Bác Sĩ Nguy Hiểm

Chương 348


Mặt mũi Từ Lương tràn đầy nghiêm túc cùng cảm kích nói: "Bác sĩ Trần, đây là tâm ý của ta, thật, ngài có thể cứu con gái ta, ta đã cảm động đến rơi nước mắt, đây là một chút xíu tâm ý của ta, nếu như ngươi không nhận, ta thật rất khó tha thứ chính mình!"

Một bên người phụ nữ cũng nói: "Bác sĩ Trần, ngài nhất định phải nhận, ngài là ân nhân cứu mạng của cả nhà chúng ta, chúng ta cũng không biết nói cái gì, chúng ta cũng không biết ngươi thích cái gì, nên để tự ngươi mua chút."

Trần Thương thở dài, nhìn hai người: "Thật ra tiền này của các ngươi, cho ta, ta cũng phải đi đóng tiền cho. các ngươi, ta cũng tương đối bận rộn, căn bản không thời gian sử dụng, vì vậy vẫn là các ngươi cầm lấy đi."

"Nơi này là hành lang, rất nhiều người qua lại, đừng đến lúc đó làm lớn chuyện sẽ không tốt."

Trần Thương nói xong, đứng dậy rời đi. Lưu lại hai người hai mặt nhìn nhau.

L Đinh! Phát động nhiệm vụ y đức y phong, chưa từng nhận hồng bao, nhận được điểm kỹ năng + 1! ]

Trần Thương lập tức sững sời! Không phải chứ?

Cái này cũng được! 

Kiếm lời kiếm lời!

Đối với Trần Thương mà nói, điểm kỹ năng trân quý hơn tiền nhiều.

Xem ra Phòng lão tiên sinh cho mình một nhiệm vụ không tầm thường a, đây mới là NPC đỉnh cấp, đây mới thật sự là đại lão chứ. Nghĩ tới đây, Trần Thương cảm thấy, sau này mình có thể tiến xa hơn trên con đường chăm sóc người bị thương, giúp đỡ chính nghĩa!

Vốn dĩ Điềm Điềm cùng ngày đã có thể xuất viện, thế nhưng nàng lại không đi, nói thế nào cũng không chịu đi, nhất định phải lại bệnh viện thêm hai ngày, Từ Lương bàn bạc với vợ, ở thêm mấy ngày đi, ít nhất cũng an toàn hơn một chút.

Thế là, cứ như vậy, mấy ngày nay khoa cấp có thể một cô bé nhỏ nhắn cứu ôm cơm hộp màu hồng, mà Trần Thương lại có thêm một cô dâu nhỏ đưa cơm.

Mỗi ngày đến giờ cơm, tiểu Điềm Điềm sẽ ôm một cơm hộp hình bé heo Peppa màu hồng đi tới đưa cho Trần Thương, để Trần Thương ăn cơm.

Trần Thương không ăn thì sẽ không đi, rơi vào đường cùng, Trần Thương đành phải ăn cơm.

Tiểu Điềm Điềm đứng ở nơi đó, hết sức hiền lành, chờ Trần Thương ăn xong ôm cơm hộp cười chạy đi.

Cứ như vậy, cấp cứu có thêm một tiểu cô nương, trong hoàn cảnh nhiều lo lắng cùng lo nghĩ, cô bé trở thành chất xúc tác giúp cho nụ cười trên mặt mọi người cũng nhiều một chút.

Tiểu Điềm Điềm vào phòng làm việc của bác sĩ, mọi người liền ồn ào nói: "Trần Thương, cô dâu nhỏ của ngươi đưa cơm cho ngươi kìa!"

Trần Thương xấu hổ cười một tiếng.

Mà tiểu Điềm Điềm thì mặt mũi tràn đầy hạnh phúc, còn vui vẻ hơn ăn mật.

Lần này, chờ Trần Thương ăn xong, tiểu Điềm Điềm leo lên cái ghế bên cạnh, cầm lấy khăn tay muốn lau miệng cho Trần Thương.

Bạn đang đọc truyện mới ở truyện.a-z_z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen A_z..z" để đọc nhé! Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!