Chiến Thần Tu La

Chương 2063




Chương 2081

Sắc trời càng tối.

Tê Dương đón xe về nhà, khi xe chạy được nửa đường thì bị chặn lại.

Cả con đường đông nghịt, chật như nêm cối, xe đứng tại chỗ nửa tiếng, không dịch nổi nửa bước, chẳng biết có bao nhiêu chiếc xe chắn ở trên đường, không cách nào di chuyển được.

“Xảy ra chuyện gì? Mau xuống xe xem.” Tê Dương vốn phiền muộn nay lại càng khó chịu hơn.

Tài xế mở cửa xe rồi chạy đến phía trước Xem rõ ngọn ngành, anh ta nhanh chóng chạy về, nói: “Phía trước có tai nạn xe cộ, hai mươi chiếc xe đâm vào nhau, cả tuyến đường đều bị tê liệt, không biết bao giờ mới lưu thông được.”

Tê Dương cực kỳ bứt rứt.

Ông ta nhìn về phía sau, phát hiện sau xe mình là một hàng dài ô tô, muốn đi chỗ khác cũng không được.

Tiến không được, lùi không xong, giống như bị kẹp giữa miếng sandwich, khó chịu lắm.

Theo tiến độ này, chỉ sợ dù có mất năm, sáu tiếng cũng chưa về đến nhà.

Làm sao đây?

Tê Dương bực bội đập mạnh tay vào chỗ tựa lưng, hận không thể tìm vài người đánh nhau, so tài cao thấp.

Tài xế xe cũng xấu hổ, anh ta quay đầu nhìn sang bên cạnh, đề nghị: “Ông Tề, hiện giờ ùn tắc nghiêm trọng như thế, không bằng ông đi tàu điện ngầm đi? Trực tiếp vào trạm số năm, sau đó lên tàu, không đến nửa giờ đã về đến nhà”

Đó cũng là một cách.

Vai vế tầm cỡ Tê Dương vốn không bao giờ ngôi tàu điện ngầm, nhưng hiện giờ, tính mạng ông ta chỉ còn không đến ba ngày, đâu thể cứ lãng phí thời gian vì kẹt xe chứ?

Triển!

Tê Dương đẩy cửa xe, trực tiếp băng qua đường, đi về lối vào ga tàu điện ngầm.

Nhìn Tê Dương đi vào lối ga tàu điện ngầm, tài xế để lộ chút biểu cảm rất đáng nghiền ngâm, dường như cười thầm, lại như đang nhìn một người chết.

Ánh mắt đó khiến người khác sợ hãi.

Đi qua cầu thang dài, Tê Dương mua vé †àu, áp vào máy, sau đó tìm ga số hai.

Lúc này, trong ga tàu không có nhiều người, khác với tình cảnh xe cộ đông nghẹt bên ngoài, ga tàu ngầm rất trống trải. Tê Dương đi thẳng đến ga số hai, đứng trên bệ cạnh tàu điện ngầm.

Do ga số hai xây từ khá lâu, lúc đó trình độ kỹ thuật chưa cao, lúc xây dựng đường sắt chắc chắn có chỗ còn thiếu sót.

Chỉ có tuyến đường sắt này không có cửa an toàn.

Thật ra vẫn có, chỉ là một ký hiệu màu vàng được vẽ lên sàn, cách toa tàu khoảng một mét.

Tê Dương phiền muộn, ông ta chưa bao giờ đi tàu nên không muốn đợi chờ ở ga tàu điện ngâm số hai chút nào, thỉnh thoảng cứ rướn nhìn ra xa.

Càng nhìn càng đi vượt ra, càng dễ rơi vào cạm bây.

Tê Dương hoàn toàn bỏ qua ký hiệu màu vàng một mét trên đất, bước chân càng tới gần.

“Sao mãi vân chưa đến? Tàu ngầm cũng bị kẹt xe à?” Tê Dương không nhịn nổi lẩm bẩm.

Dứt lời, ông ta nghe thấy tiếng u u liên tiếp, tàu điện ngầm ga số hai sắp sửa đến nơi, thời điểm này, tất cả mọi người đều biết phải lùi về sau vạch an toàn, kiên nhẫn chờ.