truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử
Yêu Em Là Bất Diệt

Yêu Em Là Bất Diệt

Chương 2: Càng Lúc Càng Thích Em

Tại căn biệt thự hoành tráng đến không tưởng, từ đồ vật đến màu sắc chủ đạo, thật sự là một chỗ sống đắt đỏ mà người người hằng ao ước. Màu sắc tuy không lòe loẹt nhưng đậm chất khí tộc vương gia quyền quý. Nhìn sơ là biết chủ nhân của nó gia thế khủng cỡ nào rồi. Người làm trong nhà không nhiều, chỉ 2,3 người và một bác quản gia xấp xỉ 50 tuổi. Tề Phong không thích ồn ào nên không thuê nhiều người làm...

Vừa xuống xe, anh bế cô đi vào trong thì người làm và bác quản gia đã đứng sẵn ở cửa cúi đầu cung kính chào anh:

- Chào cậu chủ! Mừng cậu về nhà

Tề Phong chỉ lẳng lặng gật đầu rồi nhìn sang quản gia cất giọng trầm ấm:

- Bà chuẩn bị cho tôi một bộ đồ sạch, nấu món bổ dưỡng cho người bệnh rồi đem lên phòng tôi. Nhanh lên.

- Vâng, cậu chủ. Tôi làm ngay đây ạ - Quản gia nói hiền từ

Dứt lời anh bế cô đi thẳng lên phòng mình. Người làm trong nhà, cả bà quản gia đều hết sức kinh ngạc khi cậu chủ thường ngày tàn nhẫn của mình đem một cô gái về nhà. Còn nhìn cô ấy bằng đôi mắt ôn nhu nữa. Trời ơi, chuyện gì xảy ra vậy? Cô gái đó là ai mà khiến chủ nhân của họ quan tâm ân cần như thế? Dòng suy nghĩ một hồi cũng dứt, ai nấy đều tiếp tục công việc. Họ hiểu cậu chủ của họ lắm, làm việc mà chậm trễ là bị đuổi việc ngay, có khi còn bị tra tấn nữa cơ. Trước đây người làm nhà anh cũng khoảng 10 người chứ chẳng ít, nhưng vì tính ác ma của anh nên họ sợ quá tự động nghỉ việc. Chỉ còn 2,3 người là trụ lại được...

Trên phòng Tề Phòng, căn phòng chủ yếu là màu đen xám. Nó bự gấp mười lần căn phòng nhỏ bình thường. Anh đặt cô xuống giường rồi ngồi bên cạnh, chăm chú quan sát gương mặt xanh xao ấy. Lòng anh không hiểu sao bỗng trở nên nhức nhối? Anh nhẹ nhàng nắm tay cô, cánh tay gầy gò yếu ớt và lạnh ngắt. Anh mở miệng khẽ nói nhỏ:

- Em sao lại thành ra như vậy? Rốt cuộc em gặp chuyện gì? Mau khỏe lại nhé, tôi sẽ chăm sóc em.

Nói xong anh hôn lên mu bàn tay trắng nõn nà. Cô gái này thật đặc biệt, có thể làm anh trở nên ấm áp, dịu dàng lạ thường như vậy. Anh cũng cảm thấy bản thân lúc này thật khó hiểu "Em là thiên sứ mà ông trời ban tặng cho tôi chăng?" . Nhìn cô anh chợt nhớ đến một người, người ấy là mẹ anh. Bà rất xinh đẹp và nhân hậu hết mực. Anh được như ngày hôm nay cũng do một tay bà nuôi nấng và giúp đỡ. Nhưng đáng buồn thay, bà đã mất vào 3 năm trước trong một vụ tai nạn thương tâm. Trung tài xế may mắn sống sót và nói có người cố tình dàn dựng lên tai nạn đó. Anh hận kẻ đó tận xương tủy, anh thề sẽ trả thù cho mẹ. Sẽ tìm ra kẻ đó và khiến hắn chết không có đất chôn thân...

Nghĩ đến cảnh tượng đó anh không khỏi đau lòng, giọt lệ trong trẻo đã xuất hiện trong con ngươi đen láy. Có lẽ...cô có điểm giống mẹ anh nên anh đã bị cô đánh gục ngay lần đầu gặp. Rồi đột nhiên anh khẽ mỉm cười, khuôn mặt cô lúc ngủ rất bình yên...bình yên đến thấm động lòng người. Anh quả quyết rồi, anh nhất định sẽ giữ cô gái này lại bên cạnh. Anh tin cô là mặt trời chiếu sáng cuộc sống băng lãnh của mình...Tiếng gõ cửa vang lên:

- "Vào đi" - anh đáp

Quản gia đi vào, trên tay bà là bộ quần áo mới tinh. Anh nhìn quản gia, nói:

- "Bà giúp tôi thay đồ cho cô ấy, làm nhẹ thôi. Cô ấy vẫn rất mệt" - nói hết, anh nhìn sang cô lần nữa rồi rời phòng, sang phòng khác để tắm.

Anh chỉ cần 15 phút là xong, lúc này quản gia cũng thay đồ xong cho cô. Bà cúi đầu chào anh rồi ra khỏi phòng. Anh tiếp tục ngồi xuống nắm tay và ngắm cô. Đột nhiên, Lâm Nguyệt Sênh khẽ nhăn mặt lại, cơ thể nhỏ nhắn run lên, môi mấp máy nói gì đó nhưng cũng đủ để anh nghe:

- Lạnh...lạnh quá...lạnh...

Cô kêu "lạnh", anh vội vàng kéo chăn lên đắp lên người cô. Phủ chăn quanh người cô kĩ càng. Rõ kì lạ, anh đắp chăn kĩ cho cô rồi mà cô vẫn kêu "Lạnh, lạnh quá". Anh hoang mang không nên làm gì tiếp theo, bỗng một suy nghĩ chợt xẹt ngang qua đầu anh. Đành dùng cách này vậy, anh nhẹ nhàng nâng lưng cô lên rồi ôm chặt cô vào lòng, đưa hai tay lên miệng thổi truyền hơi ấm cho cô. Cảm nhận được sự ấm áp dần lan truyền khắp cơ thể. Nguyệt Sênh không than nữa mà dần thiếp. Anh phì cười với sự đáng yêu này, cô nàng này sao đặc biệt như vậy? Anh càng lúc càng thích cô rồi!

Hết chương 2

Follow và thích cho Ngọc Ngọc nha. Cho Ngọc Ngọc xin ý kiến nữa nha. Yêu các cậu nhiều!!

Bình luận truyện Yêu Em Là Bất Diệt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Trà Ngọc Ngọc (Syn)
đăng bởi Trà Ngọc Ngọc (Syn)

Theo dõi