Quân Môn Nịch Ái

Chương 20: Tái hiện lại cởi quần đi


"Mời ra ngoài". Lệnh đuổi khách rõ ràng.

Cái này làm cho người tới bắt đầu có vẻ sốt ruột. Đồn đãi Mộc Lân tính tình cổ quái, chỉ làm theo ý mình, xem ra vừa rồi cậu ta thật sự đặc tội.

Người tới lập tức xin lỗi. "Bác sĩ Mộc, vừa rồi tôi không tín nhiệm cô, xin cô thứ lỗi, hy vọng cô đại nhân đại lượng không cùng tôi so đo, tôi cũng là nghe quá nhiều đồn đãi, nhất thời muốn thử thôi".

Nhiều năm như vậy, bọn họ đã tìm rất nhiều thần y cùng các bác sĩ nổi danh, nhưng chân của anh cậu lại như cũ vẫn không đứng lên được, cậu thật sự không muốn nhìn đến anh mình tiếp tục suy sút đi xuống. Mấy ngày trước từ trong miệng bạn tốt nghe được sự tình của Trương gia tiểu thiếu gia, nghĩ liền tới thử một lần, không thể tưởng tượng được chỉ cần liếc mắt, đối phương liền có thể trị. Chỉ tiếc cậu giống như đã làm thêm một việc dư thừa, sớm biết như thế, ai.. Hối hận, thật sự muộn rồi sao?

"Mời đi, đã đến bệnh nhân tiếp theo rồi". Lời nói như cũ vẫn đạm mạc, ánh mắt Mộc Lân đã không còn đặt ở trên người đối phương.

Bất đắc dĩ đứng dậy, thở dài, rốt cuộc xoay người, nhưng đáy mắt lại cành thêm kiên định, vô luận như thế nào, cậu đều phải nghĩ ra cách làm Mộc Lân đồng ý, đây là hy vọng duy nhất của anh cậu.

* * *

"Cảm ơn bác sĩ Mộc". Lại một tiếng cảm ơn, bắt gắt gao toa thuốc trên tay, đáy mắt của người bệnh cảm tạ tột đỉnh. Rốt cuộc nhìn đến hy vọng được chữa khỏi. Đem bệnh nhân cuối cùng đưa ra ngoài, Hương Mạn Ni trở lại trong phòng, nhìn Mộc Lân.

"Cô trước tan tầm đi, tôi lại ngồi một lát" Nhìn Hương Mạn Ni đáy mắt tinh lượng quang mang, Mộc Lân cười khẽ.

Cô gái này cá tính xác thật không tồi, bất quá cũng không biết nói cô ấy đơn giản hay là thiếu tâm nhãn, mọi việc cơ hồ đều viết ở trên mặt.

"Vâng, cúi chào bác sĩ Mộc". Hương Mạn Ni giống như con ngựa hoang thoát cương, hưng phấn một hồi liền biến mất ở trước mặt Mộc Lân.

Tại quân khu bệnh viện này, có vô số tiểu hộ sĩ ghen ghét Hương Mạn Ni vận khí tốt, từ khi được Mộc Lân tự mình tuyển chọn, các cô cơ hồi chính là một ngày so với một ngày càng hâm mộ, ghen tị, hận. Cương vị thoải mái nhất toàn bệnh viện là cái nào, chính là cô ấy và Mộc Lân. Từ khi được điều đến nơi này của Mộc Lân, mỗi ngày tới trễ về sớm, một ngày cơ bản làm chừng hai ba tiếng đồng hồ liền tan tầm, thật là không công bằng. Đáng tiếc, hâm mộ ghen ghét cũng vô dụng, ai làm cô ấy vừa vặn được Mộc Lân để ý tới.

Hơi hơi vặn vẹo cổ có chút nhức mỏi, Mộc Lân chậm rãi đứng lên, đem túi xách tùy thân của mình chuẩn bị rời đi.



Nhưng mà đúng lúc này, tiếng đập cửa vang lên.

"Cốc cốc cốc.."

"Mời vào" đầu cũng chưa nâng, Mộc Lân lên tiếng, thẳng đến khi ngẩng đầu, lại có chút ngây người.

Là anh ta!

* * * Ở đến khi nhìn đến Mộc Lân, trong nháy mắt Cảnh Thần cũng kinh ngạc tuyệt đối không thua gì Mộc Lân.

"Cô như thế nào ở đây?". Theo bản năng mở miệng dò hỏi. Cô ấy không nên ở trong khu rừng nhỏ kia sao..

Mộc Lân nhẹ nhàng chỉ thẻ bài trên bàn, nhướng mày "Lời này, không phải là để tôi hỏi anh hay sao?"

"Anh đây lại là bị thương? Vẫn là nói lại thương gần đến chỗ nào đó". Khóe miệng Mộc Lân nhàn nhạt gợi lên một độ cung.

Nghe được lời này, đáy mắt Cảnh Thần mạc danh tối sầm, khồng hề mà hồi tưởng lại lời nói của Mộc Lân lúc đó cùng hiện hiện cơ hồ là giống nhau y đúc.

Theo bản năng lắc đầu phủ định, không chút nào có ý nói cho cô ấy biết mục đích đến đây của mình. Chỉ tiếc, bên người lại có mấy người chuyên vả mặt cùng quấy rối.

"Lão đại, ngài sao lại chạy tới phòng này, tôi đăng ký cho ngài là bác sĩ ở cách vách mà"

Nghe được lời này, làm cho đáy mắt Cảnh Thân càng đen, hơi thở trên người chọc đến hai người đang đi đến phía sau đột nhiên đi chậm lại, hai mặt nhìn nhau, không biết lão đại nhà mình lại làm sao vậy.

Này thật vất vả mới ra tới khám, như thế nào lập tức liền cảm thấy lạnh căm căm.



"Di?" thanh âm ngạc nhiên vang lên từ phía sau Cảnh Thần, mang theo nồng đậm không thể tưởng tượng "Độc Y, cô như thế nào lại ở chỗ này?". Hoàn toàn chính là đặt câu hỏi theo bản năng.

Chậc chậc chậc.. Nếu sớm biết là Độc Y cũng làm bác sĩ ở đây, bọn họ cần gì phải yêu cầu đi bác sĩ khác tái khám. Vẫn là lão đại thông minh, lập tức tìm được đến đấy, bất quá lão đại làm sao mà biết được?

* * *

"Tôi ở nơi này làm bác sĩ". Mộc lân nói.

"Nga" hiểu rõ, hai cái nhị hóa hai ba bước chu đáo đến trước mặt Mộc Lân hưng phấn nói: "Cô ở chỗ này thì tốt rồi"

"Làm sao vậy?" Mộc Lân có chút kỳ quái dò hỏi.

"Kỳ thật chúng tôi hôm nay là dẫn lão đại tới tái khám, cho nên, cô ở chỗ này đương nhiên là tốt nhất". Luận y thuật ai có thể so qua thanh danh Độc Y đâu.

"Tái khám". Khóe miệng Mộc Lân có chút cười như không cười, nhướng mày, nhìn về phía Cảnh Thần "Như thế nào, có xuất hiện di chứng nào sao?"

Tuy rằng thực sự tự tin với y thuật của mình nhưng là, cô vẫn thích nhìn nam nhân trước mặt này bị thay đổi sắc mặt, coi như là cô nhàm chán ác thú vị một chút, cảm giác tương đương có ý tứ.

Sau đó Cảnh thần còn chưa kịp lên tiếng, hai nhị hóa phía sau đã tự chủ trương nói tiếp "Kỳ thật cũng không có gì, vết thương kia không phải rất gần chỗ nào đó sao, cho nên.." Chỉ tiếc còn chưa kịp nói xong, liền bị ánh mắt lạnh căm căm của lão đại nhà mình trừng lên, làm những lời chưa kịp nói xong nuốt trở vào.

Lúc này bọn họ thật sự đã hiểu, lão đại đây là không muốn cho bọn họ nói a.. chính là trước mặt bác sĩ còn ngại cái gì.. hai nhị hóa tỏ vẻ không hiểu.

Bất quá liền tính bọn họ nói một nửa, Mộc Lân cũng có thể suy đoán ra ý của bọn họ là cái gì. Một khi đã như vậy

"Cởi quần đi". Đem túi xách nhỏ trên tay để qua một bên, Mộc Lân bình tĩnh mà nhìn Cảnh Thần, "Tôi giúp anh kiểm tra lại một chút"