truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử
Yêu Em Là Bất Diệt

Yêu Em Là Bất Diệt

Chương 9: Trở Về

Trong không gian u tối, chỉ hiện lên những ánh đèn đường nhợt nhạt mang theo cái lạnh giá báo hiệu mùa đông sắp đến gần, hơi gió còn dư âm sự mơn mởn của mùa thu. Cặp đôi ngọc lệ nam vương toàn tâm toàn ý trao nhau nụ hôn nóng bỏng bắt mắt. Ai nhìn thấy hẳn lòng ruột cũng dâng lên cảm giác âm ỉ hay ghen tỵ lạ thường.

Nam tuấn tú phi phàm ôm trọn nữ thanh tục thoát lệ, đầu lưỡi anh linh động chiếm đoạt vòm miệng cô một cách đói khát. Nguyệt Sênh tinh thần ổn định trở lại và cô không hề kháng cự vì cô hiểu rõ trái tim mình muốn gì. Tuy giọt lệ chưa hoàn toàn dừng nhưng đó là cái xúc động, hạnh phúc bởi người nam nhân đang cuồng nhiệt hôn cô.

Có lẽ cô chưa biết, anh có thể vì cô mà không màng nguy hiểm để bảo vệ cô. Đối với Tề Phong, anh cương quyết xác định cô chính là tia sáng làm cuộc sống quang côn của anh thêm phần vui vẻ và hạnh phúc.

Rồi nụ hôn nồng nhiệt rốt cục cũng chấm dứt cùng sợi chỉ bạc long lanh được tạo bởi hai người. Tề Phong đưa tay lau hàng lệ vương vấn trên mặt cô. Trán anh vẫn tì vào trán cô không chừa khoảng nào, ánh mắt thâm tình nhìn cô khẽ nói:

- Nguyệt Sênh, lần sau đừng tự ý bỏ đi nữa...được không?

Nơi vực thẳm sâu trong đôi đồng tử ấy chứa đựng nhiệt huyết sự chân thành, nó như có một dòng điện quang làm cho trái tim cô đập nhanh liên hồi. Lần nào cũng thế, cứ đối diện với người đàn ông này thì cô luôn bị anh khiến cho cảm động, ngọt ngào, chỉ muốn giây phút đó mãi mãi trường tồn lắng đọng.

Cô lập tức gật đầu, chất giọng trong trẻo nhẹ nhàng cùng lòng hối lỗi phát lên:

- Em xin lỗi, tất cả là lỗi của em. Em không tự tiện rời đi nữa đâu

Tề Phong nghe câu nói từ mà lâng lâng trong tim. Cô gái của anh quả thực dịu dàng, là người cao sơn ngưỡng chỉ nhất mà anh từng gặp. Người ta nói "Cái nết đánh chết cái đẹp" nhưng cô thì thuộc nhóm người hiếm hoi khi cái đẹp luôn song song cùng phẩm đức thanh cao. Tề Phong rất trân trọng điều đáng quý này ở cô.

Khắc này cô mới chợt nhớ ra là tay anh đang bị thương, vết rạch dài lắm. Cô không thể suy nghĩ gì nhiều ngoài việc cầm tà váy của mình dùng công lực xé nó ra. Anh chứng kiến hành động của cô mà hoảng hốt giữ bàn tay trắng nõn kia:

- Em tính làm gì? Sao lại muốn xé váy?

- Thì cầm máu cho anh, chẳng lẽ anh muốn chảy máu tới chết sao? - cô nhanh nhảu trả lời, đôi tay gầy guộc vẫn cố chấp làm loạn trên tà váy

Anh gằn giọng, dùng sự kiên định tấn công ý định cảo tam cảo tứ kia:

- Không được phép xé. Váy đã ngắn, em muốn khoe thân thể của mình cho người khác thấy hả?

- Nhưng...

Cô chưa kịp nói hết câu thì ai kia ngắt lời cô.

- Không nhưng nhị gì hết. Dù sao cũng là vết thương nhỏ, chẳng nhằm nhò với anh đâu.

Thấy anh nhiệt liệt phản đối cư xử của bản thân như vậy, cô không bướng nữa mà ngoan ngoãn nghe theo anh. Cô nghĩ là anh lo nên lòng vui rộn ràng. Nhưng cô làm sao hiểu cụ thể ý nghĩa sâu xa thâm thúy trong tâm tư anh chứ. Anh đương nhiên là không muốn đại mỹ nhân thuộc về mình lộ ra các chỗ nhạy cảm cho kẻ khác thấy.

Cô sở hữu nhan sắc tuyệt vời cộng thêm thân thể hoa lệ như vậy thì anh sao nỡ lòng nào để người khác nhòm ngó thèm thuồng cô, đặc biệt là mấy tên sắc lang. Mỹ nhân của anh, chỉ riêng anh mới được chiêm ngưỡng vẻ đẹp trưởng thành quyến rũ đó.

Nguyệt Sênh lẳng lặng cắn môi một hồi rồi chốt hạ:

- Vậy anh phải đi bệnh viện. Nếu không em sẽ dùng váy băng bó cho anh tại đây! - cô nắm chặt chiếc váy, gương mặt có chút thách thức anh

Tề Phong xuýt chút là sặc cười nhưng anh vẫn kìm nén được. Ây da, nữ nhi này quá đỗi đáng yêu. Anh cảm nhận ngọn lửa tình trong im càng ngày càng bộc phát dữ dội hơn, vượt xa cả dung nham phun trào.

Anh nhếch miệng, nhéo má mềm trắng mịn của cô, thanh âm làm tan chảy lòng người.

- Được rồi, chiều theo ý em. Tiểu bạch thỏ!

Cô nở nụ cười hài lòng khi yêu cầu được anh chấp nhận. Rồi nụ cười vội tắt, cô nghĩ thêm một điều nữa.

- Tay anh đau, chạy xe được không vậy?

Anh khẽ thở dài, giờ anh mới phát hiện ngoài giữ một vẻ thiên chi ngọc diệp, nhân phẩm cao quý cô còn có tính hay lo xa nữa. Nhưng vậy anh càng thích vì chí ít anh hiểu là cô cũng quan tâm anh. Tề Phong nắm tay cô kéo đi, thản nhiên nói:

- Em lo lắng quá rồi, việc thương tích đầy người anh không ngán thì chạy xe khi bị thương có là vấn đề gì to tát.

Trong lời nói của anh xuất hiện "thương tích đầy người" làm cô lo lắng. Nó chứa ý nghĩa gì? Anh thường xuyên gặp chấn thương lắm sao? Chỉ mới nghĩ thôi mà lồng ngực cô như bị từng cái kim châm nhỏ hung hăng chích vào. Lâm Nguyệt Sênh đành ngậm ngùi nén sự lo lắng xuống, cô sẽ từ từ tìm hiểu kĩ càng hơn.

Hai người cùng nhau ngồi lên chiếc mô tô cao cấp, anh quay người ra đằng sau đội mũ lên cho cô, cài dây vào rồi ôn nhu hỏi:

- Em sợ tốc độ không?

Cô ngạc nhiên nhìn anh 5 giây rồi cũng hoang mang đáp lại: "Không sợ lắm"

Anh gật gật cười nho nhã: "Vậy tốt, anh hỏi để điều chỉnh tốc độ của mình thôi. Sợ làm em giật mình khi ngồi sau xe anh"

Anh quay người về lại phía trước hẳn hoi bắt đầu khởi động máy xe, chuẩn bị vặn ga thì dặn dò cô:

- Ôm chặt anh, cẩn thận kẽo ngã

Dứt lời Tề Phong vặn ga phóng đi làm cô bật ngửa ra phía sau, hên là cô vội vàng ôm lấy eo anh. Ôi trời, người cô yêu ngoài là phú nhị đại còn ham mê tốc độ nữa, trình độ so với tay đua kiệt xuất đỉnh cao hơn nhiều.

*************************************

Cuối cùng hai người cũng trở về nhau sau nửa tiếng ở bệnh viện. Tâm trạng anh bây giờ bất ổn, trong lòng khó chịu vì bị bác sĩ tiêm thuốc rồi bắt anh uống thuốc giảm đau. Chắc chắn ngoài bác quản gia và mẹ anh ra thì chẳng một ai biết được anh cực kì ghét thuốc bởi mùi vị đắng đắng khó ngửi của nó.

Ông ta còn kê nguyên toa đầy thuốc cho anh giống như có ý nguyền anh cao hoang chi tật vậy. Cô nàng nào đó thấy vẻ mặt lúc uống thuốc nhăn nhăn nhó nhó mà buồn cười trong bụng. Anh đôi khi cũng trẻ con dễ thương ấy chứ. Mang danh là tổng tài ngạo mạn không sợ trời không sợ đất mà lại sợ thuốc thì đúng là một điều hết sức ngã ngửa.

Nguyệt Sênh đi bên cạnh bám cánh tay anh, vừa đi vừa nhìn anh đăm đăm:

- Lúc tiêm thuốc có phải đau lắm không anh?

Anh trầm tư im lặng tầm 10 giây, quay sang đối diện cô. Ánh mắt dần trở nên u buồn lẫn chút mất mát, anh cất lên thanh âm trầm lặng:

- Đau sao bằng lúc em rời đi. Khoảnh khắc đó với anh mà nói...là một cực hình bóp nghẹn trái tim anh

Một câu đơn thuần nhưng ngập tràn đau lòng xen lẫn chân thành xuất phát từ tận đáy lòng sâu lắng của nam nhân tuấn tú. Nguyệt Sênh như rơi vào đồ loạn tâm ý, bối rối cực điểm. Đau buồn trong mắt anh cô đều thấy đủ rồi, là cô sai, cô không đúng khiến anh rơi vô tình thế nguy hiểm.

Vì vậy, cô nghĩ mình nên dốc lòng và toàn tâm toàn ý chăm sóc anh, yêu thương anh, bù đắp cho anh tình cảm của cô mà cô thấy rằng việc đó là hoàn toàn xứng đáng. Bất thình lình Nguyệt Sênh ôm chầm lấy anh, tựa đầu vào lồng ngực vững chắc, khung cảnh hiện tại như đào hồng liễu lục rất ái muội và đẹp hơn sao trời.

Cô gái khuynh quốc khuynh thành hé miệng cất giọng trong trẻo nhỏ nhẹ:

- Tề Phong, kể từ giây phút này, không có sự đồng ý của anh...em sẽ không rời xa anh dù nửa bước

Nam nhân từ trong lòng đang trầm lặng bỗng hóa thành mật ngọt, trái tim Tề Phong chạnh niềm đi. Anh đáp lại cái ôm ngọt ngào, bàn tay thô ráp khẽ vuốt mái tóc xoăn dài. Không gì vui bằng khi tìm được một nửa còn lại của cuộc đời dài đằng đẳng này.

Tuy anh không đắc thiên độc hậu nhưng anh đã được ông trời ưu ái ban tặng cho anh một cô gái ôn thuận, nhàn thục, thanh lệ là Lâm Nguyệt Sênh thì anh tồn tại trên cõi đời này xem ra không lãng phí. Chỉ cần cô chấp nhận anh, yêu thương anh, quan tâm anh, là tình hữu độc chung của anh thì Tề Phong anh nguyện làm tất cả vì cô, dành mọi thứ tốt đẹp nhất cho cô, có lẽ ngay cả tính mạng anh cũng giao phó cho cô .

Thục quản gia bên trong nhìn thấy cảnh dương hòa mà lòng yên bình, an tâm hẳn đi. Cả ngày hôm nay bà hao tâm tổn trí vì hai người. Bây giờ thì ổn rồi, rốt cuộc anh đã tìm được cô, đưa cô trở về. Thực sự là một niềm vui lớn.

Sau hơn 5 tiếng bão bùng, Lâm Nguyệt Sênh đã tắm rửa sạch sẽ xong xuôi, ngồi co ro trên chiếc sô fa, vẻ mặt cô nhiều trăn trở đầy tâm sự có vẻ khó giải bày. Lòng cô còn đang trắc ẩn về anh, chính vì những lời đàm thoại kia từ hai cô hầu kia khiến cô rối loạn tâm ý.

Cô không biết, trở về ngôi biệt thự này là đúng hay sai, cô chỉ làm theo con tim mách bảo rằng cô muốn ở cạnh anh và trú ngụ cùng chỗ với anh. Miên man suy tư mà cô chẳng hề để ý anh đã tắm xong lúc nào, thấy thiên thần ngẩn người nhìn một góc vô định, anh tiến tới quỳ một chân xuống trước mặt cô, bàn tay nhẹ nhàng nhéo cái má trắng hồng, trầm ấm nói:

- Sao lại thơ thẩn vậy? Đang mắc phải vấn đề sao?

Cô cảm giác có dòng điện quang chạy thẳng qua tim cô khi tay anh vừa chạm vào má cô. Nguyệt Sênh luôn thấy khó hiểu, lần nào tiếp xúc với anh, cô đều rất nhạy cảm đến lộ liễu. Cô mỉm cười: "Em không sao, anh đừng lo"

- Thật là ổn?

Đối diện trực tiếp với gương mặt anh tuấn phi phàm cùng ánh mắt nam tính ôn nhu lẫn nóng bỏng đó, trái tim cô nhảy loạn xạ cả lên, có có thể nghe được tiếng lộp bộp. Cô chăm chú nhìn anh một hồi, cô nghĩ đây là thời điểm thích hợp nhất để giải quyết điều bức bối trong lòng. Cần hữu cảm nhi phá mới thực yên lòng:

- Tề Phong, anh sẽ không chơi đùa với em...chán rồi thì vứt bỏ chứ?

Chơi chán rồi bỏ sao? Từ khi gặp cô đến giờ, ý định đó chưa hề tồn tại chút nào trong anh. Nếu đã gặp đúng người, đúng thời điểm thì sao có thể tàn nhẫn tổn thương người đó? Cô gái này thật ngốc, nếu là chơi đùa, anh không bán mạng tìm cô khắp nơi để rồi bị thương nặng. Anh là một lòng một dạ vì cô, sợ cô rời xa mình, sợ cô xảy ra chuyện mà lao đầu vào nguy hiểm che chở cô. Yêu thương đâu dễ có được, nếu có được rồi thì phải chân thành giữ lấy nó vì một khi lạc mất nhau, sẽ nhanh chóng trở thành hai đường thẳng song song!

Anh lẳng lặng nhìn cô, tâm tư anh không thích câu hỏi này của cô, cực cực kì không ghét và nói thẳng ra là ghét. Tề Phong an nhiên nắm đôi bàn tay trắng nõn nà, đôi người ấy vẫn ôn nhu trao về phía cô:

- Sênh, rời bỏ bất kì ai anh không quan tâm nhưng nếu là em...thì anh không làm được trừ khi...em muốn buông tay trước

Đúng là ông trời có mắt, sau 8 năm bị đối xử tệ bạc, bị truy đuổi giống kẻ thù, khoảnh khắc này cô đã hái thành công quả ngọt. Chẳng lẽ theo lời dân gian "Ở hiền gặp lành". Chắc chắn là thế rồi.

Đáy lòng cô từng đợt rung liên hồi vì anh, thâm tâm lại dễ cảm động. Hàng lệ tinh khiết rơi một cách bình thản trong phút chốc nhưng không thể lọt khỏi mắt anh. Tề Phong vuốt nhẹ trên má cô, giây sau cô cảm thấy môi mình đã bị chiếm đóng, anh yêu chiều hôn lấy môi cô, cuồng nhiệt quấn quýt. Anh bất chợt bế bổng cô lên, môi vẫn day dưa không rời...

Đặt cô xuống giường, cặp đôi trao nhau nụ hôn bỏng mắt. Hai đầu lưỡi âu yếm, vuốt ve nhau. Nguyệt Sênh vòng tay ôm cổ anh, tình cảnh này càng trở nên mặn mà hơn. Tề Phong ra sức tấn công vòm miệng nhỏ nhắn đến mức muốn nuốt chửng nó. Anh muốn nhiều hơn như vậy, không chỉ khuôn miệng, mà cả tình yêu, thân thể ngọc diệp, trái tim, tâm tư của cô đều phải thuộc về anh.

Anh tự rằng mình ích kỷ kể từ ngày gặp cô nhưng dù vậy anh cũng không muốn tổn thương cô, anh nguyện chờ đến khi cô tự động dâng hiến thứ quan trọng nhất đời con gái cho mình, như vậy tình cảm cả hai mới bền chặt và mãi mãi in sâu trong tim đối phương. Nói chung quy là anh rất tôn trọng tình yêu này!

Hết chương 9
truyện

Bình luận truyện Yêu Em Là Bất Diệt

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Trà Ngọc Ngọc (Syn)
đăng bởi Trà Ngọc Ngọc (Syn)

Theo dõi