Bắt Đầu Từ Một Cái Giếng Biến Dị

Chương 143: - Ông Cụ Tống


Chương 159: Quả đào  

             “Đây là hành lá Sơn Đông, loại hành lá này thân rất dài có thể dài đến hơn 2 mét, lá cũng rất dài. Loại hành này ăn sống hoặc xào thì hương vị đều không tệ, nhất là kết hợp với thịt vịt quay thì đúng là số 1. Nghe nói loại hành này sau khi thu hoạch đều được các tiệm vịt quay lớn tới thu mua…”  

             “Đây là khoai lang thiết côn, đặc sản huyện ôn tỉnh Hà Nam…”  

             “Đây là hành tím, đặc sản ở Tề Tề Cáp Nhĩ…”  

             “Đây là củ rừng Sơn Đông…”  

             “Đây là khoai lang Nhữ Dương…”  

             Nhìn thấy một đống nhiều như vậy các loại rau củ, Cổ Dục cũng cẩn thận từng cái từng loại nhìn kỹ một chút. Kỳ thực hắn cũng không hiểu rõ mấy thứ này, mấy loại rau củ này, một số thì hắn đã từng thấy qua, một số thì chỉ mới nghe đến lần đầu. Nhưng mặc kệ là loại gì, hắn chắc chắn mình đều sẽ trồng ra được.  

             "Đúng rồi! Bà chị cho tôi xem toàn là rau củ phương bắc, phương nam có hay không, còn có quả ớt. Bà chị có hay không?" Sau khi để xuống mấy loại hạt giống, Cổ Dục cũng hỏi bà chị này một chút.  

             "Có thì cũng có! Thế nhưng các loại hạt giống ở phương nam, cậu phải trồng ở trong nhà kính hoặc lều lớn mới được. Nếu trồng ở ngoài vườn thì có lẽ sẽ không sống nổi, còn ớt thì có nhiều loại. Ngoại trừ ớt bản địa thì còn có ớt Trùng Khánh, ớt cựa gà Hồ Nam, ớt Tứ Xuyên, ớt Nhị Kinh Điều, còn có lọai ớt cực kỳ cay ở Vân Nam. Thứ này gần đây được mấy quốc gia ở phía nam trồng xen lẫn, độ cay nghe nói hơn 1 triệu đơn vị. Có hay không tôi cũng không rõ, nhưng tóm lại là cực kỳ cay." Nghe xong lời nói của Cổ Dục, bà chị này cũng lấy ra tiếp mấy cái bọc rồi bắt đầu giới thiệu.  

             "Loại ớt này cực kỳ cay sao?” nhìn xem trong tay một bọc ớt mặt quỷ, Cổ Dục cảm thấy nghi ngờ hỏi. Thấy được Cổ Dục đối với thứ này cảm thấy hứng thú, bà chị cũng khẽ nhíu mày một cái, cô đang suy nghĩ đến việc sau khi Cổ Dục mua về trồng thế nhưng trồng không ra thì không phải là lừa người sao…  

   Thế nhưng cho dù có bị lừa thì đối với mình cũng không quan hệ, cho nên cô một lần nữa lấy ra hai cái bọc.  

             “Cái này một bao là ớt Carolina Reaper Tử Thần, nghe nói so với ớt mặt quỷ còn cay hơn, nhưng muốn trồng ra cũng không hề dễ dàng. Cái này gọi là ớt rồng, nghe nói là loại ớt cay nhất trên thế giới, nhưng tôi chưa từng thấy qua. Nếu như cậu muốn, cũng có thể bán cho cậu.” Nhìn Cổ Dục, bà chị này ra vẻ nghiêm túc nói.  

             “Được! Vậy tôi cũng mua luôn.” Nhìn xem mấy loại hạt giống trước mắt, Cổ Dục nở nụ cười. Tiếp đó gật đầu một cái đồng ý, mấy cái hạt giống này chỉ là chút tiền nhỏ. Thế nhưng nếu có thể trồng ra thứ gì đó thì cũng tốt, cho nên hắn rất là hiếu kỳ. Kỳ thực loại hiếu kỳ như vầy cũng có thể gọi là… Tìm đường chết trong bóng tối.  

             “Lần sau thiếu cái gì nhớ kỹ lại đến nha!”  

             Vui vẻ tiễn đưa Cổ Dục, dù sao thì cũng bán được mười mấy túi hạt giống. Bà chị tiệm hạt giống này cũng kiếm lời được mấy trăm tệ, tống đi một số hàng tồn kho. Nếu như khách hàng đều giống Cổ Dục thế này, vậy thì cô càng kiếm lời nhiều hơn nữa.  

             Dù sao những thứ hạt giống rau củ này so với loại hạt giống rau củ bình thường đắt tiền hơn nhiều. Hơn nữa còn không phải loại tốt, cho nên lúc bình thường thật sự rất khó bán  

             Cũng chỉ có Cổ Dục người ngốc nhiều tiền. À không, là có nước giếng trợ giúp, bằng không thì hắn mua về trồng cũng là trắng tay, xách theo những mấy loại hạt giống này, Cổ Dục lập tức trở về quầy hàng của Hoàng Hưng Triết để lấy thịt dê thịt bò, tiếp đó thì lái xe trở về nhà. Thế nhưng ngay lúc hắn đi đến đó, đột nhiên thấy được một đám người đang vây quanh xem ở một chỗ.  

             Vốn dĩ Cổ Dục cũng không phải là người thích xem náo nhiệt, hắn đối với đám người này cũng không cảm thấy hứng thú. Cho nên hắn chỉ định liếc mắt xem thử một cái, xem coi là có chuyện gì rồi sẽ đi. Thế nhưng vừa liếc mắt thấy được cái này, hắn lập tức dừng bước.  

             Bởi vì lúc này ở trong đám người người kia, có một người hắn nhận biết. Người này không phải ai khác, chính là người lần trước Cổ Tấn mang tới tìm mình mua cá, là lão lái buôn thu mua trái cây. Hắn cũng chính là người cung cấp hoa quả chất lượng tốt cho lão Hứa Cẩm kia, thế nhưng là lúc này hắn mặt mày ủ dột ngồi ở phía trước mấy cái giỏ lớn, một mặt im lặng nhìn mấy cái giỏ chứa quả đào.  



Bạn đang đọc truyện ở tRuyen.a_z.z .vn.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: "truyen Az..z" để đọc nhé!.Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!