm cười với mình như thế.

“Trình Kiệt, một lát nữa đến nơi nếu có người hỏi em là ai thì em nói như thế nào?” Tiêu Dật hỏi

Trình Kiệt đang thắt ca vát đáp:

“Nói em tên là Tiêu Dật là được rồi”

Tiêu Dật hỏi rõ hơn:

“Nếu có người hỏi em là người của công ty nào chẳng hạn, lại hỏi chức vụ trong công ty nữa, đến khi ấy em nói thế nào?”

Trình Kiệt hơi dừng tay lại một chút nhìn Tiêu Dật cười xấu xa:

“Em ở bữa tiệc luôn ở sát cạnh anh, người ta vốn dĩ không cần phải hỏi nhiều cũng biết rồi”

Tiêu Dật không thèm để ý đến bản tính lưu manh kia của Trình Kiệt:

“Vậy nói em là thư ký của anh, thư ký cùng với tổng giám đốc đi dự tiệc là chuyện hiển nhiên”

Trình Kiệt gật đầu:

“Cũng được, vậy lát nữa em đi đỡ rượu cho anh, thư ký chính là đi đỡ rượu thay cho tổng giám đốc”

Tiêu Dật bĩu môi trừng mắt nhìn Trình Kiệt:

“Còn dám nói lời này, anh không cảm thấy mình rất có lỗi với em hay sao?”

Trình Kiệt cười ha ha:

“Được rồi đi thôi, nếu như lát nữa có người hỏi em mà em không muốn trả lời, vậy thì anh sẽ thay em trả lời đã được hay chưa”

Tiêu Dật trước khi bước ra khỏi phòng khách sạn vẫn không quên cảnh cáo Trình Kiệt:

“Anh nhớ đừng có mà nói tùy tiện đó, nếu như dám nói tùy tiện em nhất định sẽ cho anh biết tay”

Trình Kiệt và Tiêu Dật bước vào trong thang máy đi xuống dưới sảnh của khách sạn, cậu vốn tưởng lần này chỉ có một mình cậu và Trình Kiệt đến Thượng Hải mà thôi, ai ngờ lúc này còn có thêm hai người nữa là Tiểu Khiết và Tống Ngộ Phàm, Tiêu Dật vừa nhìn thấy hai người họ từ xa liền dừng bước, Trình Kiệt quay sang hỏi:

“Sao thế?”

Tiêu Dật ngước mắt nhìn Trình Kiệt:

“Hai người bọn họ cũng đi công tác chuyến này với anh sao?”

Trình Kiệt gật đầu:

“Ừ”

Tiêu Dật lo lắng:

“Như vậy họ có biết là em cũng tới đây hay không, còn có buổi sáng họ có nhìn thấy em hay không?”

Trình Kiệt nói dối Tiêu Dật, hắn là không muốn người này phải lo lắng luống cuống như thế, dù sao bộ dạng đáng yêu thế này cũng chỉ có hắn được nhìn thấy mà thôi:

“Buổi sáng họ đi chuyến bay khác chúng ta, anh nói là em đi gặp nhà sản xuất phim nói chuyện cho nên bọn họ cũng sẽ không nghi ngờ gì cả đâu”

Tống Ngộ Phàm đang nói chuyện với Tiểu Khiết liền quay đầu lại phía sau phát hiện ra Tiêu Dật và Trình Kiệt:

“Tiểu Dật”

Tiêu Dật ngay lập tức giật mình một chút, sau đó cũng cố tự nhiên bước tới chỗ của Tống Ngộ Phàm hướng hai người bọn họ mỉm cười chào hỏi:

“Xin chào”

Tiểu Khiết gật đầu, buổi sáng cô ở trên máy bay có nghe Trình Kiệt nói Tiêu Dật rất dễ dỗ sẽ không tức giận được lâu, xem ra lời nói của Trình Kiệt cũng quả thật không sai, chuyện lớn như vậy Tiêu Dật vẫn có thể không tức giận. Tống Ngộ Phàm quan sát hai người phía trước một chút rồi cũng mỉm cười nói:

“Tiểu Dật, tôi còn tưởng ngày hôm nay cậu sẽ không đi cùng cơ”

Tiêu Dật không hiểu ý của Tống Ngộ Phàm liền hả một tiếng, Trình Kiệt ở bên cạnh đã nhanh chóng nói trước:

“Được rồi chúng ta đi thôi”

Tiêu Dật vẫn luôn cảm giác rằng mấy người này có cái gì đó che giấu mình, Tống Ngộ Phàm rốt cuộc vì sao lại hỏi cậu câu hỏi này:

“Ngộ Phàm, sao anh lại hỏi tôi như vậy?”

Tống Ngộ Phàm phát hiện ra được ánh mắt cảnh cáo phía sau Tiêu Dật liền lớn tiếng cười ha ha:

“Ý tôi là cậu đi máy bay mệt mỏi, còn tưởng buổi tối hôm nay sẽ ở trong khách sạn nghỉ ngơi”

Tiêu Dật nghe vậy thì mới buông lỏng tâm tư một chút, thì ra là Tống Ngộ Phàm có ý này:

“Tôi không sao”

Bốn người đi hai xe, mỗi xe đều có người lái riêng, bởi vì Tiêu Dật vẫn luôn nghĩ rằng hai người kia không biết mối quan hệ giữa cậu và Trình Kiệt cho nên nếu như bây giờ cậu và Trình Kiệt ngồi chung một xe sẽ rất kỳ quái, cuối cùng rằng co một hồi Tiêu Dật vẫn kiên quyết trừng mắt nhìn Trình Kiệt nói mình sẽ ngồi trên xe cùng với Tiểu Khiết. Trình Kiệt đương nhiên là phải thuận theo người ta, dù sao thì lát nữa đến bữa tiệc rồi người này cũng không chạy đi đâu được.

Lúc này ở trong xe của Trình Kiệt và Tống Ngộ Phàm có một cuộc trao đổi thế này.

“A Kiệt, là cậu ranh ma hay là do Tiểu Dật dễ dụ đây, chuyện lớn như vậy mà cậu ta cũng có thể nhanh như thế tha thứ cho cậu. Sau này nếu như có người muốn mang cậu ta đi bán, cùng cậu ta nói ngon nói ngọt vài lời không biết chừng còn sẽ gật đầu đồng ý”

Tống Ngộ Phàm chỉ là nói đùa mà thôi, ai ngờ lúc này liền nhận được cái liếc mắt đáng sợ của người ngồi bên cạnh:

“Tôi trước bán cậu cho đám tình nhân của cậu thì có”

Tống Ngộ Phạm nghe vậy liền giật mình vội vàng xua tay:

“A Kiệt à, cũng chỉ là nói đùa mà thôi cậu có cần phải tuyệt tình như thế hay không”

Trình Kiệt thở nhẹ một hơi nhắc nhở Tống Ngộ Phàm trước:

“Một lát nữa cậu đừng có mà nói này nọ với em ấy, em ấy vẫn chưa biết là cậu đã biết chuyện rồi đâu”

Tống Ngộ Phàm nâng giọng:

“Không phải chứ, cậu ta không nghĩ tới cậu ta buổi sáng bất tỉnh như vậy thì ai cũng đều thấy hết rồi hay sao?”

Trình Kiệt liếc mắt nhìn Tống Ngộ Phàm:

“Tôi nói chúng ta đi chuyến bay khác giờ”

Tống Ngộ Phàm buồn cười:

“Chắc không phải cậu ta vẫn luôn nghĩ rằng mình cứ bất tỉnh như vậy mà qua được cửa soát vé ở sân bay chứ”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương