Hệ Thống Tu Luyện Toàn Năng

Chương 17: Gặp Đông Phương Thải Ngọc



- Thực xin lỗi, Nhị tiểu thư, ta chẳng qua là lo lắng mà thôi.
- Ta có thể khẳng định nói cho ngươi biết, hắn là đệ đệ của ta, ngươi không cần nói nhiều, vẫn là nhanh đi tra sự tình Dương Thanh kia cho ta.
Dương Nguyệt vung tay lên, không để cho hắn cơ hội nói chuyện.
- Vâng, Nhị tiểu thư.
Triệu Trường Khôn ý vị thâm trường liếc nhìn Dương Lỗi, sau đó quay người rời đi.
- Nhị tỷ, cám ơn ngươi.
Triệu Trường Khôn đi rồi, Dương Lỗi nhìn Dương Nguyệt chân thành nói.
- Đều là người một nhà, còn cám ơn cái gì, đúng rồi, đệ đệ, ngươi là tu luyện như thế nào, như thế nào so với ta còn nhanh hơn? Không phải ngươi không có thể tu luyện sao?
Đối với Dương Lỗi đột biến, Dương Nguyệt cũng là hết sức ngạc nhiên, vốn Dương Lỗi trước kia đích thật là không cách nào tu luyện, thời điểm khảo thí, tư chất căn cốt là không, nhưng hiện tại rõ ràng đạt đến cảnh giới Vũ Sư, căn cốt là không mà nói, là không thể nào tu luyện chân khí.
- Cái này, nói rất dài dòng.
Dương Lỗi vỗ vỗ cái ghế bên người, ra hiệu cho Dương Nguyệt ngồi xuống.
- Vậy thì nói ngắn gọn thôi.
Dương Nguyệt ngồi xuống nói.
Dương Lỗi nghĩ nghĩ, mình phải biên câu chuyện như thế nào mới có thể không có sơ hở.
- Kỳ thật sự tình là như thế này, lần này ta đến Yên Sơn, trong lúc vô tình phát hiện một động phủ cao nhân, tại đó đã nhận được truyền thừa, cho nên mới thoát thai hoán cốt, có tu vị hôm nay.
- Nguyên lai là như vậy, vị tiền bối kia tên gọi là gì?
Dương Nguyệt cảm thấy cái này rất hợp tình hợp lý, cũng chỉ có đạt được những cao nhân kia truyền thừa mới có thể thoát thai hoán cốt, bằng không thì Dương Lỗi tuyệt đối không tu luyện được.
- Đi, chúng ta đi kiểm tra một chút, nhìn xem căn cốt tư chất của ngươi như thế nào.
Lúc này Dương Nguyệt đứng dậy kéo tay Dương Lỗi, hướng phía bên ngoài đi đến.
- Như vậy không tốt, hiện tại thời gian đã trễ rồi?
Dương Lỗi lắc đầu nói.
- Hiện tại đi cũng được mà.
Dương Nguyệt kiên trì nói.
Dương Lỗi bất đắc dĩ, đành phải tùy ý nàng lôi kéo tay của mình, nhưng trong lòng thì rất ấm áp. Rất nhanh hai người liền đi tới diễn võ trường của Uy Vũ Vương phủ, bên trong diễn võ trường, bầy đặt dụng cụ dùng cho khảo thí, loại dụng cụ tính chất đặc biệt này, chỉ cần phóng hai tay lên trên, liền có thể khảo thí ra căn cốt tư chất một người như thế nào.
Dương Lỗi để tay lên dụng cụ, một cỗ hào quang yếu ớt chậm chạp bay lên.
- Thất Thải, lại là Thất Thải.
Dương Nguyệt mở to hai mắt nhìn, phải biết hào quang bảy màu là ý nghĩa toàn bộ thuộc tính, kia chính là Không Minh thân thể trong truyền thuyết.
Một ngôi sao, hai ngôi sao, ba ngôi sao, bốn ngôi sao, Dương Nguyệt kích động vô cùng, bốn ngôi sao ý nghĩa đạt đến căn cốt võ giả bình thường rồi.
Năm ngôi sao.
Lại là Không Minh thân thể ngũ tinh, nhưng mà Dương Nguyệt kích động không thôi, năm ngôi sao có lẽ bình thường, nhưng phải biết trước kia Dương Lỗi là không có căn cốt, không thể tu luyện, nhưng hôm nay căn cốt của Dương Lỗi đạt đến năm tinh, lại rất có thể là Không Minh thân thể trong truyền thuyết.
Không Minh thân thể năm tinh, phía trước tu luyện có lẽ bình thường, nhưng đến hậu kỳ, vậy thì rất lợi hại, Không Minh thân thể hoàn toàn không cần để ý Thiên kiếp, trực tiếp đột phá Võ Thánh, tiến vào cảnh giới Vũ Thần.
- Đệ đệ, thật tốt quá, thật sự là quá tốt, thật sự là quá tốt, cái này phụ thân sẽ rất cao hứng cho mà xem.
Dương Nguyệt cao hứng không thôi, dáng tươi cười kia đủ để cho Bách Hoa thất sắc, nói lại Dương Nguyệt quả thật là một mỹ nữ khuynh thành, làn da trắng như tuyết, mi dài như liễu, hai con ngươi như thu thủy tịnh lệ, làm cho người ta nhìn vào như đắm chìm trong đó, Dương Lỗi nhìn vào mà không khỏi thất thần, hồi lâu sau mới nói.
- Tỷ, chuyện này đừng nói ra được chứ?
- Vì cái gì? Đây là chuyện tốt mà?
Dương Nguyệt khó hiểu, nhìn hắn nói:
- Chẳng lẽ ngươi lo lắng. . .
- Không phải.
Dương Lỗi lắc đầu:
- Một tháng sau là gia tộc khảo hạch, đến lúc đó ta sẽ chứng minh mình, những người đã từng vũ nhục ta, những người đã từng khi dễ ta kia, ta muốn khiêu chiến từng cái, ta muốn dẫm nát bọn hắn dưới chân, để cho bọn hắn thể nghiệm tư vị làm phế vật.
Ngữ khí của Dương Lỗi rất bình tĩnh, Dương Nguyệt cũng lý giải, hơn mười năm, mang một quầng sáng phế vật, mặc kệ người khi dễ, bị người nhục mạ, đó là thống khổ khó chịu cỡ nào, Dương Nguyệt tự hỏi, thay đổi là mình, đó là tuyệt đối kiên trì không nổi, có lẽ đã sớm kết thúc mình rồi.
. . .
Uy Vũ Vương phủ, khu vực chính thất.
- Đại phu nhân, tu vị hắn không kém, đã tiến vào cảnh giới Vũ Sư.
Một lão giả cung kính đứng ở phía trước Đông Phương Thải Ngọc.
- Vũ Sư cảnh giới, điều này sao có thể?
Đông Phương Thải Ngọc lắp bắp kinh hãi, phải biết Dương Lỗi là không hề có căn cốt, tư chất bằng không, một năm trước ngay cả Luyện Khí cũng không trùng kích thành công, ngay cả một nông phu cũng không bằng, lúc này mới qua bao lâu, rõ ràng tiến vào cảnh giới Vũ Sư, tốc độ tu luyện như vậy, vậy cũng quá kinh khủng, dù cho Dương Hữu năm đó cũng xa xa không kịp ah.
- Tốt rồi, ta đã biết, ngươi đi xuống đi.
Đông Phương Thải Ngọc phất phất tay, sau đó lâm vào trầm tư.
Ngày hôm sau, trong tiểu viện Dương Lỗi.
- Tỷ, ngươi như thế nào sớm như vậy đã tới rồi?
Nhìn xem người tới, Dương Lỗi rất là kinh ngạc.
Dương Nguyệt kéo tay của hắn:
- Theo ta đi.
- Chuyện gì vậy tỷ?
Bị Dương Nguyệt túm lên, Dương Lỗi là đầu đầy sương mù hỏi.
- Mẫu thân của ta muốn gặp ngươi.
Thân hình Dương Lỗi dừng lại, Đông Phương Thải Ngọc muốn gặp mình, chẳng lẽ là bởi vì sự tình Dương Thiên, đúng rồi, mình đánh Dương Thiên, làm hắn mất mặt mũi, luôn muốn tìm trở về, không tìm mình gây phiền toái mà nói, đây mới gọi là kỳ quái.
Đi qua mấy cái sân rộng, lúc này đã tới bên trong một gian phòng ốc.
Dương Nguyệt gõ cửa:
- Mẫu thân, ta đã mang đệ đệ tới.
- Tốt, ngươi đi ra ngoài đi, ta cùng hắn một mình tâm sự.
Đông Phương Thải Ngọc phất phất tay, sau đó liếc nhìn Dương Lỗi, chỉ chỉ chỗ ngồi phía trước nói:
- Ngồi xuống đi.
Dương Lỗi tự nhiên cũng không câu nệ, rất tùy ý ngồi xuống, đối với Đại phu nhân tiện nghi này, Dương Lỗi là một điểm hảo cảm cũng không có, năm đó nếu như không phải nàng, mẫu thân mình sẽ không chết sớm như vậy.
- Tìm ta có chuyện gì?
- Cái này là thái độ của ngươi đối đãi trưởng bối sao?
Thần sắc Đông Phương Thải Ngọc có chút bất mãn nhìn Dương Lỗi nói.
- Đại phu nhân xem ta là vãn bối sao?
Dương Lỗi hỏi ngược lại.
Đông Phương Thải Ngọc bị lời này tức giận đến không nhẹ, khí kình trong tay bộc phát, ly trà trong tay lập tức hóa thành bụi phấn.