Mỗi Ngày Đều Ghen Với Chính Mình/ Mỗi Ngày Đều Cắm Sừng Chính Mình

Chương 37: Bị Tranh Đoạt Di Sản (17)


Tạ Quân Nhai cố ý thay đổi áo quần, còn chưa kịp ở trước mặt Nguy Dã diễn hào hoa phong nhã, đã bị Tạ Thúc Vân chọc tức đến mặt biến thành màu đen.

Tạ Thúc Vân một thân đạo bào truyền thống to rộng. Y làm lơ Tạ Quân Nhai, quay đầu đối Nguy Dã vỗ vỗ chỗ ngồi bên người: “Tẩu tẩu mau tới.”

Tạ Quân Nhai cắn răng cười một tiếng, chân dài đi tới, ngồi ở bên cạnh y.

Trong xe hai cái nam nhân thân hình cao lớn Nguy Dã nhìn trái nhìn phải, cảm thấy rất chật chội.

“…… Ta ngồi phía trước.” Hắn ngồi vào vị trí ghế phụ, làm anh em Tạ gia ngồi với nhau.

Tài xế từ kính chiếu hậu nhìn thấy sắc mặt của đại soái, giật mình một chút rồi chuyên chú lái xe.

Bên đường cảnh tuyết tú lệ, không khí tươi mát, trừ bỏ bầu không khí ở ghế sau, thì hết thảy đều thực đẹp. Xe một đường chạy đến ngoài thành, tài xế dừng xe ở ven đường, lặng lẽ nhẹ nhàng thở ra.

Nơi xa đồi núi phủ đầy tuyết trắng xóa. Nguy Dã hít thở không khí trong lành, Tạ Thúc Vân đi theo bên cạnh hắn.

“Trùng theo đuôi.” Tạ Quân Nhai thấp giọng mắng.

Tài xế run run rẩy rẩy nói: “Đại soái, người tới……”

Phía sau xa xa truyền đến tiếng xin tha.

Nguy Dã quay đầu lại, nhìn thấy người của Tạ Quân Nhau đang áp giải mười mấy người, phụ tạ chạy chậm lại đây: “Đại soái, bọn họ quả nhiên muốn chạy dọn đồ chạy, đã toàn bộ bắt lại.”

Đám người bị áp lại đây, Nguy Dã kinh ngạc phát hiện thế nhưng là người của đoàn xiếc. “Ngươi làm gì vậy?”

Tạ Quân Nhai ngắn gọn nói: “Cho ngươi hết giận.”

Y giơ tay ngăn, ý bảo buông những người khác ra, chỉ đem bầu gánh áp lại đây. Bầu gánh sợ tới mức bắp chân run lên, không đợi người ấn liền bùm một chút quỳ gối trước mặt Tạ Quân Nhai: “Đại soái tha mạng a! Chúng ta chỉ là một đám xiếc ảo thuật, nếu có cái gì đắc tội ngài, mong ngài giơ cao đánh khẽ a!”

“Ngươi thật sự không đắc tội ta, nhưng đắc tội người không nên đắc tội.” Tạ Quân Nhai từ trong lòng ngực lấy ra một khẩu súng, lạnh lạnh cười một chút: “Không nhớ rõ sao?”

Bầu gánh còn muốn giả ngu, chỉ nghe phịch một tiếng, một bên bắp chân bị bắn thủng, lớn tiếng kêu rên, nước mũi nước mắt đầy mặt.

Tạ Quân Nhai giơ tay nhấc chân đều có khí thế lãnh khốc của quân nhân.

Đây là lần thứ hai trong ngày ở trước mặt Nguy Dã dùng súng, khi nhìn về phía Nguy Dã, thần sắc lại là ôn nhu như lúc ban đầu: “Nếu đại tẩu chưa hết giận, ông ta cũng nên chết.”

Nguy Dã há miệng thở dốc, trong lúc nhất thời lại có loại cảm giác nói không nên lời.

Bầu gánh cả người run rẩy kịch liệt, hiểu được Nguy Dã mới là người khống chế tánh mạng của ông, lập tức quỳ gối trước mặt Nguy Dã: “Ông chủ Nguy, ta xin lỗi ngài, ngài giống như là tiên nhân có tâm địa Bồ Tát, đại nhân đại lượng, thả ta đi!” Kéo cái chân đổ máu không ngừng dập đầu.

Tạ Thúc Vân tầm mắt nhìn lỗ thủng đầy máu kia, nhíu mày, nhìn về phía Nguy Dã, thấy hắn biểu tình cũng không có sợ hãi, hỏi: “Người này chọc tẩu tẩu tức giận?”

Nguy Dã nhấp môi gật đầu. Nhìn nam nhân trung niên chật vật trên mặt đất, mở miệng: “Ngươi biết chính mình sai ở đâu sao?”

“Là ta thấy tiền sáng mắt! Ta không nên thu tiền của tên họ Hà kia, chạy về An Thành!” Bầu gánh thấy thần sắc hắn lạnh băng, cắn răng một cái, tự tát chính mình một bạt tay.

“Ngươi sai rồi, ta không để bụng chuyện hôm nay.” Nguy Dã lạnh lùng nhìn ông, nói: “Xem ra ngươi đã quên, lúc trước là ngươi đem ta đưa đến Tạ gia.”

Hắn lớn lên xinh đẹp, biểu diễn cũng tốt, ở đoàn xiếc ảo thuật kiếm được rất nhiều tiền thưởng, vốn định tích cóp đủ tiền để chuộc thân, rời khỏi đoàn xiếc ảo thuật làm nghề mua bán nhỏ. Lại bị bầu gánh bỏ thuốc mê bán vào nhà họ Tạ, trong vận mệnh bi thảm của nguyên chủ, có thể nói bầu gánh là người đem hắn đẩy vào hố lửa.

“Là ta không đúng, là ta tham tiền, không quan tâm tới ý nguyện của ngài!” Bầu gánh nước mắt nước mũi giàn giụa, lại nói: “Nhưng…… Nhưng ngài ngẫm lại, đi khắp nơi rất vất vả, ta đem ngài đưa vào Tạ gia, cũng là muốn cho ngài có cuộc sống tốt a!”

Ở trong lòng ông ta, mình làm không sai, hiện tại bản thân còn là ân nhân của Nguy Dã.

Tạ Quân Nhai cười lạnh một chút, lại lần nữa giơ súng. “Đại tẩu không cần nói nhiều với loại người này, ta giúp ngươi……” Đang muốn bóp cò súng, một bàn tay bỗng nhiên nhẹ nhàng đè lại cổ tay của y.

“Ta tự mình làm.” Nguy Dã thấp giọng nói. Ngón trỏ thon dài như ngọc bóp đè lên ngón trỏ của Tạ Quân Nhai.

Tinh thần Tạ Quân Nhai rung động, lực chú ý toàn tập trung cái đụng chạm ngắn ngủn ấy



Chờ y lấy lại tinh thần, nhìn thoáng qua bầu gánh đang kêu thảm thiết, phát hiện viên đạn vừa rồi liền ở bên cạnh viên đạn khi trước.

Vừa muốn mở miệng, liền nghe Tạ Thúc Vân khen Nguy Dã: “Kỹ thuật bắn súng của tẩu tẩu thật tốt.”

Bị đoạt lời kịch Tạ Quân Nhai rất muốn cho tên nhóc này một viên đạn.

Y cười nhìn về phía Nguy Dã, thay đổi phương thức khác khen: “Đại tẩu có lòng tốt, tha cho cái chân còn lại của ông ta.” Nếu là y, hai cái đùi đều phải què.

“……” Nguy Dã thiếu chút nữa diễn không được.

Tạ lão nhị, không khen được thì có thể không khen.

Cách đó không xa, phó bầu gánh cùng mười mấy người diễn viên run bần bật, bị buông ra cũng không dám chạy.

Nguy Dã đi qua, cô gái tuổi nhỏ nhất khóc lên, hắn dừng bước, đối phó bầu gánh nói: “Xin lỗi, hôm nay đã làm mọi người sợ rồi.”

Phó bầu gánh cúi đầu trả lời: “Ông chủ Nguy nói quá lời, ông ấy là bị trừng phạt đúng tội.”

Nguy Dã thở dài. Cho họ một số tiền, làm ông tìm thầy thuốc cho bầu gánh, hoặc là rời đi dùng số tiền này để mở gánh hát, phó bầu gánh tự mình quyết định.

Phó bầu gánh ngay từ đầu không dám nhận, Nguy Dã liền nói: “Lúc ta bệnh, vẫn là ngài chăm sóc ta, coi như là ta trả ơn ngài đi.”

Phó bầu gánh nhận lấy tiền, gọi người nâng bầu gánh, mang đoàn xiếc ảo thuật rời đi. Trước khi đi, ông bỗng nhiên quay đầu lại, biểu tình áy náy: “Nguy Dã, mặc kệ ngươi tin hay không, lúc ấy ta phản đối việc kia, đáng tiếc thấp cổ bé họng không giúp được ngươi.”

Nguy Dã nhẹ nhàng cười cười: “Ta biết.”

Ba người một lần nữa lên xe, vị trí vẫn như cũ.

Tạ Quân Nhai cảm thấy Tạ Thúc Vân phiền. Y hôm nay mang Nguy Dã ra ngoài chơi, giúp hắn báo thù, nguyên bản tính cùng nhau xem cảnh tuyết, lại cùng trải qua một bữa tối thế giới của hai người, hiện tại đều bị tên nhóc này làm hỏng.

Tạ lão tam ỷ vào tuổi còn nhỏ, miệng cứ kêu tẩu tẩu tẩu tẩu chiếm cứ lực chú ý của Nguy Dã.

Trên đường trở về, Tạ Thúc Vân cúi người về phía ghế phụ cùng Nguy Dã nói chuyện, lại lần nữa nói đến việc dưỡng già, Nguy Dã bị y chọc cho nở nụ cười.

Tạ Quân Nhai phát hiện Tạ Thúc Vân thật không biết xấu hổ. Y cười nhạo một tiếng: “Ngươi nói muốn nuôi đại tẩu, ngươi muốn nuôi như thế nào?”

Tạ Thúc Vân nói: “Đương nhiên là xem tẩu tẩu có yêu cầu gì.”

Nguy Dã vẫn luôn coi chuyện này là vui đùa, rốt cuộc hắn hiện tại quản lý Tạ gia, tiền riêng đã đủ để hắn sài mấy đời.

Hắn cười cười, vừa định mở miệng, lại nghe được Tạ Quân Nhai nhướng mày hỏi Tạ Thúc Vân: “Ngươi cảm thấy đại tẩu như thế nào?”

Nguy Dã tò mò chờ đợi Tạ Thúc Vân trả lời.

“Tẩu tẩu thực tốt.” Tạ Thúc Vân chớp chớp mắt: “Nơi nào cũng tốt, là người đẹp hiếm thấy.”

“Một khi đã như vậy, ngươi nên biết.” Tạ Quân Nhai cười như không cười nói: “Người đẹp yêu cầu tiền tài quyền thế bảo dưỡng.”

Tạ Quân Nhai nói: “Mỗi tháng ít nhất cũng muốn 300 đại dương.”

Một nhà ăn dùng 5 năm, cũng xài không hết 300 đại dương được không!

Tài xế banh mặt làm bộ chính mình cái gì cũng chưa nghe được, Nguy Dã nhìn về phía ngoài cửa sổ, cảm giác muốn mặt đỏ.

Tạ Thúc Vân nghiêm trang nói: “300 đại dương có chút quý. Nhưng ta có thể đi ra ngoài đoán mệnh.”

Tạ Quân Nhai hừ cười: “Ngươi vân du khắp nơi, muốn cho hắn chịu khổ cùng ngươi?”

Tạ Thúc Vân hỏi vặn: “Nhị ca cả ngày mưa bom bão đạn, chẳng lẽ là có thể cho hắn an toàn?”



Nguy Dã nghe nửa ngày hai người kỳ quái mà tranh chấp vô nghĩa, hít sâu hai cái, quay đầu lại nổi giận: “Nói rõ ràng được không.”

“Hiện tại là ta nuôi hai người các ngươi!”

Nguy Dã ngại hai người nói chuyện không đâu, liền gõ đầu mỗi người một cái.

Thế giới hai người mà Tạ Quân Nhai muốn đã không có, lại là bữa tối của ba người, Nguy Dã cơm nước xong liền trở về phòng.

Vào đông giá lạnh, hắn mỗi đêm đều ở dùng thuốc tắm mà Tạ Thúc Vân đưa, tắm xong cả người ấm áp, có thể nhanh chóng đi vào giấc ngủ.

Màn đêm buông xuống, Nguy Dã lau khô người, mặc quần áo xong, liền kêu Trường Thanh tới dọn thau tắm.

Trường Thanh nói: “Nhị gia trở về, khí sắc của đương gia đều tốt không ít.”

Trường Thanh cảm thấy chỗ dựa trở về, áp lực trên người Nguy Dã được giảm bớt. Nghe vào trong tai Nguy Dã, lại nhịn không được nghĩ nhiều, hắn phủ nhận: “Không thể nào, phải là công lao của phương thuốc tam gia đưa.”

Trường Thanh phụ họa: “Tam gia đích thực quan tâm tới đương gia.”

Sau khi đóng cửa, Nguy Dã bỗng nhiên nghe được tiếng động lạ, hắn cảnh giác xoay người, nhìn thấy Tạ Quân Nhai đứng ngoài cửa sổ.

“Ta dựa, Tạ lão nhị hành động thật nhanh.” Nguy Dã còn tưởng rằng y sẽ nhịn mấy ngày mới qua đây.

001 nói:【 là da mặt dày. 】

Da mặt dày Tạ nhị gia động tác nhanh nhẹn, uyển chuyển nhẹ nhàng nhảy vào trong phòng, không phát ra tiếng động.

Nguy Dã trợn tròn đôi mắt, theo bản năng lui về phía sau: “Ngươi làm cái gì?”

“Đương nhiên là tới tìm ngươi.” Tạ Quân Nhai ở ngoài cửa sổ nghe được hắn đối thoại cùng Trường Thanh, hơi ghen: “Ngươi trốn ta. Như thế nào không thấy ngươi trốn Tạ Thúc Vân?”

“Nếu ngươi quy củ một chút, ta cũng sẽ không trốn ngươi.” Lại lần nữa đơn độc ở chung trong phòng, da đầu Nguy Dã tê dại, hắn nhịn không được lần thứ hai cảnh cáo: “Ngươi đừng xằng bậy, ta là tẩu tử của ngươi.”

“Đúng vậy.” Tạ Quân Nhai thấp giọng cười một chút: “Nhưng không có biện pháp, ta liền thích bộ dáng ngươi lấy thân phận đại tẩu, giáo huấn ta……” Buổi chiều bị đốt ngón tay của hắn gõ cái trán, Tạ Quân Nhai xương cốt đều mềm.

Tạ Quân Nhai nhìn hắn, rõ ràng cách có vài bước, Nguy Dã lại cảm thấy nhận được độ ấm tăng lên. Mà thời điểm đối phương bước lại đây, chân muốn mềm.

Cánh tay Tạ Quân Nhai cơ bắp rắn chắc, Nguy Dã bị bế lên, đặt đến trên giường.

“Chân tách ra một chút……” Tai bị hôn một cái, Nguy Dã không được lắc đầu: “Ta không thể.”

“Là không thể, vẫn là không muốn?” Nam nhân thấp giọng dụ dỗ.

Nguy Dã vẫn là lắc đầu, hàm răng trắng cắn môi đỏ.

Tạ Quân Nhai hầu kết lăn lộn, trán đổ mồ hôi, nhưng lực chân của Nguy Dã rất tốt, tuy là y sức lực lớn cũng không có biện pháp.

Giãy giụa xô đẩy, bỗng nhiên phía trên khung giường rơi xuống một cái vòng dây.

Tạ Quân Nhai ánh mắt chợt lóe, giọng nói khàn khàn: “Ngươi như thế nào sẽ có thứ này?”

Nguy Dã ngẩn ra: “Làm sao vậy?”

Tạ Thúc Vân cũng dùng sắc mặt kỳ quái hỏi hắn vấn đề này.

“Nguyên lai ngươi không biết?” Tạ Quân Nhai cười khẽ: “Gia đình giàu có ở trên giường rất biết chơi……”

Nguy Dã theo lời nói ái muội kia tưởng tượng một chút. Chân bị cột lên cao, kia sẽ là một cái tư thế mở rộng. Hắn bị hình ảnh chính mình tưởng tượng làm cho run run.

Kẻ có tiền thật biết chơi.

……Nhưng tên đạo sĩ Tạ Thúc Vân làm sao mà biết được?