truyen
Tùy Chỉnh
Đề cử

Chương 5 : Trót yêu ...

Jin ngồi gần NamJoon , chuẩn bị nghe câu chuyện ma mà anh sắp kể , cô hơi run , anh nhân cơ hội này ghi lại khoảnh khắc sợ hãi của cô

Jin : Anh kể nghe đi ... tôi hóng !
NamJoon : Được ... Cô có nghe về bí ẩn tại bệnh viện này không ?
Jin : Hả ? Ở bệnh viện này sao ... có ma hả ?
NamJoon : Không phải là có ma ... mà là có quỷ !

Khi anh nói ra thì vẻ mặt anh hơi đáng sợ làm cho cô tin ngay , cô đã hơi đổ mồ hôi , anh muốn cô không về nhà được luôn , vì cô phải đi bộ về nhà , nhà cô gần đây lắm , anh biết cô bị say xe mà nên không đi taxi ...

Jin : Qủy ?
NamJoon : Đúng ... hiện tại con quỷ này vẫn lãng vãng xung quanh bệnh viện này ... nhiều người nói đã từng thấy nó và muốn tìm ra nó ... nên sau đó không còn thấy họ nữa ...
Jin : Kể tôi nghe nhanh lên !
NamJoon : Sợ không đó ?
Jin : Không ... ( giọng cô run )
NamJoon : Được ... Cái này là lời kể của chú tôi ... cách đây khoảng 5 năm ... để xem nhớ lại coi !

Lúc đó cô của anh chuyển bụng sinh ở bệnh viện này , nhưng kì lạ thay bệnh viện này vắng tanh người , chẳng có ai đến khám bệnh cả ! Chú của anh cũng không quan tâm đến chuyện đó , chỉ chạy vào bệnh viện thật nhanh để muốn thấy mặt con trai mình , nên đụng phải 1 người .

Chú anh : Xin lỗi ... tôi xin lỗi ...

Chú anh đến đỡ người đó , đó là 1 cô gái xinh đẹp , cô mặc bộ váy màu đỏ thẫm tôn lên làn da trắng của cô , cô gái ấy xõa tóc đến ngang vai , nhưng mắt cô rất long lanh nhìn chú , nhưng không nói lời nào .

Chú : Xin lỗi cô ...
Cô gái : ( mỉm cười )

Nhưng cái nhìn của cô ta khiến chú anh sởn cả gai ốc , chú tôi hơi sợ nhưng vội vã xin lỗi rồi chạy đi , khi chú anh chạy khoảng 1 chút thì ngoảnh lại không thấy người con gái đó đâu , chắc là cô đi rồi , mà lạ thật chạy đi 1 chút mà đi nhanh thế ? hành lang bệnh viện này trải dài lắm mà , mà cũng đâu có đường nào rẻ đâu chứ ? Chỉ toàn là phòng bệnh của bệnh nhân không lẽ cô thăm bệnh , mà thăm bệnh gì mà lại mặc bộ đồ đỏ thẫm , thật tan thương ! chú tìm tất cả phòng bệnh nhưng khi đi được vài bước thì nghe có tiếng giày cao gót , lốc cốc lốc cốc , càng ngày càng to , hình như tiến lại phía phòng bệnh , chợt nhớ cô gái hồi nãy mang đôi giày màu hường nhạt nhìn rất đẹp , dần dần tiếng của giày cao gót càng ngày càng to , khiến chú dừng lại nghe càng rõ hơn , chú hơi lo sợ , giờ này mà thăm bệnh nhân , đã gần 12h đêm rồi mà , còn chú thì khi làm xong công việc ở công ty nên chạy đi thăm vợ luôn .

Chú : Sao kì thế ? Rõ ràng là mình nghe có tiếng đi của giày cao gót mà ...

Chắc chú đã nghe lầm nên vội đi tìm phòng hồi sức , nghe y tá nói là phòng số 13 , mà kể cũng lạ , khi cô ta nói thì chỉ gục mặt xuống thôi chứ không ngước lên dù chỉ 1 cái ...

Chú đi từ từ , đã thấy phòng bệnh số 13 , nên vội mở cửa , nhưng khi bước vào không thấy ai cả , chỉ thấy đứa bé nằm ngủ rất ngon lành , chú thoáng ngạc nhiên khi không thấy vợ chú đâu .

Chú : Không lẽ ... em ấy đi nhà vệ sinh sao ? Nhưng mà nhà vệ sinh ở cuối dãy hành lang mà ...

Chú từ từ bước lại gần đứa bé , có 1 điều làm cho chú sởn cả gai ốc , đó là đứa bé giống hệt cô gái hồi nãy , nó mở mắt ra nhìn chằm chằm vào chú , nở một nụ cười ma quái .

Chú : S ... sao lại thế ? Gương mặt này ... là ...

Bỗng cánh cửa mở toang ra , chú quay lại nhìn rồi mắt chú trợn lên kinh hãi , đó là người phụ nữ có chiếc miệng rộng bằng gang tai , miệng thì cười nhếch lên thấy tất cả các chiếc răng bị ố vàng , 1 ít thì bị dính máu , nhưng có 1 điều kì lạ cô ta nắm cái gì đó ẩn khuất sau lớp kính cửa , vì hồi nãy cô ta mở 1 cánh cửa mà thôi , nên chú không thấy cô ta nắm cái gì đó ! , 1 tay kia cầm cây kéo nhuốm máu .

Y tá : Nhìn xem ... ai đây ?

Cô y tá vừa tiến lại rồi đứa bàn tay nắm một thứ gì đó , không ai khác đó chính là vợ chú , vợ chú bị cô ta nắm tóc rồi còn bị cô ta cắt miệng đến gần gang tai .

Chú : Vợ tôi ...
Y tá : Là vợ anh ... sao anh lại cho cô ta đi lung tung thế ?

Nói rồi , cô ta quăng vợ chú xuống , vợ chú đã chết từ lúc bị gạch miệng nên mắt cứ trợn lên nhìn chú đăm đăm , chú hoảng hốt nhìn cô y tá , xem cô ta có lại gần mình không , nếu lại gần thì mình toi mạng , sao lại quái đản đến thế ? .

Đứa bé : Pa pa ...

Chú quay lại nhìn đứa bé , nó chỉ mới sinh mà sao lại nói chuyện được , mà cái giọng nó rất giống giọng 1 cô gái , đứa bé nắm tay chú rồi cười .

Chú : Buông ta ra ... đồ quái đản !

Y tá : ... !

Đứa bé khóc thét lên , khiến cho cô y tá nhìn chú rồi xông đến chú , chú hoảng sợ đạp cửa rồi chạy đi , nhưng đi được nữa bước thì chú thấy 1 người mặc bộ đồ màu đỏ , cũng là cô gái đó , khi chú ngừng lại đứng xem thì thấy cô ta cầm con dao lên rồi kết liễu đời mình như một câu chuyện ngôn tình mà đẫm chất kinh dị , chú nhìn về sau không thấy ai .

Chú : Ra khổi đây càng nhanh càng tốt ...

Từ đó , bệnh viện này đóng cửa một thời gian dài , nhưng còn xác chết thì vẫn ở bệnh viện này , chú anh cũng làm đám tang cho vợ rồi vài năm sau chú bị bệnh mà chết , không ai biết câu chuyện này , chú không kể cho ai biết ngoài NamJoon ! .

- Hết phần 5 -
truyện

Bình luận truyện [ YoonMin] Đại ca ... tôi yêu anh !

Nhấn Shift + Enter để xuống hàng. Nhấn Enter để đăng câu trả lời.

Bình luận Facebook

Ngọc Như
đăng bởi Ngọc Như

Theo dõi