Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 97: Tiểu Dật anh yêu em

Bữa tiệc kết thúc, bốn người nhanh chóng đi ra ngoài đại sảnh, lúc Tiêu Dật còn đang không biết nên làm cách nào để cho Trình Kiệt và Tiểu Khiết ngồi chung một xe thì Trình Kiệt đã ngồi vào trong xe lạnh giọng lên tiếng trước rồi:

“Tiểu Khiết, cô đi cùng tôi đi, tôi có việc cần trao đổi với cô”

Tiểu Khiết nghe vậy liền giật mình thon thót, đến hiện tại bắt đầu có chút hối hận về kế hoạch vừa rồi mình nói với Tiêu Dật. Tiêu Dật có một chút ấm ức, trong lòng tuy rằng vốn dĩ muốn Tiểu Khiết ngồi chung xe của Trình Kiệt, nhưng mà khi hắn chủ động nói như vậy không quan tâm cậu cậu liền không được vui. Tiêu Dật xoay lưng đi tới chiếc xe phía trước ngồi vào trong, Tổng Ngộ Phàm cũng theo đó ngồi vào bên trong cùng cậu.

Tống Ngộ Phàm tuy rằng biết Trình Kiệt và Tiêu Dật đang giận dỗi nhau, nhưng khi nghe thấy câu hỏi của Tiêu Dật lúc này cũng khiến cho hắn cũng phải có chút giật mình, Tiêu Dật hỏi thế này:

“Ngộ Phàm, buổi tối hôm nay anh có thể cho tôi ngủ nhờ phòng của anh được hay không?”

Tống Ngộ Phàm trong lòng thầm gào thét, tuy rằng hắn phóng khoáng nhưng hắn cũng hiểu được đạo lý con thầy vợ bạn gái công ty, huống chi đối tượng hắn thích nhất định phải là phụ nữ:

“Hả?”

Tiêu Dật cũng cảm thấy câu hỏi này của mình có chút đường đột:

“Ngày mai tôi về Bắc Kinh rồi, buổi sáng hôm nay đến lại không kịp thuê phòng, nếu như anh tiện thì có thể cho tôi ngủ nhờ một đêm, nếu không thì thôi cũng được”

Tống Ngộ Phàm do dự: “Việc này…” nhưng khi bắt gặp được ánh mắt đang nhìn mình chằm chằm kia của Tiêu Dật liền nuốt một ngụm nước miếng đồng ý: “Được, vậy thì đêm nay cậu cứ ngủ ở phòng của tôi đi”

Tổng Ngộ Phàm đồng ý xong liền cảm thấy thật hối hận, chẳng biết vừa mới rồi vì sao mình lại gật đầu đáp ứng, đến hiện tại thì sao có thể từ chối được đây.

Ở bên này Trình Kiệt và Tiểu Khiết vẫn bảo trì im lặng, không khí trong xe so với nhiệt độ bắc cực có phần tương xứng, có điều nhiệt độ thấp như vậy cũng không phải là do điều hòa mà là do khí lạnh vô hình từ trên người của Trình Kiệt phát ra quanh quẩn trong không khí. Hai người đã im lặng được một khoảng thời gian khá lâu rồi, Tiểu Khiết cuối cùng vẫn nhịn không được mà lên tiếng:

“Trình tổng, anh nói có chuyện muốn bàn bạc là chuyện gì?”

Trình Kiệt vẫn bảo trì im lặng càng khiến cho Tiểu Khiết ở bên cạnh lo lắng bất an chết đi được. Trình Kiệt ngồi vắt chéo chân hai chân, ánh mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước, trên gương mặt không có biểu cảm gì quá nhiều, bất quá nơi khóe miệng kia hoàn toàn không có nét cười:

“Vừa mới rồi hai người ở trên xe nói chuyện gì?”

Tiểu Khiết sớm đã biết Trình Kiệt sẽ hỏi mình vấn đề này, tuy rằng cô biết trước đối phương sẽ hỏi cô cái gì nhưng mà hiện tại vẫn tránh không được thật khẩn trương, Tiểu Khiết bất giác đưa tay lên trán lau đi tầng mồ hôi mỏng mỉm cười bình tĩnh đáp:

“Trình tổng tôi và cậu ấy căn bản chỉ nói hai ba câu xã giao mà thôi”

Trình Kiệt quay sang nhìn Tiểu Khiết hửm một tiếng ý dò xét:

“Thế sao?”

Tiểu Khiết hai tay để ở trên đùi nắm chặt, bộ dạng của ông chủ lớn đúng là rất khủng bố:

“Đúng vậy, Trình tổng anh là muốn hỏi cái gì cứ hỏi thẳng đi, tôi sẽ không giấu giếm gì cả đâu”

Trình Kiệt lạnh giọng đáp thế này:

“Tôi muốn hỏi cái gì không phải cô biết rồi sao”

Tiểu Khiết cũng chẳng dám vòng vo nữa:

“Trình tổng à tôi nào dám có gan lớn như vậy cùng với cậu Tiêu có cái gì, vừa mới rồi cậu ấy ngồi ở trên xe đột nhiên kêu đau đầu chóng mặt, tôi hỏi cậu ấy có cần phải quay trở về khách sạn nghỉ ngơi hay không, cậu ấy nói không cần”

Trình Kiệt nhíu mày nhìn chằm chằm Tiểu Khiết, hắn vừa mới rồi rõ ràng nhìn thấy lúc Tiêu Dật bước xuống xe là bộ dạng đỏ mặt xấu hổ chứ không phải là do đau đầu chóng mặt. Tiểu Khiết thấy Trình Kiệt vẫn còn chưa tin liền nói thêm vào nữa:

“Sau đó tôi nói nếu không thì lát nữa để anh đưa cậu ta về sớm một chút, cậu ta liền lắc đầu đỏ mặt như vậy”

Trình Kiệt im lặng cái này xem ra còn có khả năng, lấy bản tính hay xấu hổ kia của hồ ly nhỏ nhà hắn bị người khác nói như vậy sẽ xấu hổ không được tự nhiên:

“Cô trêu em ấy làm cái gì, cô có ý gì hả?”

Tiểu Khiết giật mình lúng túng:

“Trình tổng à tôi cũng chỉ là thuận miệng nói ra mà thôi, căn bản không có nghĩ nhiều như vậy”

Trình Kiệt liếc mắt nhìn Tiểu Khiết một cái rồi im lặng, Tiểu Khiết ngồi bên cạnh Trình Kiệt cũng bắt đầu cảm giác khủng hoảng, may mắn đoạn đường trở về tới khách sạn cũng không xa nếu không thì chỉ sợ cô sẽ phát điên vì tinh thần hoảng loạn mất.

Tiêu Dật trở về trước Trình Kiệt, Tống Ngộ Phàm dẫn Tiêu Dật về phòng của mình trong lòng vẫn còn có chút không muốn, nhưng mà vừa mới rồi đã nhận lời với người ta bây giờ cũng không biết nên nói từ chối như thế nào.

“Ngộ Phàm phiền anh quá rồi” Tiêu Dật vừa đi vừa nói

Tống Ngộ Phàm cười ha ha:

“Không phiền, giường ngủ cũng không nhỏ”

Tộng Ngộ Phàm thở dài trong lòng, nếu như để cho Trình Kiệt biết người của hắn ngủ ở chỗ cậu không biết hắn sẽ làm ra chuyện gì, xem ra cậu vẫn là nên tìm cách báo tin cho người ta đến đón trái bom hẹn giờ này về. Tiêu Dật quả đúng là trái bom nhỏ, bất kể là vô ý hay có chủ ý động vào đều sẽ phát nổ, phải nói đúng hơn là có người thay cậu phát nổ.

Tống Ngộ Phàm nhân lúc Tiêu Dật đi tắm liền nhanh chân bước ra khỏi phòng khách sạn, lúc cậu vừa mới mở cánh cửa phòng kia ra liền bị dọa cho suýt chút nữa tim nhảy ra ngoài, Trình Kiệt đứng ở bên ngoài gương mặt âm trầm nhìn cậu. Tống Ngộ Phàm không cần phải nói gì nhiều cả liền chủ động nghiêng người nhường đường cho Trình Kiệt bước vào.

Trình Kiệt trở về phòng không nhìn thấy Tiêu Dật đâu liền biết người này lại dở trò giận dỗi nữa, Tiêu Dật trong người không mang theo tiền cũng không thể thuê khách sạn được, hơn nữa thẻ căn cước của cậu vẫn còn để lại tại Bắc Kinh, thế cho nên Trình Kiệt không cần suy nghĩ nhiều liền đoán ra được hồ ly nhỏ nhà mình chạy sang phòng của người khác. Trình Kiệt bước vào trong phòng của Tống Ngộ Phàm nhìn một lượt rồi nhanh chân bước về phía phòng tắm mở cửa ra. Tiêu Dật đang tắm nghe thấy tiếng động liền nhíu mày quay lại nhìn, vừa nhìn liền bị dọa cho hoảng sợ phải hét lên:

“Anh làm cái gì thế hả?”

Trình Kiệt muốn bước vào trong phòng tắm liền bị Tiêu Dật chạy tới đẩy hắn ra:

“Đi ra ngoài ngay đi”

Trình Kiệt nhanh tay nắm lấy cổ tay của Tiêu Dật kéo lại vào trong lòng, sau đó hắn nhanh chân bước vào trong mang cánh cửa phòng tắm kia đóng lại. Tiêu Dật lo lắng đây là phòng của Tống Ngộ Phàm, Trình Kiệt lại dám làm ra chuyện như thế này Tống Ngộ Phàm nhất định sẽ biết chuyện:

“Anh đi ra ngoài ngay đi, đây là phòng của người khác đấy”

Trình Kiệt ôm eo của Tiêu Dật kéo vào trong lòng, bàn tay kia nhanh chóng đặt lên mông của cậu bóp mạnh, giọng nói cũng mang theo tia tức giận:

“Em cũng biết đây là phòng của người khác sao?”

Tiêu Dật đánh vào lồng ngực của Trình Kiệt:

“Anh đi ra ngoài đi, có chuyện gì chúng ta về phòng nói”

Trình Kiệt buông Tiêu Dật ra bước về phía trước cầm lấy áo choàng tắm khoác vào người cho cậu, cuối cùng cứ như vậy cúi người mang cậu vác ở trên vai ngang nhiên trở về phòng của mình. Tiêu Dật hoảng sợ chân tay khua loạn muốn đứng xuống sàn, may mắn Tống Ngộ Phàm không biết đã đi đâu nếu không cậu cũng không biết phải giải thích với người ta như thế nào. Trình Kiệt mang Tiêu Dật trở về phòng, Tiêu Dật vừa được thả ra liền đứng xuống dưới trừng mắt nhìn hắn quát:

“Trình Kiệt, anh vô lý quá rồi”

Trình Kiệt tiến tới muốn ôm Tiêu Dật vào trong lòng, hắn nhẹ giọng muốn dỗ dành cậu:

“Tiểu Dật, là anh sai, anh không nên tức giận với em”

Tiêu Dật không nói gì nữa cả ngay lập tức xoay người đi tới phía giường ngủ cầm lấy bộ quần áo ngủ của khách sạn bước vào trong phòng tắm khóa cửa lại. Trình Kiệt đứng ở bên ngoài muốn mở cửa nhưng không được, kết quả chỉ còn biết ngồi đợi, Tiêu Dật thay quần áo xong đi ra không nói không rằng leo lên giường đắp chăn nằm xoay lưng lại phía Trình Kiệt, Trình Kiệt thấy thế cũng không dám nhào tới ngay chỉ dám đứng ở một bên dịu dàng gọi:

“Tiểu Dật…”

Tiêu Dật lạnh giọng cắt ngang lời của Trình Kiệt:

“Anh đừng có nói chuyện với em, anh đi qua phòng của Tống Ngộ Phàm lấy quần áo về đây cho em đi”

Trình Kiệt muốn nói gì đó nhưng cuối cùng vẫn là phải nghe theo lời của người ta đi sang phòng của Tống Ngộ Phàm lấy quần áo của Tiêu Dật về. Lúc Trình Kiệt về phòng liền thấy Tiêu Dật cầm chăn gối nằm ở trên ghế sô pha muốn ngủ:

“Tiểu Dật tại sao không ngủ ở trên giường?”

Tiêu Dật nhắm mắt không trả lời, Trình Kiệt cúi người bế Tiêu Dật lên liền bị cậu kịch liệt giãy giụa:

“Anh bỏ em ra ngay đi, con người anh tại sao lại vô lý như vậy hả, anh có hỏi em hay chưa đã tự ý muốn bế em để ở chỗ nào thì để hả?”

Trình Kiệt để Tiêu Dật ngồi ở trên giường khàn giọng đáp:

“Em ngủ ở trên giường, anh ngủ ở ghế sô pha”

Tiêu Dật liếc nhìn Trình Kiệt một cái sau đó quả thật nằm mạnh xuống giường mang chăn đắp lên người xoay lưng lại phía hắn. Trình Kiệt nhìn Tiêu Dật rồi thở dài một hơi, hắn xoay người đi vào trong phòng tắm muốn tắm rửa, mười phút sau bước ra ngoài vẫn thấy hồ ly nhỏ nhà hắn nằm tư thế như vừa rồi, mang bóng lưng giận dỗi kia đối diện với hắn. Trình Kiệt lấy một điếu thuốc châm lửa rồi ngồi lên ghế sô pha nhìn cậu, hắn không lên tiếng, cậu cũng không lên tiếng, Trình Kiệt im lặng suy nghĩ hắn cảm thấy ngày hôm nay mình quả thật không tốt với Tiêu Dật cũng không thể trách được cậu vì sao lại tức giận như vậy. Trình Kiệt cảm thấy mình thay đổi rất nhiều, hắn từ trước đến giờ chưa từng nóng nảy mất kiểm soát như vậy, chỉ cần Tiêu Dật đứng cạnh một người nào đó, cùng người đó cười nói vài câu là hắn đã nhịn không được muốn ngay lập tức kéo lấy cổ tay cậu rời đi rồi. Đối với tình yêu Trình Kiệt có tính chiếm hữu đạt đến mức độ biến thái, bất kể Tiêu Dật nhìn ai hắn cũng đều không muốn, bất kể người đó là bạn bè thân thiết hay là người qua đường hắn cũng đều cảm thấy không được thoải mái, hắn muốn trong tầm mắt của cậu chỉ cần tồn tại duy nhất mình hắn, muốn tâm tư của cậu đặt hết trên người của hắn, tình yêu cố chấp này của Trình Kiệt cũng chính là một trong những nguyên nhân làm cho Tiêu Dật một khoảng thời gian sau đó muốn trốn chạy khỏi hắn, dĩ nhiên chuyện này vẫn là để nói sau đi.

Trình Kiệt không rõ ngồi ở trên ghế sô pha bao lâu, cả một quá trình đó trong đôi mắt kia của Trình Kiệt chỉ chứa duy nhất bóng lưng của Tiêu Dật, hoàn toàn không đủ chỗ để chưa thêm bất cứ một thứ gì khác. Trình Kiệt đứng dậy đi về phía trước tắt điện, sau đó chậm rãi nâng chăn của Tiêu Dật lên tiến vào bên trong ôm lấy cậu vào trong lòng. Tiêu Dật vẫn còn chưa ngủ, cảm giác bên giường lún xuống sau đó rất nhanh liền được tiến vào trong lồng ngực ấm áp quen thuộc khóe môi bất giác nở lên một nụ cười thỏa mãn. Trình Kiệt hôn xuống mái tóc của Tiêu Dật, lại mang môi của mình hôn nhẹ lên vầng trán của cậu, hôn tới chóp mũi nhỏ nhắn kia, hôn xuống môi, hắn hôn rất nhẹ nhàng giống như là sợ làm cho cậu tỉnh giấc, Tiêu Dật không né tránh cậu cứ như thế giả bộ là mình đã ngủ say, bất giác áo cậu có bàn tay luồn vào bên trong đưa tới sờ soạng da thịt cậu, Tiêu Dật vẫn kiên trì không lên tiếng, cậu muốn xem Trình Kiệt muốn làm cái gì tiếp theo.

Trình Kiệt trong bóng tối chuẩn xác mang từng nút áo ngủ của Tiêu Dật mở ra, hắn cúi người ngậm lấy một bên ngực cậu khẽ liếm, động tác vô cùng nhẹ nhàng, dịu dàng đến mức làm cho cả người Tiêu Dật cũng ngứa ngáy, nhiệt độ cơ thể cậu dần dần tăng lên. Trình Kiệt đưa tay luồn vào trong quần của Tiêu Dật, hắn nhận ra được Tiểu Dật Dật cứng nóng dựng thẳng liền hơi dừng lại một chút sau đó liền không kiêng kỵ gì cả mà cởi quần cậu ra.

“Tiểu Dật, ngày hôm nay là anh không tốt” Trình Kiệt khàn giọng

Tiêu Dật vẫn không lên tiếng nói gì cả, cậu biết hắn đã phát hiện ra cậu chưa ngủ. Trình Kiệt hôn lên cần cổ của Tiêu Dật, ngón tay ở phía dưới bắt đầu thăm dò ở bên ngoài động nhỏ của cậu, giọng nói của hắn nóng bỏng nhiễm đầy dục vọng:

“Tiểu Dật, anh thích em, anh thích em đến phát điên lên rồi”

Trình Kiệt mang một ngón tay cắm vào bên trong động nhỏ của Tiêu Dật, Tiêu Dật từ trong cổ họng phát ra một tiếng rên rỉ khe khẽ, Trình Kiệt ngẩng đầu hôn vào môi của Tiêu Dật, đầu lưỡi thuần thục biết cách làm cho cậu trở nên trống rỗng, thần chí mơ màng không còn tỉnh táo. Không gian rất yên tĩnh, nhiệt độ trong phòng tăng cao, hai thân thể kịch liệt ma sát, tiếng nước trong miệng truyền tới càng khiến cho hiệu ứng kích thích tăng cao, Trình Kiệt chậm rãi rời khỏi đôi môi của Tiêu Dật, hắn há miệng ngậm lấy điểm nhỏ trước ngực cậu trêu đùa. Tiêu Dật đưa tay nắm lấy tóc của Trình Kiệt, cả người khẽ cong lên, trong miệng ưm a đứt quãng. Nhiệt độ trên cơ thể của hai người nóng giống như là sốt cao, Tiêu Dật muốn Trình Kiệt nhanh chóng tiến vào, cậu mở miệng khàn giọng gọi tên của hắn:

“Trình Kiệt…”

Trình Kiệt ngồi dậy mang hai chân của Tiêu Dật đặt lên vai mình, cổ chân của Tiêu Dật cực kỳ nhỏ, bàn tay lớn kia của Trình Kiệt liền có thể nắm vừa trong tay, hắn đưa tay nắm lấy bên eo của cậu chậm rãi động thân tiến vào bên trong. Cảm giác bức bách bị ép chặt hút lấy khiến cho Trình Kiệt không thể chậm rãi kiên nhẫn được, mọi dây thần kinh căng cứng chỉ chờ vào lúc này phát động, Tiêu Dật lúc trước nói hắn đừng mạnh bạo nếu không buổi sáng thức dậy cả người cậu sẽ nhức mỏi, hắn đến hiện tại vẫn còn nhớ rõ điều này nhưng mà vào lúc này đây hắn vẫn là kiềm chế không được mà mạnh mẽ đâm tới, làm cho Tiêu Dật cũng phải ngâm nga đứt quãng. Tiêu Dật cảm giác cả người lơ lửng không trọng lượng, mọi sự đều phụ thuộc theo sự dẫn dắt của Trình Kiệt, đau đớn nhức mỏi do không theo kịp tiết tấu mạnh bạo kia có, sung sướng ngất ngây do khoái cảm mà hắn đem lại cũng có, Tiêu Dật trong lúc mơ màng có nghe được Trình Kiệt nói với mình thế này:

“Tiểu Dật, anh yêu em”.

Bình luận truyện Xin Hãy Đặt Cạnh Anh Ấy Một Tiêu Dật

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Giai Nhân
đăng bởi Giai Nhân

Theo dõi

Danh sách chương