Thần Đạo Đan Tôn

Chương 132: Ba sợi rễ


Thần dược đang ra sức cắm rễ, căn bản không nghĩ tới có người sẽ đột phá khí tràng phong tỏa, nhất thời bị Lăng Hàn đánh trở tay không kịp, vội vã rút rễ lên tránh đi.

Chỉ là lần này nó chậm một bước!

Tuy tốc độ của nó rất nhanh, đã rút rễ lên, nhưng tay của Lăng Hàn cũng bắt được, nắm chặt rễ của nó.

Chi!

Thần dược giống như kinh hãi rất lớn, đóa hoa mở ra co rút lại, ngay cả cành cũng vặn vẹo. Nhưng khoảnh khắc tiếp theo, nó đột nhiên tránh thoát, thân hình bay ra ngoài. Vèo, nó xông vào khí tràng, biến mất.

Lăng Hàn kinh ngạc, buông tay ra nhìn, trong tay hắn lưu lại ba sợi rễ đứt đoạn, nơi đứt gãy có chất lỏng màu nhũ bạch chảy ra. Nhất thời, một mùi thơm ngát không cách nào hình dung tràn ngập, để toàn thân hắn thư thái, thật giống như muốn vũ hóa phi thăng.

Đây là thần dược!

Lăng Hàn nào dám lãng phí, vội đưa lưỡi ra hút khô những chất lỏng kia. Cái này lãng phí một giọt cũng là tội lỗi không cách nào tha thứ.

Thoải mái! Thoải mái a!

Thần dược này chỉ ngửi cũng làm cho hắn có cảm giác vũ hóa phi thăng, ăn vào trong miệng, cảm giác này tự nhiên càng thêm mãnh liệt, để lỗ chân lông toàn thân hắn mở ra, linh khí tự động rót vào, thoải mái thân thể của hắn, sướng đến không cách nào hình dung.

Đặc biệt là thần thức, được tẩm bổ rất lớn, huyết nhục gân cốt cũng có tăng lên tương ứng, ngược lại là tu vi, tăng lên chậm nhất.

Giá trị của thần dược, không ở chỗ tăng cao tu vi.

Lăng Hàn thầm nói. Hắn mở thần thức ra, quan sát kỹ thân thể biến hóa.

Sức sống.

Hắn kết luận ra hai chữ, bị thần dược tẩm bổ, sức sống của hắn tăng lên cực lớn.

Hết thảy võ giả đều biết, nhân loại chỉ có trăm năm tuổi thọ, trừ khi đạt đến Sinh Hoa Cảnh, lúc này mới có thể đánh vỡ cực hạn của phàm nhân, thu được hai trăm năm tuổi thọ. Bằng không coi như ăn nhân sâm ngàn năm, nhiều nhất cũng chỉ chậm lại già yếu, sống thêm mấy năm mà thôi.

Tại sao Sinh Hoa Cảnh có thể thu được hai trăm năm tuổi thọ, chính là bởi vì sức sống của cơ thể được tăng cường.

Từ sau Sinh Hoa Cảnh, mỗi lần đột phá đại cảnh giới, đều là một lần lột xác sinh mệnh, không ngừng thu được sức sống, không ngừng tăng lên hạn mức tối đa của tuổi thọ. Then chốt là, Thiên Nhân Cảnh là một bình chướng, nếu không thể đạt đến Phá Hư Cảnh, như vậy sinh mệnh cực hạn của võ giả, cũng giới hạn dưới ngàn năm.

Nhưng Thần dược có thể tạo ra hiệu quả đồng dạng!



Chỉ ăn vài giọt thần dịch, sức sống của Lăng Hàn liền tăng lên cực lớn, là một người đã từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, hắn có thể tính toán ra, hắn đại khái thu được hai mươi năm tuổi thọ.

Hai mươi năm! Chỉ có vài giọt!

Nếu như có thể ăn hết nó, hắn có thể thu được bao nhiêu tuổi thọ? Một ngàn năm, đó là ít nhất, tương đương với để cường giả Thiên Nhân Cảnh sống nhiều hơn một đời, với phàm nhân mà nói, là mười đời!

Thế gian này quý giá nhất là cái gì?

Không phải công pháp, không phải võ kỹ, không phải của cải, mà là sinh mệnh.

Ngàn năm tuổi thọ a, cái này sẽ làm cường giả Thiên Nhân Cảnh phát rồ.

Lăng Hàn thu ba sợi rễ vào không gian giới chỉ, tăng tuổi thọ chỉ là một công hiệu của thần dược, đương nhiên cũng là công hiệu to lớn nhất, nhưng còn có những tác dụng khác, như cải thiện thể chất, phạt mao tẩy tủy!

Hắn nắm giữ Linh Căn Thần Cấp, nhưng cái này không đại biểu thể chất cũng là Thần cấp. Ngược lại, thể chất của hắn rất bình thường, chỉ là vì tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, thể chất của hắn mới nhảy lên thành Khô Mộc Chi Thể, có thể sánh ngang những thể chất đặc thù kia.

Nói cách khác, thể chất của hắn còn xa xa không có đạt đến trạng thái hoàn mỹ, chí ít còn có Nham Thạch Chi Thể, Thiết Bì Chi Thể cùng Kim Cương Chi Thể. Hơn nữa cái này còn chỉ là tầng thứ nhất của Bất Diệt Thiên Kinh.

- Thần dược có tác dụng tăng thể chất, nói không chắc ta có thể dựa vào nó tu thành Nham Thạch thể!

Ánh mắt của Lăng Hàn lóe sáng. Tăng lên tới Nham Thạch thể, lực phòng ngự không chỉ tiến thêm một bước, hắn còn có thể ngưng luyện ra hai giọt Bất Diệt Chân Dịch, tổng cộng có ba giọt, lá bài tẩy càng đủ.

- Đáng tiếc, nếu có một cây thần dược hoàn chỉnh, nói không chắc có thể lập tức tiêu thăng đến Thiết Bì Chi Thể, thậm chí Kim Cương Chi Thể!

Hắn không khỏi tiếc hận, nhưng lập tức liền bật cười, tự nói.

- Làm người không thể quá tham lam, kiếp trước ta ngay cả bảo dược cấp chín cũng chưa từng thấy, hiện tại ở Tụ Nguyên tầng sáu liền nhìn thấy thần dược cấp mười, thậm chí còn được ba sợi rễ, cái này còn không biết đủ, sẽ bị thiên lôi đánh a.

Ánh mắt hắn nhìn về phía bộ xương khô kia, mơ hồ cảm thấy, đây là căn nguyên của tất cả.

Bộ xương khô này hiển nhiên trải qua một phen đại chiến, xương trên người chí ít nát chừng trăm cây, rất khó tưởng tượng mất nhiều xương như vậy, làm sao còn có thể tiếp tục chiến đấu. Hắn chậm rãi tiếp cận, nhìn kỹ, không khỏi khiếp sợ.

Trong những xương cốt này, lại có từng ký tự màu vàng, chỉ là thời đại quá xa xưa, hay lúc trước người này bị thương quá nặng, những chữ này hầu như lu mờ ảm đạm.

Nhưng chuyện này không hề trở ngại Lăng Hàn cảm ngộ đến sức mạnh to lớn của những chữ kia. Cái này nói là văn tự, còn không bằng nói là đồ án, một loại đồ án đem sức mạnh đất trời, dùng phương thức văn tự biểu hiện ra.



- Chờ đã!

Lăng Hàn ngẩn ra.

- Kỳ thực Bất Diệt Thiên Kinh cũng như thế, bởi vì ta căn bản không có cách dùng lời nói thuật lại!

Hắn bỗng nhiên tỉnh ngộ, chẳng trách hắn cần mười ngàn năm mới có thể lĩnh ngộ tầng thứ nhất, đó là bởi vì chuyện này căn bản là vượt qua ngôn ngữ hạn chế, đạt đến một độ cao khác.

- Có điều, tuy chỉ là liếc mắt nhìn, nhưng ta có thể khẳng định, chữ trên xương này không sánh bằng Bất Diệt Thiên Kinh.

Trình độ của hai người căn bản không giống.

- Nhưng có thể chắc chắn, đây chính là cường giả Phá Hư Cảnh. Nếu ta có thể dòm ngó một tia ý chí võ đạo của hắn, đối với ngày sau ta xung kích Phá Hư Cảnh, tất có nhiều chỗ tốt!

Lăng Hàn tự nói, trợn to hai mắt, mạnh mẽ ghi nhớ chữ vàng vào đầu.

Oanh! Một đoàn hồng quang bỗng nhiên từ trong bộ xương tuôn ra, cực kỳ chói mắt. Càng có một luồng sóng nhiệt kéo tới, để Lăng Hàn không tự chủ được lui về phía sau vài bước.

Một đoàn liệt diễm màu đỏ, hiện lên ở đỉnh chóp bộ xương, hình thành các loại hình dạng, phảng phất nắm giữ sinh mệnh.

- Dị Hỏa!

Lăng Hàn thốt lên kinh ngạc.

Dị Hỏa, một loại vật chất kỳ quái trong thiên địa, cũng có thể nói là năng lượng. Đối với võ giả và Đan sư mà nói, giá trị cao đến không cách nào hình dung. Bởi vì võ giả luyện hóa Dị Hỏa, có thể rèn luyện thể chất, tăng cao tu vi, thậm chí có thể tu ra một loại võ kỹ nào đó.

Mà Đan sư dung hợp Dị Hỏa, luyện chế đan dược sẽ nắm giữ ưu thế mạnh mẽ.

Tại sao?

Bởi vì luyện đan quan trọng nhất là khống hỏa, nhưng sức mạnh của võ giả có hạn, nhiệt độ của hỏa diễm lại cực hạn, mà Dị Hỏa có thể tăng cực hạn này lên gấp mấy lần, để Đan sư nắm giữ không gian càng bao la.

Tỷ như Lăng Hàn, lấy thực lực của hắn, vốn có thể luyện chế đan dược Thiên Cấp, nhưng giới hạn cảnh giới, hắn không thể nào làm được, bởi vì thôi thúc không ra nhiệt độ cao như vậy. Nhưng nếu như dung hợp một đoàn Dị Hỏa, hiện tại muốn luyện chế đan dược Thiên Cấp, vẫn như cũ là nằm mơ, nhưng muốn luyện chế Địa Cấp lại có thể.

Dù cho hiện tại không được, chờ đột phá Dũng Tuyền Cảnh, phỏng chừng cũng gần như.

Hai mắt hắn phát sáng.