Chân Long Chí Tôn Đô Thị

Chương 141




Chương 141

Dĩ nhiên, cô cũng nhất định không nghĩ tới, sau khi Phương Huệ trở lại phòng làm việc, cũng không có lòng làm việc, trong đầu đều là người đàn ông không thấy rõ mặt lướt qua cô ta.

“Là anh sao…”

Bầu trời tựa như thủng một lỗ lớn, nước mưa rơi mãi không hết.

Thiên An, khu nhà cao cấp tư nhân.

Đây là một dinh thự theo kiến trúc Nước H cổ, hình vuông, bốn phía cân đối.

Trong dinh có thể nói sang trọng, vườn hoa tu bổ vườn xanh, bên trong trồng kì hoa dị thảo đến từ các nơi, chỉ riêng những hoa hoa thảo thảo này, mỗi tháng tiền chăm sóc cũng là một khoản giá trên trời, viện trước có hồ bơi, bốn phía chạm trổ thanh long, bạch hổ, chu tước, huyền vũ bốn pho tượng thần thú Nước H cổ, từ trong miệng chúng không ngừng phun ra nước trong suốt, cửa chính là một nơi đồng khoen cửa, cửa hai bên, hai pho tượng tỳ hưu to lớn đang nằm.

Mặc dù là trời mưa, nhưng trong không khí vẫn trôi giạt một mùi hương nhàn nhạt, bên trong nhà còn truyền tới âm nhạc cổ điển Trung hoa du dương dễ nghe, cẩn thận nghe, lại là một trong mười khúc Thần Châu nguyên chất nguyên vị —-《 Nghiễm lăng tán 》.

Bên ngoài mưa to như trút nước, bên trong lại như thiên đường.

Trong khúc nhạc du dương, người phụ nữ xinh đẹp mặc sườn xám tím nhạt đang pha trà.

Mái tóc dài từ đầu vai thả xuống, lộ ra góc nghiêng hoàn mỹ, màu tím vốn nổi danh diêm dúa, cũng không nhiều phụ nữ có thể mặc màu này, hơn nữa còn là sườn xám yêu cầu vóc dáng rất cao lại càng khó hơn.

Nhưng, mặc trên người phụ nữ này lại không chê vào đâu được, như được thiết kế riêng vậy.

Trà đạo của người phụ nữ này cũng đạt tới đỉnh cao, xem pha trà, ngửi mùi trà, thật là một loại hưởng thụ.

Oanh oanh oanh —-

Đúng lúc ấy, ngoài nhà truyền tới tiếng tắt xe của cuộc sống, Kim Thành Phong đội mưa vọt vào dinh.

Sau khi vào nhà, anh ta liếc mắt thấy chị gái đang uống trà, nhất thời để thả nhẹ bước chân.

Cho đến khi Kim Thúy Như pha xong một ly trà, mới dám lên tiếng: “Chị, em về rồi.”

Khi nói, Kim Thành Phong không dám nhìn Kim Thúy Như —không phải chột dạ, mà là, tự ti.

Bỏ qua dung mạo không nói, chỉ riêng khí chất không thể bắt chước của cô ấy cũng đã làm cho người nhìn mà sợ.

“Ừ.” Tải ápp нola để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Kim Thúy Như nhàn nhạt gật đầu một cái, rồi sau đó nhẹ nhàng đẩy một ly trà ngon tới trước mặt Kim Thành Phong: “Cậu tới đúng lúc đấy, nếm thử trà ngon tôi vừa pha xem.”

Mùi trà bay tới, nhưng Kim Thành Phong cũng không dám nhận, nhớ tới lời Vương Nhất đã nói với anh ta, anh ta đột nhiên ngước mắt lên, lần đầu tiên dũng cảm đối mắt với cặp mắt linh động kia.

“Chị, em có chuyện muốn nói thật với chị —”

Kim Thành Phong cố gắng nhẹ giọng nói: “Em đập Giải trí Huy Hoàng của Bạch Vũ rồi.”

Nói xong, anh ta thấp thỏm nhìn Kim Thúy Như, sẵn sàng chuẩn bị nhận trừng phạt.

Ánh mắt Kim Thúy Như lập tức nhìn chăm chú vào anh ta, ước chừng nhìn chằm chằm hai phút.

Đối với Kim Thành Phong mà nói, đây là hai phút rất dài, trong hai phút, anh ta cũng thấy sự biến hóa nhỏ trên mặt Kim Thúy Như.

Từ bắt đầu lộ ra mũi nhọn, đến trầm tư, rồi đến cuối cùng rẽ mây thấy mặt trời.

Cô cười nhạt: “Làm tốt lắm.”