Điệu Thấp Làm Hoàng Đế

Chương 49: 49: Lữ Bố Đi Ở





Hôm qua Yến Dương thành phát sinh hai chuyện lớn, một cũng là đệ nhất thế lực Liêu gia Yến Dương thành vậy mà liên hợp đô úy Trương Sơn đánh giết Tần Vương phi, bị Tần Vương điện hạ diệt môn, để Yến Dương thành bách tính cảm thán Liêu gia lớn mật, càng cảm độ.ng tình cảm của Tần Vương đối với Tần Vương phi!Chuyện thứ hai là lấy Hoa Hùng thực lực Tiên Thiên đỉnh phong đánh bại cường giả Tông Sư làm đô úy Yến Dương thành!Hôm qua dưới một loạt động tác của Lý Chính, với tình huống Lý Chính chiếm cứ đế vị cùng đại nghĩa, cùng uy vọng của Hoa Hùng để Hoa Hùng trực tiếp làm đô úy chưởng quản binh mã Yến Dương thành!Hôm nay Tần Vương mang theo Hoa Hùng cùng Trần Cung đi thanh lý và chỉnh lý sáu mươi ngàn binh mã Yến Dương thành!Khi mấy vị tham tướng và thống lĩnh trông thấy Hoa Hùng thể hiện ra khí thế cường giả Tông Sư, sau khi chém giết thân tín Trương đô úy, ào ào biểu thị Trương Sơn chết chưa hết tội! Vô cùng chống đỡ Hoa Đô úy!Hoa Hùng tạm thời ngồi vững vàng vị trí đô úy, nhưng còn cần tốn thời gian dung hợp cùng quân đội!Bây giờ Hoa Hùng một mực ở trong quân đội, nỗ lực chưởng khống 50 ngàn binh mã!Đến mức những quan viên khác và người một số thế lực đều biểu thị tán thành! Dù sao Trương đô úy cũng dám liên hệ Liêu gia đi đánh giết vương phi, thật sự nếu không nắm giữ binh mã, sẽ như Tần Vương điện hạ nói, lần sau sẽ trực tiếp đánh giết Tần Vương, ai còn ngồi được vững.

Đến mức dù Tào quận thủ đã cộng sự cùng Trương Sơn nhiều năm, biết Trương đô úy chắc chắn không có lá gan lớn như thế, nhưng là này có trọng yếu không?Tào quận thủ lắc đầu, yên ổn ngồi bên trong quận phủ!Quả nhiên sau đó, người các thế lực đều nhận được tin tức, quận thủ Chu Vô Thị thậm chí ngay cả Liệt Dương môn cùng Liêu gia ở trong sơn cốc Hoán Dương quận đánh giết vương phi!Kết quả sau cùng, vương phi đào tẩu, khiến người ta khiếp sợ là: Lang Chủ thần bí của Hắc Lang trại xuất hiện! Càng là lấy thực lực Tông Sư sơ kỳ trảm liền hai vị cường giả Tông Sư đỉnh phong, giống như cắt dưa.

Không chỉ không ít người ở trên đường trông thấy, còn những người chạy trốn kia chính miệng nói, đám người thật không thể không tin tưởng.Tin tức này truyền ra để các thế lực chấn động! Phải biết người mạnh nhất bọn họ cũng bất quá là Tông Sư đỉnh phong mà thôi! Không nghĩ tới Lang Chủ Hắc Lang trại dũng mãnh như thế, đánh hai lại còn nghịch sát!Nhất thời liệt Lang Chủ Hắc Lang trại vào trong danh sách cực nguy hiểm!Lúc này, bên trong Hắc Lang trại!Đội ngũ Tần Lâm Quân có rất nhiều người bị trọng thương, không lập tức xuất phát, thương lượng với Lữ Bố ở lại Hắc Lang trại chỉnh đốn ba ngày!Với điều kiện một ngày 10 ngàn lượng, Lữ Bố đồng ý!Tần Lâm Quân cùng Tần Liệt, Lâm Ngọc Kiệt ba người được Hắc Lang trại cung cấp doanh địa an tọa nghỉ ngơi.

A, xa một chút còn có một cái đầu heo! Cái này đầu heo là ai, chính là Phương Tư Vũ.Phương Tư Vũ tối hôm qua sau khi nói ra kế sách kia, đêm đó đơn độc đi vào Quần Lang thính gặp Lữ Bố.


Lúc đầu Lữ Bố hiếu kì vì sao Phương Tư Vũ tới gặp mình, nguyên lai tưởng rằng là đồng liêu.

Không nghĩ tới khi Phương Tư Vũ đưa ra đề nghị để Lữ Bố làm con nuôi Tần đại tướng quân, Lữ Bố kích động nhảy đến trước mặt Phương Tư Vũ.

Phương Tư Vũ nhìn Lữ Bố kích động nhảy qua, mà thân thể còn run rẩy đi đến trước mặt hắn, cứ nghĩ Lữ Bố bị đề nghị của hắn làm kinh ngạc đến ngây người! Vô cùng nguyện ý!Trong lòng hắn vô cùng hưng phấn, hận không thể lập tức trở về Trấn Quốc phủ nói cho đại tướng quân cái gì gọi là kinh hỉ!Chỉ thấy Phương Tư Vũ đầy mắt mong đợi nhìn Lữ Bố, sau đó hắn đột nhiên trông thấy Lữ Bố vung lên bàn tay to lớn đánh về phía mặt mình!Ba!Một cỗ lực lượng to lớn trực tiếp đánh bay Phương Tư Vũ từ Quần Lang thính ra đến quảng trường...Chờ khi Phương Tư Vũ tỉnh lại, đã bị Tần Liệt cõng trở về doanh địa.

Mặt của hắn sưng giống như đầu heo, vì cái gì bọn người Tần Lâm Quân cách hắn xa một chút, bởi vì hắn bây giờ nói chuyện đều nghe không rõ ràng nói cái gì, còn phun đầy nước bọt!Đến mức Lữ Bố vì cái gì đánh Phương Tư Vũ, bọn người Tần Liệt không dám nói, cũng không dám hỏi.Buổi tối, bên trong Tần Vương phủ, Tần Vương ngồi trong hồ tiểu đình ngắm trăng, chỉ thấy Trần Cung vội vàng chạy đến.Trần Cung nói thẳng:- Chủ công, Phụng Tiên gửi thư!Lý Chính nghe thế, vội vàng tiếp nhận tin, mở ra xem!Thật lâu!Lý đang khẽ giật mình.

Lữ Bố ở trên thư nói tình huống bây giờ Hắc Lang trại phát triển, hôm qua cứu Tần Lâm Quân, bây giờ bọn người Tần Lâm Quân còn ở Hắc Lang trại an dưỡng ba ngày, cũng đã nói Phương Tư Vũ muốn đưa Lữ Bố vào Trấn Quốc phủ, thậm chí làm con nuôi Tần đại tướng quân!Hỏi Tần Vương Lý xem mình lựa chọn như thế nào!Tiếp tục phát triển, hay là trở về, hoặc là vào Trấn Quốc phủ....!Trần Cung đang nghi hoặc nhìn chủ công mình, Lữ Bố viết cái gì để chủ công suy nghĩ sâu xa như vậy.


Đang chuẩn bị mở miệng hỏi, chỉ thấy Lý Chính trực tiếp đưa thư cho hắn.

Rất lâu sau, Trần Cung cầm lấy tin, ánh mắt đầy phức tạp!Ánh mắt Lý Chính bình tĩnh nhìn Trần Cung, lên tiếng hỏi:- Công Đài, ngươi có suy nghĩ gì với chuyện này?!Trần Cung cầm lá thứ, trong lòng thở dài một hơi, phức tạp nói:- Bây giờ Đại Hiên hoàng triều ngoại trừ thế lực triều đình, thế lực lớn nhất là Trấn Quốc phủ, nếu như Phụng Tiên vào Trấn Quốc phủ, lấy năng lực của Phụng Tiên nhất định có thể nổi danh trong triệu binh mã Trấn Quốc phủ, có được uy vọng chinh phục Tần đại tướng quân.

Đối với chúng ta thì sẽ tạo ra ưu thế cực lớn khi đối phó Trấn Quốc phủ, thậm chí chưởng khống Trấn Quốc phủ!- Mà bây giờ Đại Hiên hoàng triều mặt ngoài vẫn bình ổn, nếu không có chuyện lớn phát sinh chí ít trong vòng năm năm không có cải biến quá nhiều.

Mà điện hạ ở bên trong Yến Dương phủ cũng không quá cần Phụng Tiên phụ tá!- Lữ Bố đi Trấn Quốc phủ lợi hơn xa tệ!Lý Chính biết!Trần Cung cũng biết!Lữ Bố cũng biết!Lữ Bố bây giờ mới bị dày vò lớn nhất.


Nhưng vì trung tâm đối với chủ công, hắn mới không có trực tiếp giết Phương Tư Vũ, mà viết thư để chủ công lựa chọn cho mình!Lý Chính đột nhiên cười một tiếng, nhìn Trần Cung lúc này mặt mũi tràn đầy phức tạp.- Có nên để Phụng Tiên đi Trấn Quốc phủ hay không!Trần Cung cúi đầu, nói khẽ:- Đi!Lý Chính tiếp tục lại hỏi:- Phụng Tiên muốn đi sao>!Trần Cung tiếp tục cúi đầu nói:- Nếu chủ công cần Phụng Tiên đi! Phụng Tiên tất sẽ đi!Lý Chính cười lắc đầu:- Trong lòng Phụng Tiên tuyệt đối cực kỳ không muốn đi, thậm chí hắn có thể coi như không có chuyện gì phát sinh, nhưng hắn vẫn viết thư cho bản vương để bản vương lựa chọn!- Ngươi nói! Lữ Bố trung thành bản vương như vậy, sao bản vương có thể cô phụ Phụng Tiên đây!Lý Chính kiên định nói.Trần Cung đột nhiên ngẩng đầu nhìn Lý Chính, trong lòng nóng lên.Trần Cung sao có thể không hiểu Lý Chính.Trần Cung càng hiểu Lữ Bố Lữ Phụng Tiên, tại thời đại sĩ tộc thiên hạ kia, khi đó nhà nghèo sao có thể ra mặt, bao nhiêu sĩ tộc khinh thường tử đệ hàn môn (nhà nghèo)! Bên trong đấu tranh chính trị người ăn người kia, rất nhiều chuyện là thân bất do kỷ!Một nam nhân sinh ở trong dân tộc Du Mục, khi còn bé không có tiếp thu hệ thống chính trị giáo dục, tất cả kinh nghiệm chính trị của hắn hoàn toàn đến từ việc làm quan binh thủ hạ của Đinh Nguyên.

Nhưng lúc đấy, hắn càng nhiều dựa vào võ dũng của mình, nếu chỉ dùng lời nói không thì không được.

Đột nhiên, hắn bước vào loạn thế, bước lên sân khấu loạn thế, hắn chỉ có thể dựa vào võ dũng của hắn.

Thật ra khi mọi người lên án hắn là chỉ sự phản bội của hắn, cho dù hắn giết Đổng Tặc là chính nghĩa.Thế lực cũ bị tư tưởng Nho gia độc hại— — Viên Thiệu, Viên Thuật, Trương Mạc mấy người tránh hắn như rắn rết.

Thế nhưng loạn thế vốn không có có chú ý nhiều như vậy, bất cứ chuyện gì đều phải lấy lợi ích chính trị cuối cùng xuất phát.


Theo một góc độ này mà nói, Lữ Bố chỉ lựa chọn làm chuyện phù hợp nhất với lợi ích của hắn.

Từ một chút này mà nói, Lưu Bị và Tào Tháo thật ra là một loại người với Lữ Bố: Bọn họ vứt bỏ hết thảy lễ nghi phức tạp cùng khái niệm đạo nghĩa, truy cầu là thiên hạ của mình.Mà Lưu Tào là kiêu hùng, bọn họ làm những chuyện bẩn thỉu đều đánh lấy chính nghĩa ngụy trang, mà Lữ Bố thì quá thành thật, sau đó mọi người đem đầu mâu nhắm ngay hắn.

Thật ra điều hắn làm sai duy nhất là hắn không đủ dối trá!Nhiệt huyết trong lòng Trần Cung dâng trào, cúi người bái nói:- Đa tạ chủ công!Lý Chính nhìn về phía tinh không,- Ta vẫn luôn cảm thấy ta rất cô độc khi đi vào trên thế giới này!- Mặc dù sinh tồn ở đây nhiều năm, nhưng luôn luôn còn một chút ngăn cách với thế giới!- Nhưng từ khi các ngươi đến, phát hiện chúng ta là người của một thế giới, các ngươi mới là người thân nhất của ta, các ngươi mới là người mà ta tín nhiệm nhất, các ngươi mới là thứ mà ta cậy vào ở cái thế giới này...- Công Đài! Giúp bản vương viết phong thư cho Phụng Tiên!- Ba ngày sau bản vương tự mình tiếp Phụng Tiên trở về!- Vâng, chủ công!Ánh mắt Trần Cung mang theo ý cười nói.Đêm đã khuya, Lữ Bố lúc này còn chưa ngủ ý đã cầm tin Trần Cung viết, Lữ Bố nhìn thư còn chưa mở phong, trái tim trong lòng ngực nhảy lên kịch liệt!Mở phong thư, khi nhìn thấy một câu trên thư, nhất thời đứng đến, mắt hổ ửng đỏ.

Lữ Bố lưng hùm vai gấu đi ra khỏi phòng, hướng về phương hướng Tần Vương phủ cúi người thật lâu!.