Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/ Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình

Chương 16: Phương Pháp Thoát Nghèo Của Nhân Viên Quán Bar (16)


“Xem ngươi như vậy thích ăn, ta cũng nếm thử một chút.” Thiệu Kỳ Ngôn tâm tình rất tốt mà nói.

Nguy Dã thực quý trọng đồ ăn, ăn đến đồ ăn ngon ánh mắt lấp lánh, rất có sức cuốn hút, nếu hắn đi làm mukbang nhất định sẽ kiếm được tiền.

Thiệu Kỳ Ngôn nhìn hắn nói: “Ăn cay giống như sẽ nghiện.”

“Ăn ngon cũng không thể ăn nhiều, vẫn là thân thể càng quan trọng.” Nguy Dã gương mặt nhỏ trắng nõn hắn nghiêm túc nói: “Ta đi mua đồ ăn, giữa trưa làm cơm cho ngươi.”

Nguy Dã đem trên tay giẻ lau rửa sạch sẽ, từ trong máy sáy lấy ra quần áo của mình, sạch sẽ nhanh nhẹn ra cửa.

Khi trở về hai tay xách đầy đồ vật, bạch ngọc ngón tay thít chặt ra vệt đỏ.

Hắn rửa tay xong, nhịn không được đem bị thít chặt ngón tay bỏ vào trong miệng cắn hai hạ.

Tầm mắt nhu hòa lại mang theo nhiệt ý dừng ở trên người.

Nhận thấy được Thiệu Kỳ Ngôn đang xem hắn, Nguy Dã vội đem dính nước miếng ngón tay tới vòi nước rửa, tỏ vẻ chính mình là cái đầu bếp sạch sẽ lại vệ sinh.

Quay đầu hướng Thiệu Kỳ Ngôn cười cười: “Thiệu tiên sinh ngươi đi làm việc đi, nấu xong ta sẽ kêu ngươi.”

“Ngươi vất vả rồi.” Thiệu Kỳ Ngôn dời đi tầm mắt, lại không về thư phòng, mà là ngồi xuống bàn ăn cách đó không xa.

Nguy Dã mặc vào tạp dề, bắt đầu xử lý nguyên liệu nấu ăn.

Đứa nhỏ nhà nghèo sớm biết làm việc nhà, hắn tuổi tác không lớn, tay nghề xào rau lại rất thành thạo, thực nhanh có hương vị đồ ăn từ phòng bếp tràn ngập ra tới.

Phòng bếp trong nhà Thiệu Kỳ Ngôn có đủ loại dụng cụ làm bếp cùng gia vị đầy đủ, nhưng rất ít sử dụng.

Thời tiết khá ấm, phòng bếp độ nóng cũng cao, Nguy Dã cũng bị hấp tới. Hắn rửa tay lần hai, đang xào rau thi nghe được tiếng chuông điện thoại của mình.

Trong tay cầm nồi sạn, Nguy Dã khó xử nhìn điện thoại trên bàn cơm, vừa định nhờ Thiệu Kỳ Ngôn giúp mình tắt máy, Thiệu Kỳ Ngôn đã cầm điện thoại đi tới.

Điện thoại được ông chủ tự mình giơ lên bên tai.

Nguy Dã nghiêng đầu gần sát tay y, nghe được Thịnh Thanh Thanh thanh âm kích động vô cùng: “Nguy Dã, ta nhìn đến tin tức, Lâm Thiên Hạo bị đưa vào ngục giam!”

“Ừ, về sau ngươi không cần lại lo lắng bị quấy rầy.” Nguy Dã thanh âm nhu hòa nói.

Thịnh Thanh Thanh nói muốn tự mình cảm ơn Thiệu Kỳ Ngôn. Nguy Dã nhìn thoáng qua gần trong gang tấc ân nhân, Thiệu Kỳ Ngôn hướng hắn nhẹ nhàng lắc đầu. Hắn liền nói: “Ngươi yên tâm đi, ta sẽ thay ngươi cảm ơn Thiệu tổng.”

Nghe quen thuộc dễ nghe tiếng nói, Thịnh Thanh Thanh chỉ cảm thấy chính mình trước mắt mây mù tan đi thấy được ánh trăng sáng, nhịn không được hỉ cực mà khóc. “Nguy Dã, cảm ơn ngươi luôn ở bên cạnh ta……” Cô có chút khẩn trương hỏi: “Ta chuẩn bị thi lên thạc sĩ rời khỏi nơi này, ngươi có hay không nghĩ tới…… Đổi nơi ở để phát triển?”

Thịnh Thanh Thanh là muốn mời Nguy Dã cùng cô cùng nhau rời đi.

Thiệu Kỳ Ngôn đốt ngón tay hơi hơi nắm chặt, chạm vào sợi tóc bên mái Nguy Dã.

Cánh tay giơ lâu sẽ mệt. Nguy Dã nhìn thoáng qua vị tổng tài đứng bên cạnh, giọng nói không khỏi nhanh hơn vài phần: “Đến nơi khác đối với ngươi có chỗ lợi, ngươi tốt nhất phương thức liên hệ đều thay đổi, miễn cho Thịnh Đại Toàn sau khi ra tù về tìm được ngươi. Đến nỗi ta…… Ta hiện tại ở Thiệu thị làm việc khá tốt, liền không đi.”

“Này, như vậy a.” Thịnh Thanh Thanh nỗ lực khắc chế thất vọng, cô siết chặt điện thoại, đủ dũng khí hỏi ra câu hỏi trong lòng: “Nguy Dã, ngươi vì cái gì đối ta tốt như vậy? Ngươi có gì muốn nói với ta?” Tim bang bang nhảy, đồng nghiệp đều cho rằng Nguy Dã thích cô.

“Thanh Thanh, mặc kệ ngươi ở đâu, chúng ta vĩnh viễn đều là bạn bè.” Nguy Dã thanh âm vẫn là như vậy nhu hòa: “Nếu ngươi có bất luận khó khăn gì, đều có thể liên hệ ta.”

Thật lớn thất vọng bao phủ Thịnh Thanh Thanh, cô từ biệt Nguy Dã, nhìn điện thoại buồn bã mất mát.

Cuộc gọi vừa tắt, rau xanh cũng xào xong, khi đem đồ ăn ra tới Thiệu Kỳ Ngôn vẫn đứng ở bên cạnh hắn, bỗng nhiên nói: “Vừa rồi ta thực lo lắng ngươi sẽ đồng ý với cô ta.”

“Như thế nào sẽ, ta đã đồng ý làm trợ lý của ngươi.” Nguy Dã cười khanh khách trả lời, gương mặt má lúm đồng tiền chợt lóe, lại giấu đi: “Bất quá…… Ngươi thật sự thực lo lắng sao?” Vấn đề này đã ở trong lòng hắn nấn ná thật lâu, Nguy Dã mượn động tác mở tủ lạnh lặng lẽ ngó Thiệu Kỳ Ngôn một cái: “Thiệu thị không thiếu nhân tài, vì cái gì lựa chọn ta?”



Lý do thích xem hắn kiếm tiền kia, nghĩ như thế nào cũng thấy không đáng tin.

Tạp dề ở phía sau eo cột một cái nơ con bướm, giống như món quà đợi người mở ra, Thiệu Kỳ Ngôn rất muốn rút nơ ra, nhưng tuổi tác mang đến sự trầm ổn y chỉ là tiến lên một bước.

Cửa tủ lạnh mới hé ra lại bị một cánh tay nhẹ nhàng đè trở về, Nguy Dã bị kẹp ở giữa.

“Kỳ thật lần đầu tiên ta gặp ngươi không phải ở Hình Xăm.” Nhàn nhạt tự thuật thanh âm ở sau lưng vang lên: “Là một ngày mưa, ta nhìn thấy ngươi ở trạm xe buýt bán dù.”

Tài xế lão Lý đi mua một cây dù, mười đồng tiền, lúc ấy Thiệu Kỳ Ngôn ngồi ở ghế sau xe hơi, cách màn mưa nhìn Nguy Dã gương mặt xinh đẹp tươi cười.

Tựa như trong gạch đá mọc ra tới cỏ dại, dưới điều kiện ác liệt cũng cố gắng sinh trưởng.

“Khi lần nữa gặp lại ngươi, ta liền nghĩ ——” Thiệu Kỳ Ngôn thanh âm đè thấp, như là sợ quấy nhiễu đến hắn: “Hẳn là đem ngươi dời đến trong chậu hoa.”

Nguy Dã hồi tưởng một chút, đại khái là mấy tháng trước, thời điểm hắn vừa xuyên đến đây.

Cho nên đây là tỏ tình sao? Lão Thiệu rất có văn hoá a.

Nguy Dã da mặt dày thật sự có chút thẹn thùng, đây là lần đầu tiên được người nhất kiến chung tình rồi còn tỏ tình.

Có hơi thở phất qua bên tai, ngón tay Nguy Dã dùng sức cuộn lên, hắn cả người đều toả ra khí nóng, làn da sau cổ đều ửng lên màu hoa đào.

Một cái hôn thử dừng ở bên tai làm Nguy Dã giật mình, ở Thiệu Kỳ Ngôn trước mặt ngồi xổm xuống chui người chạy, thiếu niên lại thẹn lại hoảng ra khỏi phòng bếp: “Cơm ở trong nồi, chính ngươi tự bới đi!”

Ô ô, đáng tiếc hắn phải làm hải vương.

——

Nguy Dã không biết nên đối mặt với Thiệu Kỳ Ngôn như thế nào, nhưng khi đi làm không có khả năng không tiếp xúc.

Khi muốn đưa hồ sơ hắn cọ tới cọ lui, bí thư nhìn ra manh mối, nói bóng nói gió: “Như thế nào, ngày hôm qua ở trong nhà Thiệu tổng xảy ra chuyện gì sao?”

Nguy Dã nói: “Không có a.” Nói không có, trên mặt lại không được tự nhiên.

Thiệu tổng thật sự đối một đứa nhỏ xuống tay a! Bí thư trong lòng hiện lên vô số cốt truyện, nhìn kỹ Nguy Dã, khụ khụ, giống như cũng không phát sinh việc gì vượt mức bình thường.

Bí thư an ủi nói: “Ngươi đừng sợ, Thiệu tổng không phải người xấu, sẽ không ép ngươi làm việc mà ngươi không muốn làm.”

Ngạch, hẳn là sẽ không. Cô ngượng ngùng nghĩ, trước đây có ai nghĩ đến vị đại lão này thích tiểu nam sinh đâu.

Nguy Dã ôm văn kiện chậm rì rì đi vào văn phòng tổng tài. Thiệu Kỳ Ngôn rất có kiên nhẫn, chỉ nhìn hắn một cái, liền cúi đầu không cho hắn áp lực.

Buông hồ sơ xuống Nguy Dã nhẹ nhàng thở ra, một đường chạy chậm chuồn đi ra.

Đến Thiệu thị làm việc đến nay mọi thứ dần dần đi vào quỹ đạo, chỉ chớp mắt lại đến cuối tuần.

Nguy Dã đến Hình Xăm làm thêm, vẫn không thấy được Tiết Quang Vũ trở về.

Chủ nhật ngủ đến mặt trời lên cao, hắn giữa trưa không có cảm giác muốn ăn uống, chỉ ăn hai miếng liền lại lên giường ngủ.

Khi tỉnh lại, sắc trời gần đen, hắn đầu có chút choáng, hỏi hệ thống: “Ta có phải hay không bị cảm?”

001 nói:【 nhiệt độ cơ thể 38.4 độ, ký chủ phát sốt. 】

Thời gian làm việc bị chuyển đổi đột biến, sức đề kháng của Nguy Dã có chút giảm xuống, mấy ngày trước lại xối một trận mưa.



Hắn lấy ra điện thoại gọi cho chị Uông xin nghỉ bệnh, hít hít cái mũi: “Đã lâu không bị bệnh, thật là khó chịu.”

Mang giọng mũi thanh âm héo rũ, 001 lần đầu tiên thấy Nguy Dã không sức sống như vây.【 kiến nghị ký chủ ăn cơm thanh đạm sau đó dùng thuốc hạ sốt. 】

“Ân.” Khi bị bệnh có người ở cùng cảm giác khá tốt, đáng tiếc 001 không có thân thể, không thể giúp hắn mua thuốc.

Nguy Dã chỉ có thể tự lực cánh sinh, đến quán ven đường uống một chén cháo gà, lại mua một hộp thuốc hạ sốt.

Uống thuốc xong đầu càng thêm nặng nề, nửa ngủ nửa tỉnh nghe tiếng điện thoại vang lên.

“Ta ở trước nhà ngươi, mở cửa.” Thế nhưng là Tiết Quang Vũ.

Nguy Dã lảo đảo lắc lư ra cửa để y vào nhà, Tiết Quang Vũ ngữ khí hơi hàm xin lỗi: “Vốn dĩ không muốn quấy rầy ngươi, không nghĩ tới khoá nhà ngươi khó mở như vậy, đành phải làm ngươi ra tới.”

Nguy Dã: “……”

Căn nhà cũ nát dùng loại khóa cửa quý như vậy, thật là thực xin lỗi a.

“Một đám như thế nào đều biết mở khóa.” Tiết Quang Vũ nghe được hắn nói thầm, nhạy bén nói: “Còn có ai? Khóa cửa là Lan Đình giúp ngươi đổi?”

Được đến trả lời khẳng định, Tiết Quang Vũ ánh mắt tối sầm lại, nhưng chưa nói cái gì, chỉ là đem Nguy Dã đỡ đến trên giường. Cúi người sờ Nguy Dã cái trán, độ ấm nóng bỏng, y nhăn mày lại: “Uống thuốc chưa?”

“Rồi.” Nguy Dã nhịn không được cọ cọ lòng bàn tay y, y mới từ bên ngoài trở về tựa hồ trên người còn mang theo hơi thở mệt mỏi. “Ngươi tay thật lạnh.”

“Là người ngươi quá nóng.” Tiết Quang Vũ xoay người nấu nước.

Nguy Dã nhìn y bận rộn, mãi cho đến khi ly nước được đưa tới miệng, nước ấm xuống bụng, hắn bỗng nhiên ý thức được một sự thật: “Chẳng lẽ ngươi là tới chăm sóc ta sao?”

Khi bị bệnh tự nhiên muốn chờ mong có người tới chăm sóc.

Hắn ngửa đầu nhìn Tiết Quang Vũ

Tiết Quang Vũ dừng một chút, đem ly nước đặt ở đầu giường, đứng ở bên mép giường cởi quần áo.

Nguy Dã mê mang mà nhìn y, còn không có ý thức được đã xảy ra cái gì, trên người chăn đã bị xốc lên, đối phương chui người vào.

Trên giường nhỏ nằm hai cái nam nhân, không khỏi có chút chật chội. Tiết Quang Vũ duỗi cánh tay đem hắn ôm vào trong ngực, độ ấm của người bên cạnh làm Nguy Dã cảm giác thoải mái.

Y nhàn nhạt nói: “Ngủ đi, ta trông ngươi.”

Có chút an tâm. Nguy Dã dần dần đã ngủ.

Do dùng thuốc nên giấc ngủ rất sâu, buổi sáng ngày hôm sau Nguy Dã tỉnh lại, nhìn chằm chằm y đến ngốc.

Mơ hồ bộ dáng làm Tiết Quang Vũ muốn xoa đầu hắn. “Đói bụng sao?”

Nghe được chữ đói Nguy Dã liền đói bụng. Tiết Quang Vũ rót cho hắn một ly nước ấm, đứng dậy đi mua đồ ăn sáng.

Nguy Dã lại mơ hồ trong chốc lát, bỗng nhiên nhớ tới hôm nay là thứ hai. Nhanh mở ra điện thoại, thấy bí thư nhắn tin hỏi hắn sao hôm nay không tới.

Hắn trả lời tin nhắn là mình bị bệnh nên ngủ quên, nhờ cô giúp chính mình xin nghỉ.

Ăn xong bữa sáng Tiết Quang Vũ mua, Nguy Dã lại uống một viên thuốc hạ sốt, muốn ngủ thêm một lát, bị Tiết Quang Vũ nắm lên: “Hoạt động một chút để mau khoẻ.”

Đúng lúc này, trước cửa có tiếng bước chân đến gần, khớp xương rõ ràng ngón tay gõ vang cửa.

Ngoài cửa là giọng nói từ tính của ông chủ mới: “Tiểu Dã, ta mang đến thuốc cùng bữa sáng cho ngươi.”