Thần Đạo Đan Tôn

Chương 93: Thuyết phục


Ở giới đan đạo, nếu như chất lượng thành đan đạt đến tiêu chuẩn, thì là mười tinh, hiệu quả cao thì mười một tinh, mười hai tinh, bình thường sẽ không vượt quá hai mươi tinh. Nếu như chất lượng không có đạt đến tiêu chuẩn, thì lại lấy vừa đến cửu tinh làm tiêu chuẩn, một tinh trở xuống chính là phế đan, hoàn toàn không có tác dụng.

- Tê, lão phu luyện chế đan dược cấp thấp, cũng nhiều lắm là mười hai tinh!

Phó Nguyên Thắng kinh hô.

Lý Tư Thiền khó mà tin nổi.

Nàng cũng coi như là kỳ tài đan đạo, bằng không sẽ không được Ngô Tùng Lâm thu làm đệ tử chân truyền. Nhưng đan dược nàng luyện chế ra, đa số chỉ là mười tinh, vừa hợp lệ, có chút là cửu tinh, chút ít là mười một tinh.

Mà Tật Phong Đan, ở trong đan dược Hoàng Cấp trung phẩm, là loại khó luyện chế, tỷ như nàng, đã luyện một tháng, nhưng mỗi lần đều lấy bạo lô kết thúc, có thể thấy được độ khó cao cỡ nào.

Đan dược như vậy, chỉ cần có thể luyện chế ra chính là thành công, cho dù ba bốn tinh, lấy ra bán cũng có thị trường rất lớn, mười ba tinh... Sẽ bị người cướp phá đầu!

Tên này không có nói khoác, thật sự luyện ra được Tật Phong Đan, hơn nữa chất lượng thành đan còn cao hơn Ngô Tùng Lâm. Ngô Tùng Lâm luyện chế ra Tật Phong Đan chỉ có tám tinh, nhiều nhất chín tinh.

Lẽ nào, sư phụ thực sự sai rồi?

- Thiếu niên! Thiếu niên!

Hai mắt của Ngô Tùng Lâm đầy kim quang, vẻ mặt này thật giống như Hổ Nữu thấy đồ ăn, lập tức lẻn đến trước mặt Lăng Hàn, kéo tay hắn lại nói.

- Vừa nãy ngươi dùng là Tam Nhiệt Dẫn?

- Ừm.

Lăng Hàn gật đầu.

Ngô Tùng Lâm và Phó Nguyên Thắng đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh, đây chính là thần thoại a!

Một thiếu niên biết sử dụng Tam Nhiệt Dẫn, ý vị như thế nào?

- Thiếu niên, bái lão phu làm sư phụ, lão phu bảo đảm ngươi chí ít trở thành đan sư Địa Cấp!

Ngô Tùng Lâm lập tức nói.

Nghe lão nói như thế, Phó Nguyên Thắng tự nhiên rõ ràng Lăng Hàn không hề có quan hệ với Ngô Tùng Lâm, hắn vội vàng chen tới, nói:

- Không không không, phải bái lão phu làm sư phụ! Lão phu là Các chủ của Thiên Dược Các ở Vũ Quốc, trong tay có vô số tài nguyên, ngươi muốn luyện đan dược nào đều được!

- Nói bậy, Phó gia hỏa, ngươi phải biết, đây là địa bàn của Hổ Dương Học Viện ta, ngươi đào góc tường lại dám đào đến trên đầu lão phu?

Ngô Tùng Lâm giận dữ, thiếu niên này rõ ràng chính là kỳ tài đan đạo ngàn năm khó gặp, chỉ nhìn Tật Phong Đan liền biết được. Mười ba tinh a, quả thực cổ kim không có!

- Cái gì gọi là đào lên đầu ngươi, ngươi ngay cả thiếu niên này tên gì cũng không biết, còn dám nói là người của ngươi?

Phó Nguyên Thắng xì một tiếng, xoay đầu lại liền cười tươi như hoa.

- Thiếu niên, ngươi tên là gì?



Lý Tư Thiền đã kinh ngạc đến ngây người, hai vị này là Đan sư mạnh mẽ nhất Vũ Quốc a, bất luận ai nói muốn thu đồ đệ, bảo đảm người xếp hàng có thể từ đông môn xếp tới tây môn Hoàng Đô.

Nhưng hiện tại hai người lại muốn cướp thu Lăng Hàn làm đồ đệ. Thậm chí còn suýt chút nữa đánh nhau, há có thể không khiến nàng khiếp sợ?

Hơn nữa, thậm chí nàng còn có chút ghen tỵ.

- Tại hạ Lăng Hàn.

Lăng Hàn nói.

- Là học sinh năm nay mới gia nhập Hổ Dương Học Viện.

- Có nghe không, đây chính là đệ tử của viện ta!

Ngô Tùng Lâm đắc ý, phất tay với Phó Nguyên Thắng.

- Ngày hôm nay lão phu không bồi ngươi uống rượu, ngươi mau mau về Thiên Dược Các của ngươi đi.

- Là học sinh của Hổ Dương Học Viện ngươi thì đã sao, bái lão phu làm sư phụ cũng không có mâu thuẫn gì!

Phó Nguyên Thắng không để ý chút nào, tiếp tục nói với Lăng Hàn.

- Thiếu niên, ngươi thấy thế nào?

- Đây là đệ tử của lão phu, Phó lão, ngươi muốn tranh với lão phu sao?

Ngô Tùng Lâm nổi giận đùng đùng.

- Tên đồ đệ này, ta đã tranh định!

Phó Nguyên Thắng không cam lòng yếu thế.

- Ngươi đây là không muốn để ý mười mấy năm giao tình của chúng ta sao?

- Phi, là ngươi muốn tranh với lão phu trước!

Hai ông lão rướn cổ, một bộ muốn đánh nhau rồi.

- Cái kia… Sư phụ, các ngươi có thể đồng thời thu hắn làm đồ đệ nha!

Lý Tư Thiền chen lời nói.

- Đúng vậy!

Hai ông lão đồng thời ngẩn ra, biện pháp đơn giản như thế, sao bọn họ lại không nghĩ ra chứ?

Bọn họ đều nhìn về phía Lăng Hàn.



Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:

- Ta nghĩ, hai vị còn dạy không được ta.

Cái này… Khẩu khí thật lớn a!

Lý Tư Thiền chấn kinh đến há hốc miệng, Ngô Tùng Lâm và Phó Nguyên Thắng là ai? Hai vị Đan sư mạnh nhất Vũ Quốc! Còn dạy không được hắn? Tuy ngươi luyện chế ra Tật Phong Đan mười ba tinh, nhưng dù sao Tật Phong Đan cũng chỉ là Hoàng Cấp trung phẩm mà thôi.

Ngô Tùng Lâm và Phó Nguyên Thắng cũng lộ ra vẻ không vui, mặc dù thiếu niên này là thiên tài, nhưng quá kiêu ngạo. Người như vậy có lẽ sẽ hào quang nhất thời, nhưng chắc chắn sẽ không đạt được thành tựu quá lớn.

Lăng Hàn cười nói:

- Hai vị, chúng ta có thể thảo luận, tỷ thí một hồi.

Lời này, hắn là nói cực kỳ khiêm tốn, đã từng làm đan đạo đế vương, đừng nói hai người này chỉ là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, dù là Đan sư Địa Cấp thượng phẩm ở trước mặt hắn, cũng chỉ có đứng khoanh tay, cung kính lắng nghe.

Nhưng Ngô Tùng Lâm và Phó Nguyên Thắng lại không biết, vẻ không vui càng nặng.

Lăng Hàn chỉ làm như không thấy, thuận miệng nói, đều là một ít thường thức trên đan đạo. Cảnh giới của hắn rơi xuống, không thể luyện chế đan dược cấp cao, nhưng nói đến tri thức lý luận, ai có thể sánh với hắn?

Mới đầu hai vị Đan sư còn hững hờ, dần dần trở nên thận trọng, tình cờ cũng sẽ thảo luận. Nhưng nói nói một hồi, bọn họ đã biến thành bên lĩnh giáo, không ngừng hỏi Lăng Hàn một ít vấn đề khó trên đan đạo.

Lý Tư Thiền ở một bên nhìn, đã chấn kinh đến mất cảm giác.

Thiếu niên này rõ ràng còn trẻ hơn mình, sao lại có kiến giải kinh người như vậy? Nếu không nhìn người, không nghe tiếng nói của hắn, ai cũng cho rằng đây là một lão Đan sư.

Nàng cũng nắm giữ thiên phú đan đạo kinh người, mới bị Ngô Tùng Lâm thu làm đệ tử. Hơn nữa tướng mạo tuyệt mỹ, cùng Lưu Vũ Đồng xưng là Đế Đô Song Mỹ, người theo đuổi nàng có thể bao quanh Hoàng Đô vài vòng.

Nhưng hai người so sánh, nàng quả thực như đan đồng còn chưa nhập môn!

Nàng ở một bên lắng nghe, trong lòng kính nể Lăng Hàn càng ngày càng mãnh liệt, không khỏi cảm thán, thế gian này đúng là có thiên tài, nếu không, làm sao có khả năng tuổi còn trẻ, ở trên đan đạo lại vượt qua sư phụ nàng.

- Quả nhiên, học không nhìn tuổi, người giỏi làm thầy a!

Phó Nguyên Thắng thở dài.

- Mới đầu lão hủ còn cho rằng tiểu hữu tự cao tự đại, không nghĩ tới tự cao tự đại là lão phu! Lý giải của tiểu hữu ở trên đan đạo, đã vượt xa chúng ta, ngày sau tất có thể trở thành Đan sư Địa Cấp, thậm chí Đan sư Thiên Cấp!

- Nghe tiểu hữu nói, lão hủ cảm giác cánh cửa đan sư Địa Cấp đã mở rộng, chỉ cần hiểu rõ hoàn toàn, nhất định có thể bước vào!

Ngô Tùng Lâm cũng than thở, lão đứng lên, bái Lăng Hàn một cái nói.

- Đa tạ tiểu hữu!

- Đa tạ tiểu hữu!

Phó Nguyên Thắng cũng đứng lên, bái Lăng Hàn.

Lý Tư Thiền hoàn toàn mất cảm giác. Bởi vì tính đặc thù của Đan sư, có thể nói hai vị này là người có địa vị nhất Vũ Quốc dưới Vũ Hoàng. Nhưng hiện tại lại cùng nhau bái một thanh niên. Đây là đãi ngộ ngay cả Vũ Hoàng cũng không có hưởng thụ qua, nếu như truyền đi, phỏng chừng sẽ không có ai tin tưởng!