truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử
Yêu Em Là Bất Diệt

Yêu Em Là Bất Diệt

Chương 3: Đừng Sợ, Tôi Sẽ Bảo Vệ Em!

Trong phòng Tề Phong, Lâm Nguyệt Sênh dựa vào vòng tay ấm của anh ngủ ngon lành. Anh nhìn thiên thần trong lòng không hết dịu dàng, cô giờ đã khá hơn rồi, sắc mặt hồng hào tươi tắn chút đỉnh. Anh thầm nghĩ cô nàng này mà chải chuốt lên thì vẻ đẹp càng khó cưỡng lại. Cơ bản mặt mộc của cô đã xinh xắn lắm rồi. Tiếng gõ cửa lại vang lên. Đôi mày kiếm chau lại, nói vỏn vẹn hai chữ " Vào đi " . Không khó nhận ra rằng anh đang khó chịu vì phá hỏng phút giây ngắm thiên sứ của anh. Thục quản gia từ cửa đã cảm giác được sát khí, bà rụt rè đi vào, giọng nói có xíu lo sợ:

- Thưa cậu chủ, thức ăn tôi nấu xong rồi. Tôi đem lên phòng cho cậu nha!

Nhắc tới ăn mới nhớ, anh chưa dùng bữa tối, rồi lo cho cô gái nhỏ này nên cũng quên mất cái bao tử đang trống rỗng. Nhưng thiên thần của anh còn chưa dậy, sao anh có thể ăn uống được. Lỡ bỏ rồi thì bỏ luôn, khi nào cô tỉnh thì ăn sau. Nghĩ thế anh vô cảm đáp:

- Bà cứ đem tất cả thức ăn cho vào lò vi sóng đi. Đói thì tôi tự giác xuống ăn

Thục quản gia nghe anh nói vậy liền hiểu, bà cúi đầu xin phép anh định rời phòng nhưng đôi chân chần chừ không thể quay lưng. Dường như bà có điều gì khó nói muốn nói với anh. Cảm nhận cửa phòng chưa đóng lại, anh lần nữa cất tiếng:

- Thục quản gia, bà còn chuyện gì muốn nói? Sao không nói đi?

Ôi trời, cậu chủ nhà bà có gắn mắt sau lưng hay sao vậy. Thật không có gì qua nổi sự sắc bén của anh. Hèn chi có nhiều người sợ hãi khi tiếp xúc với anh. Đúng là Tề tổng tài mà mọi người hay nói đến. Những lời đồn quả không sai.

- À, tôi biết là mình không nên tò mò nhưng...Tôi xin mạo muội hỏi cậu một điều được không ạ? - Câu nói chứa đầy sự tôn kính của Thục quản gia.

- Bà cứ hỏi - anh cho phép

Bà mỉm cười khi anh đồng ý: "Cậu chủ, cô gái này là ai vậy? Trông cô ấy rất xinh...còn mang vẻ đẹp hiền từ nữa"

Bây giờ anh mới quay sang nhìn bà. Tề Phong không ngờ rằng cô gái đang trong vòng tay anh đây lại đánh gục nhiều người như vậy. Xem ra, phải giữ cô thật chặt như kho báu mới được. Anh biết Thục quản gia nhìn không sai, tuy chưa giao tiếp với cô nhưng anh chắc chắn...cô là một người tốt. Cô sẽ không giống như các tiểu thư mặt hoa da phấn, ăn trắng mặt trơn mà anh thường gặp trên thương trường. Tâm trạng đang trầm mặc bỗng vui hẳn lên khi nghe lời khen của Thục quản gia dành cho cô. Anh nhỏ nhẹ nói:

- Từ giờ bà và các người làm trong nhà cứ gọi cô ấy là Tề phu nhân. Cô ấy là người phụ nữ của Tề Phong tôi.

Câu nói "Cô ấy là người phụ nữ của Tề Phong tôi" thật sự khiến bà muốn ngã ngửa nhưng bà vẫn bình tĩnh. Hỏi cũng hỏi xong, bà cúi người xin phép anh ra ngoài. Trước khi đóng cửa bà nhìn anh rồi mỉm cười trông như người mẹ vui mừng khi thấy con trai mình đã tìm được hạnh phúc vậy. Bất ngờ thì có nhưng vui thì nhiều hơn. Cậu chủ nhà bà sau 25 năm sống trầm lặng, giờ đã có mối tình vắt vai. Điều làm Thục quản gia mong mỏi bấy lâu nay cũng tới. Hi vọng cô có thể khiến anh sống tốt hơn, lạc quan hơn và biết cách yêu thương người khác thì mẹ anh nơi suối vàng chắc sẽ thanh thản, yên tâm hơn. Từ ngày mẹ anh mất, anh vốn băng lãnh trở nên sắt đá hơn, giết người không nhân nhượng.

Bây giờ Lâm Nguyệt Sênh xuất hiện, cô đúng là thiên thần mà ông trời ban cho anh mà anh nghĩ? Đồng hồ điểm 1h sáng, cô bất chợt cựa quậy thân thể, đôi mắt bồ câu long lanh dần hé mở. Tề Phong thấy vậy liền nhoẻn miệng cười tươi, nụ cười hiếm có trên đời:

- Em...em dậy rồi, tốt quá. Em có thấy đau đầu chóng mặt không?

Tiếng nói trầm xen lẫn mật ngọt truyền đến não cô. Nguyệt Sênh ngẩng đầu nhìn người con trai trước mắt với sự vô cảm. Anh quả thật là một nam thần, hình mẫu lý tưởng của mọi cô gái, tuy nghĩ nhưng cô không biểu hiện ra ngoài. Tề Phong thắc mắc sao cô lại nhìn anh như muốn ăn tươi nuốt sống anh vậy? Rồi anh giật mình khi cô bỗng vùng vẫy khỏi vòng tay lớn của anh. Nguyệt Sênh từ vô cảm thành cảm xúc hoảng sợ, gương mặt xinh xắn nhăn lại dịch lùi thân thể phía sau. Cô là đang tránh xa anh sao? Hành động đó của cô làm ai kia rất xót xa.

- Anh...anh...là ai? Sao...sao tôi ở đây? Đây là đâu?

Cô sợ hãi yếu ớt cất tiếng, hai tay gầy gò trắng nõn tự ôm lấy thân thể như phòng vệ. Tề Phong đau lòng dịch gần đến cô nhưng cô tránh né:

- Anh...anh đừng lại gần tôi. Tôi xin anh, đừng giết tôi...đừng giết tôi...

- Đừng sợ, tôi sẽ bảo vệ em. Không ai có thể làm em tổn thương đâu...đừng sợ nha. Em mới tỉnh dậy, không nên kích động quá, ảnh hưởng tới sức khỏe lắm đó - Anh dịu dàng trấn an cô

Anh biết cô đang nghĩ anh giống kẻ xấu. Nhưng anh thương cô mà, sao hại cô được chứ. Người con trai trước mắt nói bảo vệ cô sao? Lúc này, Lâm Nguyệt Sênh mới dần dần buông hai tay xuống, khuôn mặt xinh đẹp từ từ giãn ra.

- Anh...anh không giống bọn người xấu đó đúng không? Anh không phải bọn chúng, muốn hại tôi đâu phải không?

Cô nàng này sao ngốc quá mức vậy chứ. Nếu anh là người xấu thì anh đã giết cô từ lâu rồi. Cần gì phải chờ cô tỉnh dậy rồi giết chứ. Khóe môi khẽ cong lên tạo thành đường hoàn hảo:

- Đương nhiên là không phải rồi. Tôi nói là bảo vệ em mà, ở đây rất an toàn nên em an tâm đi.

- Ừm.

Lời nói của anh khiến cô tin tưởng, lâu lắm rồi cô mới được nghe người khác dịu dàng với mình như vậy. Cô cúi mặt, hai tay bấu víu vào nhau. Hành động đáng yêu đó làm anh rung động. Anh dịch người sát cô hơn, bàn tay thô lớn nắm lấy đôi tay nhỏ bé:

- Nói tôi biết, em tên gì?

- Lâm...Lâm Nguyệt Sênh - cô ấp úng

- Nguyệt Sênh, từ giờ em đã có tôi. Không ai được quyền làm em tổn thương, Tề Phong tôi...nhất định sẽ che chở em thật tốt - Anh ôn nhu nói những lời xuất phát tận đáy lòng mình

Nguyệt Sênh như bị lời nói của anh đánh thẳng vào tim. Đôi mắt đã ngấn lệ từ lúc nào ngước lên nhìn anh một cách chăm chú. Chàng trai này, sao lại ôn nhu như thế? Nhìn vẻ bên ngoài của tề Phong cô đoán anh rất băng lãnh nhưng tề Phong hiện tại, vô cùng ấm áp. Tuy rằng vậy nhưng cô vẫn sợ, một khi bọn chúng - đám giang hồ của người cha dượng của cô mà bắt được cô thì cô sẽ không còn đường thoát. Cô cần người bảo vệ mình, chỉ cần giúp cô tránh xa bọn chúng là cô đã cảm kích lắm rồi. Nguyệt Sênh ôm chầm lấy anh, cô chắc rằng người đàn ông này sẽ không hại mình như lời anh nói, cô tin anh. Nguyệt Sênh run run:

- Cầu xin anh...giúp tôi thoát khỏi bọn chúng

Tề Phong im lặng không đáp, rốt cuộc điều gì làm cho thiên sứ của anh sợ hãi đến mức như vậy? Anh cũng ôm chặt cô. Anh tuyệt đối tìm ra sự thật, những kẽ gieo rắc cho cô nỗi ám ảnh hay đau đớn...anh nhất định không tha cho bất kì ai, từng người từng người phải tan xương nát thịt.

- Nguyệt Sênh, em mới tỉnh dậy nên ăn chút gì đó. Theo tôi xuống phòng ăn nhé!

Dứt lời anh buông cô ra rồi nắm tay cô, Nguyệt Sênh theo phản xạ liền đứng dậy đi theo anh.

Hết chương 3
truyện

Bình luận truyện Yêu Em Là Bất Diệt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Trà Ngọc Ngọc (Syn)
đăng bởi Trà Ngọc Ngọc (Syn)

Theo dõi