Tầm Thần Ký

Chương 37: Thủ lĩnh


Đang buồn bực khi, trước mắt bỗng nhiên tối sầm, Tịch Thần ngẩng đầu lên, đập vào mắt là một bàn tay hơi thô sạm cầm cái túi màu nâu đong đưa ở trước mặt mình.

Thanh âm của Doãn Nguyệt vang lên, biểu tình mất tự nhiên:

“Cái này, cho ngươi!”

Tịch Thần dùng tinh thần lực đảo qua một cái, thấy trong đó chứa đầy cả một túi vật phẩm bao gồm da thú, thịt thú, nàng hơi ngẩn ra, không có đưa tay đi nhận, khó hiểu hỏi:

“Vô công bất thụ lộc! Vì cái gì cho ta?”

Doãn Nguyệt thần sắc cứng đờ, nhưng mà nhìn xuyên qua áo choàng bắt gặp một đôi mắt mang theo tò mò lại không hiểu kia, nàng cư nhiên không thể tức giận được, khóe miệng giật giật, nói:

“Cho ngươi thì ngươi cứ cầm lấy, coi như thù lao ngươi cứu chúng ta hai lần đi!”

Lần này, Tịch Thần mím môi, đưa tay đi nhận, hệ ở bên trong đai lưng ma pháp bào, lại nhìn Doãn Nguyệt, nói:

“Cám ơn!”

Trên mặt Doãn Nguyệt hiện lên một tia không được tự nhiên, xoay người nói:

“Không có gì!”

Nàng đi được vài bước, không biết nghĩ tới cái gì, bỗng nhiên đứng lại, thanh âm trầm trầm truyền tới:

“Ngươi có hứng thú gia nhập đoàn đội của ta hay không?”

Tịch Thần nghe vậy bỗng chốc ngẩn ra, suy tư hồi lâu mới lắc đầu:

“Trước mắt, ta chưa có hứng thú gia nhập bất kì đoàn đội nào cả!”

Doãn Nguyệt không nói gì nữa, rời đi.

Mọi người ở tại chỗ dưỡng thương, đợi khi vết thương đóng vảy liền lập tức lên đường.

Trong khoảng thời gian này, có vài người hữu tình vô ý mà mời chào Tịch Thần gia nhập Dạ Nguyệt binh đoàn, nàng khi ấy chỉ mỉm cười lắc đầu, mọi người chỉ có thể buồn rầu trở về, nhưng mà xem bộ dạng vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

Đáng chú ý nhất là trong đoàn kỳ ba tồn tại, tiểu tử Cố Thành kia từ khi biết tên của Tịch Thần liền bám lấy nàng không bỏ, còn đặt biệt danh cho nàng “tiểu Thần Thần”.

Tịch Thần chỉ có thể hắc tuyến, co rút khóe miệng, im lặng nhận mệnh.

Hôm nay mới sáng sớm, nàng vừa nhắm mắt tu luyện, hắn lại tới nữa, giọng nói mềm nhũn vang lên bên tai:

“Tiểu Thần Thần!”

Tịch Thần sống lưng lạnh ngắt, da gà lần lượt nổi hết lên, nàng mở mắt, thanh âm mang theo bất đắc dĩ:

“Ngươi lại tới làm cái gì nữa?”

Cố Thành sáng mắt lên, dứt khoát ngồi xổm bên người nàng, kéo nàng tay áo, đong đưa:

“Tiểu thần thần, ngươi nhận ta làm đồ đệ đi, dạy ta cái loại chiêu thức phóng ra lửa đó đó! Nhìn soái chết đi được, ta cũng muốn trở nên lợi hại như vậy!”



Tịch Thần đã không xa lạ với yêu cầu của hắn, lần thứ n thở dài trả lời:

“Ta đã nói là ta không dạy được, thể chất của ngươi cũng không thích hợp làm ma pháp sư.”

Cố Thành nghe vậy, cũng không nản lòng, mặc dù không hiểu ma pháp sư trong miệng nàng là ý gì, nhưng mà hắn sẽ không dễ dàng bỏ cuộc, hắn lại nhăn mày nói:

“Như vậy a! Nếu như không thể dạy ta, vậy gia nhập Dạ Nguyệt binh đoàn đi, để ta có thể ngày ngày nhìn thấy phong thái của ngươi, mặc dù là ngưỡng mộ từ xa cũng được.”

Tịch Thần: “…” Fan não tàn gì đó mệt mỏi thật sự! Ai mang hắn đi ra chỗ khác cho nàng tu luyện!

Dường như nghe được tiếng lòng của nàng, Tiêu Nhạc không biết từ đâu đi tới, lôi đi Cố Thành, trước khi đi còn không quên đối với nàng nháy mắt:

“Tiểu đệ không hiểu chuyện, ngươi đừng chấp nhất với hắn! Còn vấn đề gia nhập ta đoàn đội, có thể từ từ suy nghĩ nga.”

Hai người chậm rãi đi xa, âm thanh còn truyền lại:

“Ai là của ngươi tiểu đệ, đừng nhận bừa thân thích!”

“Ngươi nhỏ tuổi hơn ta, không phải tiểu đệ thì là gì?”

Ghê tởm! Ngươi tránh xa ông đây ra chút! Hừ! Chỉ biết làm hỏng việc của ông, nếu như tiểu Thần Thần không chịu gia nhập Dạ Nguyệt, ông đây với ngươi không chết không ngừng.”

“Ngươi thật là làm mất mặt cả đoàn đội, chúng ta là đoàn đội cấp bậc xanh biển, là Dạ Nguyệt binh đoàn tiếng tăm lẫy lừng, người ta muốn tễ phá đầu cũng muốn vào chúng ta đoàn đội, ngươi còn sầu nàng không chịu gia nhập? Chúng ta phải biết lạt mềm buộc chặt được hay không? Nếu vẫn không được thì trực tiếp dùng sắc dụ, dù sao đoàn người chúng ta soái ca rất nhiều, đủ mọi loại hình đều có đủ, tùy nàng lựa chọn. Huống chi, đoàn trưởng chúng ta còn chưa có ra tay đâu!”

“Ngươi nói cũng đúng nga. Sao ngày thường không phát hiện ngươi thông minh như thế nhỉ?”

“Phi! Lão tử vẫn luôn thông minh như thế!”

Tịch Thần: “…”

Chợt phát hiện, đoàn người này không có một cái là người bình thường, trong óc đều trang cái quỷ gì?

“Lạt mềm buộc chặt” thành ngữ này là có thể tùy tiện dùng

Tịch Thần lại nhìn khắp một vòng, Doãn Nguyệt là lãnh diễm cao quý loại hình, Cố Thành là mỹ thụ nũng nịu nhu nhược, mà Tiêu Nhạc là cường công phúc hắc bá đạo, hơn nữa trong đoàn còn đủ loại hình khác: thiếu niên rụt rè mắc cỡ, đại thúc thô to lực lưỡng, thư sinh bạch diện nhân như ngọc, đủ mọi màu sắc hình ảnh ở trong óc chậm rãi nổi lên.

Chỉ cần nghĩ tới những người này đồng loạt sử dụng mỹ nam kế với nàng, Tịch Thần liền đánh cái rùng mình bừng tỉnh.

Không tốt! Não chạy trật!

Nàng không phải là dễ dụ như thế, thấy sắc quên bản tâm!

Kiên quyết không gia nhập.

Bởi vậy, một đoạn thời gian rất dài trong tương lai, Dạ Nguyệt đoàn người phải vắt hết óc, sử dụng hết toàn thân mưu lược, sắc đẹp, chỉ với mục đích kéo Tịch Thần lên thuyền giặc!

Cùng lúc đó.

Liên Minh Lính Đánh Thuê tổng bộ.

Một người nam nhân cường tráng khoác trường bào đen ngồi trên ghế bành tô, ngũ quan thâm thúy sắc bén, da thịt sẫm một màu đồng cổ da chứng tỏ người này rất khỏe mạnh, hắn có một đôi mắt chim ưng, trong đó chứa đựng thành thục cùng lão luyện.

Hắn tựa lưng vào ghế dựa, chân phải bắt chéo chân trái, tay phải ở trên bàn đánh nhịp gõ gõ, hai mắt thật sâu trầm tư.



Cạch!

Cánh cửa hơi nhẹ mở ra, tiến vào một người thanh niên tuấn tú, hắn nhanh chóng khép lại cánh cửa, phóng nhẹ bước chân, đối với nam nhân ngồi sau án thư khẽ cúi người, kêu một tiếng:

“Thủ lĩnh!”

Nam nhân dời mắt lại đây, đáy mắt cất chứa một vùng tâm tư sâu không lường được, hắn híp mắt nhìn thanh niên trước mặt, khàn khàn mở miệng:

“Chuyện gì?”

Thanh niên sau lưng dâng lên mồ hôi lạnh, không dám đối diện với cặp mắt dường như có thể nhìn thấu tất cả kia, hắn hấp tấp từ trong lòng ngực móc ra một quyển sổ con, đệ lên bàn:

“Thủ lĩnh, đây là danh sách tất cả những người đã tham gia nhiệm vụ vào Địa Hoang Chiến Trường, có của ba tháng trước, có những người ta mới cập nhật thêm vào, mời ngài xem qua!”

Nghe tới Địa Hoang Chiến Trường bốn chữ, nam nhân tiếng gõ im bặt, thẳng trực thân mình, cầm lấy sổ con liếc sơ qua.

Nhìn một hồi, hắn bỏ sổ con qua một bên, lại hỏi:

“Phủ thành chủ bên kia có động tĩnh gì không?”

Thanh niên nghe vậy, cúi đầu xuống cung kính đáp:

“Mật thám truyền tin tức về, nghe nói lần nhiệm vụ vào Địa Hoang Chiến Trường này, con trai trưởng của phủ thành chủ cũng cắm một chân, mang theo rất nhiều nhân mã giả danh lính đánh thuê vào chiến trường. Chúng ta mặc dù biết cũng không thể làm gì, bất đắc dĩ phải cho bọn hắn vào…”

Nam nhân thấp giọng rét lạnh cười một tiếng, giọng nói từ trong kẽ răng phát ra, mang theo mãnh liệt trào phúng:

“A? Thật là những lão hồ ly nói một đằng làm một nẻo, chắc là từ đâu nghe được tin tức phong phanh mới không kịp chờ đợi mà đi vào chứng thực. Nếu hắn ta đã muốn, vậy thì cho vào lại có làm sao. Chỉ là… phải xem con trai hắn có đủ bản lĩnh giữ mệnh đi ra hay không mới tốt!”

Thanh niên nghe vậy, đầu cúi càng thấp, thân mình không khỏi run rẩy, mặt không còn chút máu, trong lòng tràn đầy sợ hãi.

Thủ lĩnh thật sự quá nguy hiểm!

Hắn mặc dù không biết nhiệm vụ lần này cất giấu cái gì huyền cơ, nhưng mà trực giác nói cho hắn, không phải chuyện gì tốt.

Thủ lĩnh muốn làm chuyện lớn!

Nam nhân cười lạnh trào phúng xong, liền vẫy vẫy tay đối với thanh niên ra lệnh:

“Nếu như không còn chuyện gì, vậy thì ngươi đi ra ngoài đi!”

“Vâng!” Thanh niên như được đại xá, vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, giống như sau lưng có hồng thủy mãnh thú truy đuổi hắn.

Nam nhân thấy vậy, thấp giọng cười khẽ, trong tiếng cười lại không chút độ ấm, ngược lại lộ ra thấu xương băng hàn.

Hắn đứng dậy, ở một cái góc tường quen thuộc tìm một cái nhô lên ám cách, bàn tay thô kệch ấn đi vào.

Ầm ầm ầm!

Một tòa đại môn trầm trọng hiện ra trước mắt, hắn đẩy cửa đi vào trong đó, đại môn nặng nề khép lại, che khuất bóng lưng thẳng như trường thương kia.

Kế hoạch của hắn đã sắp tới gần thành công! Hắn chờ ngày này, đã lâu lắm rồi!