Thánh Thể Bất Phàm

Chương 187: Hơi thở?


Nghe vậy, Giang Tuyết hơi giật mình nói:

"Diệp Phong, tại sao anh biết hai người Quỷ Càn và Quỷ Chấn là Huyền Cấp Tông Sư, anh cũng không biết bọn họ mà đúng không?”

Cô ta cảm thấy rất hoang mang, Diệp Phong vừa đi lên đã nói ra cảnh giới của đối phương.

"Đúng vậy, tôi thực sự không biết bọn họ." Diệp Phong gật đầu và nói: "Nhưng tôi có thể đoán được cảnh giới của bọn họ dựa vào hơi thở trên người bọn họ."

"Hơi thở???" Giang Tuyết chớp chớp đôi mắt đẹp, cô ta cũng là người luyện võ, nhưng cô ta chưa từng nghe nói đến chuyện như vậy, khi cảnh giới cao hơn đối phương rất

nhiều, thông qua hơi thở có thể dễ dàng phân biệt được cảnh giới của đối phương.

Nhưng Diệp Phong có chút khoe khoang, hắn ngay cả bóng dáng của đối phương cũng không nhìn thấy, đã có thể đoán được cảnh giới của bọn họ?

Nghĩ tới đây, Giang Tuyết bĩu môi: "Có thật không?” Diệp Phong cười nói: "Đương nhiên là thật." "Tôi không tin." Giang Tuyết lắc đầu.

Lúc này, quản gia Giang An nói: "Nhị tiểu thư, cậu Diệp Phong nói đúng, cả Quỷ Càn và Quỷ Chấn đều là Huyền Cấp Tông Sư."

Cả Đông Hải, đều có thông tin chính xác về việc này.

"Thật sao?"

Nghe Giang An nói, đôi mắt đẹp của Giang Tuyết đột nhiên sáng lên.

"Cháu ngoan, cháu có chắc không?”

Giang Nhân hỏi.

Hai Huyền Cấp Tông Sư, sức chiến đấu có thể coi là đỉnh cao đối với người bình thường, nhưng Diệp Phong lại dùng từ "mà thôi” để miêu tả một cách hời hợt, trong giọng điệu lộ ra sự tự tin mạnh mẽ, để Giang Nhân cảm thấy giật mình, nhưng cũng được an ủi rất nhiều.

Hắn chỉ mới ở độ tuổi đôi mươi, tương lai không thể tưởng tượng được.

Diệp Phong cười nói: "Đúng vậy, không có chút áp lực nào!"

Giang Tuyết giật mình nói: "Này, Diệp Phong, đó là hai Huyền Cấp Tông Sư... anh đừng có mạnh miệng như vậy."

"Lại không tin tôi à." Diệp Phong mỉm cười: "Đã vậy, chúng ta đặt cược thì sao?"

Giang Tuyết nói: "Đặt cược như thế nào, anh nói đi."

Diệp Phong nói: "Nếu tôi thắng, vậy cô phải gọi tôi là anh rể, được không?”

Nghe vậy, khuôn mặt Giang Ly đứng bên cạnh lập tức đỏ bừng. "Nếu thua thì sao?" "Tôi sẽ gọi cô là bà nội!" Diệp Phong mạnh dạn nói.

Không đợi Giang Tuyết kịp mở miệng, Giang Nhân đã cắt đứt cuộc trò chuyện, sảng khoái nói: "Được rồi, đây là một ván cược hay, chú đồng ý thay Tuyết Nhi!"

"Cha?" Giang Tuyết nhìn ông.



Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!